Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 317: Những Bông Hoa Dại Rực Rỡ, Nữ Thanh Niên Trí Thức Hối Hận Xin Lỗi
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:28:53
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Vân Chi vỗ vỗ vai họ, : “Không chỉ các bé gái chăm chỉ sách, các cô cũng quên việc học tập, tương lai một ngày các cô thể về thành phố tiếp tục học thì .”
Thẩm Vân Chi rõ vài tháng nữa, ngay trong tháng Mười năm nay, quốc gia sẽ tuyên bố khôi phục Cao khảo.
Chỉ là lời cô thể rõ, bèn nương theo câu chuyện các bé gái học, bảo những nữ thanh niên trí thức chăm chỉ học tập.
Họ lời , sức gật đầu, bất kể thể khôi phục Cao khảo, về thành phố , họ đều nên quên việc học hành.
Dù một cơ hội học tập, đều là do các bé gái khó khăn lắm mới giành , vì sự gian nan , họ càng thể dễ dàng từ bỏ.
Mộng Vân Thường
…
Sự việc giải quyết viên mãn, Tạ Trưng và Thẩm Vân Chi chuẩn cáo từ rời .
Ngay khi họ sắp lên xe, phía truyền đến một tiếng gọi lanh lảnh: “Cô Thẩm! Ông Tạ! Đợi !”
Quay đầu , chỉ thấy một nhóm nữ học sinh do cô bé lớn mười hai mười ba tuổi dẫn đầu, thở hồng hộc chạy tới, trong tay mỗi đều ôm một bó hoa dại lớn hái từ bờ ruộng, sườn đồi.
Hoa đủ màu sắc, còn vương sương sớm và hương thơm của đất, tuy quý giá, nhưng tràn đầy sức sống.
“Cô Thẩm, ông Tạ, cảm ơn hai !” Các cô bé nhét hoa tay họ, khuôn mặt nhỏ nhắn vì chạy và kích động mà đỏ bừng.
Cô bé lớn ngẩng đầu, ánh mắt sáng lấp lánh Thẩm Vân Chi, “Cô Thẩm, chúng cháu sẽ chăm chỉ sách, hy vọng một ngày thể ưu tú giống như cô!”
Thẩm Vân Chi đón lấy bó hoa dại nặng trĩu, mang theo sự ngây thơ và lòng ơn , trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Cô những đứa trẻ sắp bắt đầu cuộc đời mới trong ngôi trường “Nữ sinh Đỏ” mắt , các em giống như những bông hoa dại trong tay, lẽ xuất bình thường, sinh trưởng nơi thôn dã, nhưng chỉ cần cho ánh nắng và mưa móc, cho cơ hội và đất đai, tương lai chắc chắn sẽ nở rộ ánh hào quang độc đáo và rực rỡ.
“Nhất định sẽ như .” Thẩm Vân Chi mỉm , kiên định với các em.
Xe dừng bên ngoài cổng đơn vị, Thẩm Vân Chi và Tạ Trưng xuống xe, các lãnh đạo huyện còn bày tỏ nếu Tạ Bộ trưởng thị sát huyện, họ lập tức phái xe đến đón.
Thẩm Vân Chi ôm bó hoa dại tràn đầy sức sống, đầu cha, trong mắt mang theo ý thấu hiểu: “Ba, lúc ba giải quyết nỗi buồn, kết quả biến mất mười mấy phút, thực là tìm chỗ gọi điện thoại ‘gọi cứu viện’ đúng ?”
Tạ Trưng , gật đầu: “Cái nơi như đại đội Đồng Mộc, núi cao hoàng đế xa, quan niệm lạc hậu bế tắc. Chỉ dựa hai cha con mồm giảng đạo lý, tên Đại đội trưởng chắc chịu , thậm chí thể kích hóa mâu thuẫn, sự việc càng khó giải quyết.”
Ông dừng một chút, trong giọng mang theo sự thông tuệ của từng trải: “Cái danh Bộ trưởng của ba, ở một nơi thì tác dụng, ở nông thôn cơ sở, đôi khi còn bằng một câu của quan phụ mẫu địa phương trực tiếp hơn. Giải quyết vấn đề, tìm đúng mấu chốt, tùy cơ ứng biến.”
Có đôi khi, cái danh hiệu từ xuống chắc hiệu quả tức thì bằng một câu thái độ của nhân vật thực quyền tại địa phương ngay tại hiện trường.
Tìm lãnh đạo huyện trực tiếp mặt, thể nhanh ch.óng trấn áp khí thế của đám rắn độc địa phương, thể mượn sức mạnh hành chính địa phương giải quyết triệt để vấn đề, đây là cách hiệu quả nhất.
