Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 316: Cú Lội Ngược Dòng Ngoạn Mục, Thành Lập Trường Nữ Sinh Đỏ
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:28:52
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây chính là cơ hội thể hiện cuối cùng của ông , lãnh đạo lên tiếng , ông mà chút gì để tỏ thái độ ủng hộ, thì cái mũ ô sa đầu khó mà giữ !
Lời của Huyện trưởng, giống như một tảng đá lớn ném mặt hồ phẳng lặng, gây những gợn sóng khổng lồ trong đám dân làng. Những đó còn cho rằng “con gái sách vô dụng”, ai nấy đều trợn tròn mắt, mặt đầy vẻ thể tin nổi.
“Đến nhà máy huyện việc?” Có lẩm bẩm, “Đó chính là bát cơm sắt đấy!”
Mộng Vân Thường
“Hợp tác xã cung tiêu, Nhà máy dệt may… Trời ơi, nếu mà đó, thì chẳng cũng thể lên thành phố ăn cơm nhà nước !”
Quan niệm thâm căn cố đế ban đầu, viễn cảnh lợi ích thực tế sờ sờ đó, bắt đầu lung lay, tan rã.
Trong chốc lát, đám đông xôn xao hẳn lên, ít phụ vội vàng kéo con gái qua, ánh mắt nóng rực về phía Huyện trưởng và trường học, thậm chí còn vội vàng hỏi: “Lãnh đạo, con gái nhà mới ba tuổi, thể đến trường xí chỗ ?” khiến bên cạnh vội vàng giải thích trẻ con đủ tuổi mới .
Nhìn sự chuyển biến đầy kịch tính mắt, Huyện trưởng và Bí thư Huyện ủy rèn sắt khi còn nóng, tuyên bố ngay tại chỗ cách chức Đại đội trưởng của Trương Đại Bình, vấn đề của ông sẽ do Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật thẩm tra thêm; Cục trưởng Cục Giáo d.ụ.c huyện giám sát c.h.ặ.t chẽ, phê bình nghiêm khắc, buộc kiểm điểm sâu sắc.
Tin tức công bố, những đó sớm ngứa mắt với Trương Đại Bình đều vỗ tay khen .
Đặc biệt là những bé gái , reo hò vây quanh vị nữ giáo viên họ Tiêu, nhảy cẫng lên vui sướng: “Cô Tiêu! Cô Tiêu! Chúng em học !”
Cô giáo Tiêu Tố Anh rưng rưng nước mắt, liên tục gật đầu.
Cô đến mặt Thẩm Vân Chi và Tạ Trưng, cúi thật sâu: “Thật sự quá cảm ơn hai ! Là hai cho những đứa trẻ hy vọng!”
Thẩm Vân Chi vội vàng đỡ cô dậy, qua trò chuyện mới , cô giáo tên là Tiêu Tố Anh, vốn là giáo viên cấp ba ở tỉnh thành, mấy năm vì ác ý tố cáo mà hạ phóng xuống đây.
Thẩm Vân Chi lời , lập tức : “Vậy cô thư xin bình phản?”
Theo cô trong thời kỳ vận động quả thực sẽ hiện tượng , nhưng cũng kiên trì thư xin bình phản và thành công.
Tạ Trưng cũng tỏ ý nếu cần thiết thể hỗ trợ khiếu nại.
Tiêu Tố Anh nhẹ nhõm, với họ, thực tháng thông báo bình phản đến .
Thẩm Vân Chi vô cùng khó hiểu: “Vậy tại cô…”
Ánh mắt Tiêu Tố Anh dịu dàng hướng về phía những bé gái đang tò mò ngó nghiêng, ríu rít trong phòng học mới tinh, : “Bởi vì nỡ bỏ các em .”
Cô nhớ những ngày tháng gian khổ nhất khi mới hạ phóng, là những đứa trẻ chất phác , lén tiết kiệm khẩu phần lương thực của để tiếp tế cho cô , vây quanh cô gọi “cô Tiêu”, dùng cành cây nắn nót từng nét chữ mặt đất học theo cô .
“Nói thật châm biếm, tố cáo là đồng nghiệp cũ, vội vã vạch rõ ranh giới với là nhà của , còn thực sự sưởi ấm , khiến cảm thấy kiến thức của còn ích, là những đứa trẻ chẳng chẳng thích .”
Cho nên dù nhận thư bình phản, cô cũng về nữa.
Cô tiếp tục ở đây, dạy đám trẻ sách nhận mặt chữ, dạy các em đạo lý , để các em hiểu rằng con gái cũng thể sở hữu bầu trời rộng lớn, cũng thể dựa kiến thức và năng lực, bước con đường đời khác biệt với cha ông.
