Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 320: Sự Thật Bại Lộ, Trương Phó Sư Đoàn Trưởng Nổi Giận Đòi Ly Hôn

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:28:56
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngón tay cầm bức điện báo của Trương Nam Bắc vì dùng sức mà run rẩy.

 

Những năm , vì Cao Tú Mai chê quê xa xôi, điều kiện kém, luôn mẩy chịu về, thỏa hiệp, quả thực mấy khi về thăm nhà.

 

trong lòng luôn nhớ thương cha , chỉ thường xuyên thư hỏi thăm, mà mỗi tháng cứ phát phụ cấp, là ngay lập tức đưa cho Cao Tú Mai năm mươi đồng, bảo cô nhất định gửi về quê!

 

Năm mươi đồng đấy!

 

Số tiền ở thập niên 70, tương đương với tiền lương một tháng của công nhân viên chức song quy ở thành phố !

 

Cha ở quê, vật giá thấp, tiền đừng chi tiêu hàng ngày, chính là năm nào cũng thể tiết kiệm một khoản lớn! Sao thể rơi tình cảnh cha thương cũng tiền chữa trị?

 

Chẳng lẽ là…

 

Một ý nghĩ dám nghĩ sâu, nhưng vô cùng rõ ràng hiện lên trong đầu.

 

Anh đột ngột đầu, ánh mắt như đuốc về phía Cao Tú Mai đang ánh mắt lảng tránh, giọng kìm nén cơn bão táp.

 

“Cao Tú Mai, mỗi tháng bảo cô gửi về cho cha năm mươi đồng, bưu điện chuyển tiền là biên lai lưu . Những biên lai đó ? Lấy cho xem.”

 

Sắc mặt Cao Tú Mai “xoẹt” một cái trở nên trắng bệch, ánh mắt hoảng loạn đảo quanh tứ phía: “Biên, biên lai? Chuyện từ đời nào , sớm vứt ! Tự nhiên hỏi cái gì?”

 

Nhìn cái bộ dạng ấp a ấp úng, ông gà bà vịt của cô , Trương Nam Bắc liền suy đoán của là đúng, Cao Tú Mai căn bản từng gửi cho cha một xu nào!

 

Anh hung hăng ném bức điện báo mặt Cao Tú Mai, giọng vì sự phẫn nộ tột cùng mà run rẩy:

 

thấy vứt ! Mà là cô căn bản từng gửi cho cha một xu nào đúng ?!”

 

Tờ điện báo lạnh lẽo trượt từ mặt Cao Tú Mai xuống.

 

đầu tiên là hoảng hốt, đó như vớ lý do, the thé giọng giảo biện: “ quên mất! Trong nhà chi tiêu lớn như , mỗi tháng quan hệ xã giao, ăn mặc dùng độ, gì còn tiền dư…”

 

“Trong nhà chi tiêu lớn? Không tiền dư?” Trương Nam Bắc quả thực sắp tức điên , chỉ chiếc áo khoác mới tinh Cao Tú Mai.

 

“Lương một tháng của một trăm tám mươi lăm đồng! và Sâm Cường quanh năm suốt tháng cũng chẳng sắm hai bộ quần áo mới, ăn uống cũng là ở nhà ăn là chính! Tiền đều tiêu ? Đều tiêu hết lên một ?!”

 

Giờ khắc , Trương Nam Bắc nhớ năm đó khi cưới Cao Tú Mai, thủ trưởng cũ lén khuyên :

 

“Nam Bắc, cô là cô gái Kinh Thị, tâm cao khí ngạo, với những chân lấm tay bùn lên như chúng , e là sống với …” Lúc đó tình yêu mờ mắt, chỉ cảm thấy khác lo xa, nay nghĩ , từng chữ đều là lời vàng ngọc!

 

Anh nhớ những năm , bản vì áy náy mà trăm chiều dung túng cô , tưởng rằng gửi nhiều tiền về nhà là thể bù đắp nỗi tiếc nuối thể tận hiếu gối cha .

 

Kết quả thì ? Kết quả trở thành một thằng khốn nạn ngay cả cha sống c.h.ế.t cũng !

 

Nghĩ đến cha giờ phút thể đang chiếc giường đất rách nát, vì tiền chữa trị mà chịu đựng cơn đau kịch liệt; nghĩ đến tuyệt vọng chạy vạy khắp nơi thế nào, mới gom đủ tiền gửi bức điện báo … Nỗi đau đớn và hối hận vô bờ bến như thủy triều nhấn chìm Trương Nam Bắc.

 

Anh đỏ ngầu đôi mắt, chằm chằm Cao Tú Mai, rít từng chữ qua kẽ răng, mỗi một chữ đều mang theo sức nặng của sự quyết tuyệt:

 

“Cao Tú Mai, cô cho kỹ đây. Cha bây giờ thương, ngay cả tiền bệnh viện khám bệnh cũng bỏ ! Nếu ông bà gửi điện báo cho , còn cô che mắt!”

 

“Bây giờ, ngay lập tức, lấy sổ tiết kiệm trong nhà cho !”