Thẩm Vân Chi lời ba , cảm thấy vô cùng lý, gật đầu ghi nhớ những điều trong lòng.
Hai cha con , đang định cổng đơn vị, thì thấy Cố Thừa Nghiên bước chân vội vã từ bên trong , mặt mang theo sự lo lắng rõ rệt.
Anh tan về nhà, Đồng Ái Cúc kể đại khái, chỉ Thẩm Vân Chi và bố vợ vì chuyện nữ học sinh học, theo mấy nữ thanh niên trí thức đến một cái thôn khá xa xôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-317-nhung-bong-hoa-dai-ruc-ro-nu-thanh-nien-tri-thuc-hoi-han-xin-loi.html.]
Anh càng nghĩ càng yên tâm, nơi đó dân phong bưu hãn, ngộ nhỡ gặp kẻ lý động tay động chân thì thế nào?
Mắt thấy trời tối dần mà thấy về, vội vàng xem, thậm chí chuẩn sẵn sàng tiếp ứng.
Giờ phút thấy bố vợ và vợ bình an vô sự mặt, Cố Thừa Nghiên mới thở phào nhẹ nhõm một dài.
Thần sắc căng thẳng giãn : “Ba, Vân Chi, hai cuối cùng cũng về . Không chứ?” Anh rảo bước tiến lên, cẩn thận quan sát hai một chút.
“Không , đều giải quyết xong .” Thẩm Vân Chi lắc lắc bó hoa dại trong tay, “Nhìn , đây là do các bé gái tặng đấy.”
Cố Thừa Nghiên lúc mới chú ý đến bó hoa dại nở rộ rực rỡ trong lòng vợ, thấy cô và bố vợ tuy mặt vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt sáng ngời.
Biết sự việc chắc chắn giải quyết viên mãn, bèn cũng yên tâm.
Đón lấy một phần đồ đạc trong tay Thẩm Vân Chi: “Không là , mau về nhà thôi, Mãn Tể nhắc mãi nãy giờ.”
Ba cùng về nhà, đến cổng sân, Mãn Tể lập tức lao , nhào chân Thẩm Vân Chi, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên sốt ruột hỏi: “Mẹ! Ông ngoại! Bố! Mọi về ! Mấy chị gái học ạ?”
Thẩm Vân Chi cúi xoa đầu con trai, khẳng định với bé: “Giải quyết xong , đều học . Sau các chị cũng thể giống như con, trong phòng học sách nhận mặt chữ.”
Mãn Tể xong, vui vẻ vỗ tay: “Tốt quá !”
Ánh nắng chiều tà ấm áp bao phủ sân nhỏ, khói bếp lượn lờ, trong khí tràn ngập mùi thơm của cơm canh.
Sự bôn ba và phiền nhiễu của ngày hôm nay, cuối cùng hóa thành sự an yên và thỏa mãn của giờ khắc .
…
Bên , điện thoại của phòng trực ban gọi đến nhà Trương Nam Bắc.
Cao Tú Mai đang tâm phiền ý loạn điện thoại, là nhân viên trực ban cuộc gọi đường dài từ Kinh Thị tìm cô , bảo cô đến phòng trực ban một chút.
Trong lòng Cao Tú Mai thót một cái, điện thoại từ Kinh Thị?
Cô lập tức nghĩ đến trai Cao Hữu Niên, một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.
Cô dám chậm trễ, vội vàng chạy chậm đến phòng trực ban.
Điện thoại kết nối, còn đợi cô “A lô” lên tiếng, trong ống truyền đến tiếng gầm thét kìm nén của trai Cao Hữu Niên.
Giọng đó gấp giận, gần như đ.â.m thủng màng nhĩ cô : “Cao Tú Mai! Chuyện cô đấy! Cô đúng là thành sự thì ít bại sự thừa! thật sự cô hại c.h.ế.t !”
Cao Tú Mai mắng đến ngơ ngác, theo bản năng biện giải: “Anh, em…”
“Cô câm miệng! Nghe !” Cao Hữu Niên thô bạo ngắt lời cô , “Trong Bộ thăng chức nội bộ, vị trí Tổ trưởng của Cục chúng , vận động lo lót bao lâu, tốn bao nhiêu tâm huyết! Thi phỏng vấn đều qua , mắt thấy sắp thành công, ngay tại thời điểm mấu chốt !”
“Cục trưởng chiều nay tìm chuyện ! Nói nhận phản hồi từ cấp , trọng điểm khảo sát gia phong gia giáo và phẩm đức cá nhân của cán bộ! Tiếp đó việc thăng chức của coi như tong , Cao Tú Mai, cô cho ! Rốt cuộc cô ở bên ngoài cái gì?!”