Thẩm Vân Chi những lời , trong lòng cảm động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-316-cu-loi-nguoc-dong-ngoan-muc-thanh-lap-truong-nu-sinh-do.html.]
Khoảnh khắc tiếp theo cô nắm lấy tay Tiêu Tố Anh, chân thành đưa lời mời: “Cô Tiêu, ngôi trường nữ sinh cần một vị Hiệu trưởng thực sự hiểu giáo d.ụ.c, tấm lòng yêu thương. nghĩ, ai thích hợp hơn cô. Có cô ở đây Hiệu trưởng, mới thể yên tâm.”
Tiêu Tố Anh đôi mắt chân thành của Thẩm Vân Chi, những nữ học sinh tràn đầy khát vọng , trịnh trọng gật đầu.
“Được, đồng ý với cô.”
Bên , Huyện trưởng vẫn đang cam đoan với Tạ Trưng, bày tỏ nhất định sẽ kiểm điểm sâu sắc, nắm bắt c.h.ặ.t chẽ việc thực hiện giáo d.ụ.c ở cơ sở.
Tạ Trưng cũng thấm thía đưa vài quan điểm, nhấn mạnh giáo d.ụ.c là kế hoạch trăm năm, dung thứ cho nửa điểm qua loa và định kiến.
Mấy nữ thanh niên trí thức hiểu lầm Thẩm Vân Chi lúc vội vàng tới, chân thành cúi đầu xin cô.
“Đồng chí Thẩm, thật sự quá xin , chúng hiểu lầm cô!” Nữ thanh niên trí thức chỉ trích Thẩm Vân Chi đầu tiên giọng mang theo sự hổ nồng đậm.
“Chúng … chúng đó rõ nội tình, chỉ tin lời xằng bậy của Đại đội trưởng, liền hiểu lầm ngài, chỉ trích ngài như , còn dùng thái độ đó với ngài… Chúng thật sự là… thật sự là quá nên!”
Một nữ thanh niên trí thức bên cạnh cũng vội vàng mở lời, vành mắt đỏ hoe: “Đồng chí Thẩm, lúc đó chúng tin những lời đó, trong lòng giận thất vọng, cảm thấy ngài phụ lòng mong mỏi của . Hôm nay mới sai lầm thái quá đến mức nào, ngài là một đồng chí thấu tình đạt lý như ! Là hùng của các bé gái!”
Cô gái mở lời đầu tiên ngẩng đầu lên, trong mắt tràn đầy sự khâm phục và hối hận: “Xin ngài tha thứ cho sự mạo phạm của chúng ! Chúng cũng là các bé gái lo lắng, trong lòng kìm nén cơn giận, lúc mới mụ mị đầu óc xung đột với ngài. Ngài những so đo, còn giành cho các em một tương lai thực sự… Chúng thật nên cảm ơn ngài thế nào.”
Nhìn mấy khuôn mặt trẻ tuổi hổ chân thành mắt, sự vui đó của Thẩm Vân Chi sớm tan biến.
Cô mỉm ôn hòa, : “Đừng , hiểu tâm trạng của các cô.”
“Hơn nữa nếu các cô mang trong lòng chính nghĩa, dám chỉ trích sự bất công, thể đến giờ vẫn che mắt, hy vọng học của các bé gái cũng thực sự bóp c.h.ế.t . Các cô sai, các cô là hùng của các em . thực các cô cũng , ?”
Từ miệng các nữ thanh niên trí thức , tên Đại đội trưởng dễ chung sống, bình thường ít cố ý nhắm họ.
họ vì những bé gái , vẫn thể dũng cảm đòi quyền lợi cho các em, họ là hùng chứ?
Nghe lời Thẩm Vân Chi, các nữ thanh niên trí thức .
Sau khi hiểu ý của cô, mắt mấy đều kìm mà đỏ lên.
Họ cũng là hùng của những bé gái ?
Khi tin đại đội cho phép bé gái đến trường học, họ chỉ đầy bụng phẫn nộ, và ý nghĩ nhất định đòi công bằng cho các bé gái, từng nghĩ đến hai chữ “ hùng” nặng nề như .
Giờ phút lời của Thẩm Vân Chi, khiến họ kìm xúc động.
Hóa , họ cũng là hùng!
Sự khẳng định đến từ Thẩm Vân Chi , giống như một chùm sáng, trong nháy mắt chiếu rọi họ.
Hóa , sự thấu hiểu, thanh viện và sát cánh giữa những phụ nữ với , bản nó chính là một loại sức mạnh ấm áp mà kiên định.