 

sẽ bảo cảnh vệ viên mua vé tàu chuyến sớm nhất về quê ngay lập tức! Cô , thì cùng về quê, dập đầu nhận sai giường cha !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-320-su-that-bai-lo-truong-pho-su-doan-truong-noi-gian-doi-ly-hon.html.]

 

“Lần về, sẽ chính thức báo cáo với tổ chức, xin đón cha đến quân đội phụng dưỡng! Từ nay về , cô giống như đối đãi với cha ruột của cô, hầu hạ ông bà t.ử tế cho !”

 

Anh dừng một chút, đôi mắt trợn to, đầy vẻ thể tin nổi của Cao Tú Mai, đưa lựa chọn cuối cùng:

 

“Nếu cô cảm thấy , chịu cái khổ , cảm thấy cái thằng ‘chân đất bản lĩnh’ là và bố chồng từ nhà quê lên, xứng với cô đại tiểu thư Kinh Thị…”

 

“Thì chúng ly hôn.”

 

Trương Nam Bắc thẳng lưng, như trút gánh nặng ngàn cân, phụ nữ đầu gối tay ấp mười mấy năm , c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt tuyên bố:

 

“Cao Tú Mai, cho cô , cái thói hư tật của cô, bao giờ chiều nữa!”

 

Nói xong Trương Nam Bắc sang Trương Sâm Cường ở bên cạnh : “Sâm Cường, cùng bố thu dọn hành lý, chúng về quê thăm ông bà nội!”

 

Nghe thấy hai chữ ly hôn tim Cao Tú Mai run lên.

 

Ly hôn? Trương Nam Bắc ly hôn với cô ?

 

thể tin nổi chồng, nhưng khi chạm ánh mắt lạnh lùng quyết tuyệt của , cô hiểu là nghiêm túc!

 

Nếu giờ phút dám một chữ “”, đàn ông thực sự sẽ lập tức thủ tục với cô !

 

Trong lúc hoảng loạn, cô theo bản năng về phía con trai, trông mong Trương Sâm Cường thể giống như khi giúp cô một câu.

 

con trai chỉ đỏ hoe mắt hung hăng trừng cô một cái, đó đầu , một tiếng theo cha bắt đầu thu dọn hành lý, động tác đó nhanh như lập tức chạy trốn khỏi cái nhà .

 

Sự xa lánh và oán hận hề che giấu của con trai, trở thành cọng rơm cuối cùng đè c.h.ế.t Cao Tú Mai.

 

! chứ gì!” Cô còn màng đến sĩ diện nữa, luống cuống tay chân bò từ giường dậy.

 

 

Chuyện gia đình ba Trương Nam Bắc vội vã rời khỏi quân đội về quê thăm , ngay chiều hôm đó truyền khắp khu gia thuộc.

 

Mấy chị em quân nhân tụ tập trong sân nhặt rau bàn tán.

 

“Thấy ? Mắt Cao Tú Mai sưng húp như quả đào, sướt mướt theo lưng Trương Phó sư đoàn trưởng, là về quê chồng ở nông thôn đấy!”

 

“Ôi chao, mặt trời mọc đằng Tây ? Cô kết hôn với Trương Phó sư đoàn trưởng ít nhất cũng mười mấy năm nhỉ, từng thấy cô về nhà chồng ở quê bao giờ! Mỗi Trương Phó sư đoàn trưởng xin nghỉ về quê, cô đau đầu thì khó chịu, kiểu gì cũng chút chuyện.”

 

“Còn ! Những năm họ thăm , đều là Kinh Thị nhà đẻ cô . chứ, cô nếu chướng mắt nhà quê như , năm đó cần gì gả cho Trương Phó sư đoàn trưởng? Trương Phó sư đoàn trưởng là lính xuất nông thôn chính hiệu, ai mà chẳng ?”

 

“Chính là tâm cao hơn trời đấy! Luôn cảm thấy đám tùy quân chúng đều là đàn bà nhà quê, chỉ là đại tiểu thư từ Kinh Thị tới. Bây giờ thì , chuyện cô cắt xén tiền gửi về nhà của Trương Phó sư đoàn trưởng vỡ lở, lỡ dở cả cha chồng ở quê, lúc mới xám xịt áp giải về đấy!”

 

“Đáng đời! Sớm nên trị cái thói hư tật của cô ! Các chị thấy , đó cô còn định chạy đến nhà họ Cố loạn với Tạ Bộ trưởng và Vân Chi, kết quả Tạ Bộ trưởng mặt lôi hết chuyện xa nhà cô , mất hết cả mặt mũi!”

Mộng Vân Thường

 

“Cho nên , , thể quá coi trọng bản . Các chị Vân Chi xem, cũng là thiên kim Bộ trưởng đấy, đối nhân xử thế hòa nhã bao?”

 

Mọi cô một câu một câu, trong lời đều là sự bất mãn với tác phong ngày thường của Cao Tú Mai.

 

Nay thấy cô chịu thiệt, tuy tiện vỗ tay khen mặt, nhưng sự hả hê trong giọng điệu thì giấu .

 

 

Loading...