Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 314: Treo Đầu Dê Bán Thịt Chó, Trường Học Mang Tên Mẹ Lại Cấm Nữ Sinh

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:28:50
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Các nữ thanh niên trí thức , mắt sáng rực lên ngay lập tức, gật đầu lia lịa: “Được ! Đồng chí Thẩm, chúng đợi cô!”

 

Chỉ cần Thẩm Vân Chi chịu giúp đỡ, thì những bé gái sẽ khả năng học!

 

Thẩm Vân Chi và Tạ Trưng rảo bước về nhà, Thẩm Vân Chi đặt hết những thứ mua xuống.

 

Nhìn thời gian một chút, bây giờ mới chỉ là buổi trưa.

 

Tuy nhiên cô cũng chắc thể về khi Mãn Tể tan học , nên chào hỏi Đồng Ái Cúc một tiếng: “Chị dâu, nếu em về khi Mãn Tể tan học thì chị với Mãn Tể và lão Cố một tiếng giúp em nhé.”

 

“Được, em cứ yên tâm.” Đồng Ái Cúc gật đầu.

 

Thẩm Vân Chi dặn dò xong mới phát hiện Tạ Trưng ở trong sân, .

 

Mộng Vân Thường

Ngay lúc cô định tìm thì Tạ Trưng từ bên ngoài trở về.

 

chút vội nên trán lấm tấm mồ hôi mỏng, ông lau lau : “Đều xử lý xong , chúng thôi.”

 

Quay đầu chợ, các nữ thanh niên trí thức đang lo lắng ngóng chờ.

 

Thấy họ , vội vàng mời họ lên chiếc xe bò đậu bên đường.

 

Lão nông đ.á.n.h xe hô “Giá” một tiếng, chiếc xe bò lắc lư về hướng đại đội Đồng Mộc.

 

Trên đường , Thẩm Vân Chi im lặng những mảnh đất phần cằn cỗi và những ngôi nhà thấp bé hai bên đường, tâm trạng càng lúc càng nặng nề.

 

Tạ Trưng thì thỉnh thoảng hỏi thăm các nữ thanh niên trí thức một tình hình cụ thể của đại đội, ví dụ như cán bộ chủ chốt là ai, bình thường tác phong thế nào, trong lòng tính toán.

 

Xe bò hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đến đại đội Đồng Mộc.

 

Lúc ngang qua ruộng đồng, Thẩm Vân Chi thấy một chuỗi tiếng hát du dương: “Sới lúa đang buổi trưa, mồ hôi thánh thót mưa, ai ơi bưng bát cơm đầy, dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần~~”

 

Thẩm Vân Chi đầu sang, phát hiện trong ruộng một nhóm các bé gái, đang cúi đầu nông, việc hát bài hát phổ từ thơ cổ.

 

Nữ thanh niên trí thức bên cạnh giải thích: “Dạy các em hát là cô giáo Tiêu hạ phóng xuống đây, cô là dạy học, may mà còn dạy bọn trẻ học chút kiến thức, chỉ là ngay cả một gian phòng học, một cái bàn học cũng , chỉ thể việc học tập.”

 

Thẩm Vân Chi lời , c.ắ.n môi, càng thêm căm ghét tột độ kẻ mượn danh nghĩa của cô cho các bé gái học.

 

Các nữ thanh niên trí thức trực tiếp đưa họ đến ngôi trường mới ở đầu thôn phía Đông.

 

Mấy gian nhà gạch ngói mới tinh, nổi bật giữa một vùng màu vàng đất. Từ sân chơi truyền đến là tiếng bài lanh lảnh và tiếng nô đùa của bộ là bé trai.

 

Họ đến bên ngoài cửa sổ phòng học, chỉ thấy bên trong ánh sáng chan hòa, bàn ghế mới tinh, bọn trẻ ăn mặc tuy cũ nhưng cũng coi như gọn gàng, đang sách theo thầy giáo.

 

Tuy nhiên, quanh một lượt, trong mấy chục học sinh, tìm thấy một bé gái nào, tạo nên sự tương phản gay gắt với nhóm bé gái lao động hát thơ ca .

 

Nữ thanh niên trí thức dẫn đường chỉ phòng học, giọng mang theo buồn bã và tức giận: “Đồng chí Thẩm, chú Tạ, hai xem… chính là như . Trước đây tuy khổ, con gái ít nhất còn thể học. Bây giờ thì , trong thôn trường mới, ngược chặn luôn con đường cuối cùng của đám trẻ gái!”

 

Tâm trạng Thẩm Vân Chi phẫn nộ nặng nề, cô quyên tiền xây trường, vốn là hy vọng cho tất cả trẻ em một cơ hội học gần nhà, vạn ngờ tới, gây kết quả như thế .

 

lúc , một đàn ông trung niên từ văn phòng giáo viên , nghi hoặc đ.á.n.h giá Thẩm Vân Chi và Tạ Trưng.

 

Nhìn cách ăn mặc của Tạ Trưng và Thẩm Vân Chi thể thấy, họ nhà quê, đặc biệt là Tạ Trưng, trông khí thế lãnh đạo.

 

Người đàn ông trong lòng nghi hoặc, chẳng lẽ là lãnh đạo trấn xuống?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-314-treo-dau-de-ban-thit-cho-truong-hoc-mang-ten-me-lai-cam-nu-sinh.html.]

 

Thế là khách sáo hỏi: “Hai vị đồng chí, hai vị là…? Đến trường chúng việc gì ?”

 

Thẩm Vân Chi trả lời ông ngay.

 

Ánh mắt cô lướt qua ông , rơi tấm biển gỗ mới tinh treo cửa phòng học, bên dùng sơn đỏ ba chữ lớn “Trường Tiểu học Thư Lan”.

 

Chỉ cảm thấy vô cùng châm biếm.

 

Đây là cái tên cô đề xuất lúc đầu, tiền đó là quyên góp danh nghĩa của cô, cho nên trường học cũng lấy tên của để đặt.

 

Vốn ý là hy vọng cái tên của thể che chở cho bọn trẻ ở đây khỏe mạnh trưởng thành, cầu học hiểu lý lẽ.

 

hôm nay, tấm biển , đang tiến hành sự xua đuổi và tước đoạt đối với những đứa trẻ cùng giới tính với !

 

Thẩm Vân Chi giơ tay lên, đầu ngón tay run rẩy chỉ tấm biển đó, lạnh lùng : “Trên tấm biển tên của , ông xem, là ai?”

 

Cô đột ngột đầu, ánh mắt như đuốc chằm chằm vị hiệu trưởng .

 

quyên tiền xây ngôi trường , là để tất cả trẻ em, bất kể nam nữ, đều sách để ! Không để các treo đầu dê bán thịt ch.ó, mượn danh nghĩa của , cái chuyện phong kiến áp bức !”

 

Thẩm Vân Chi dứt lời, sắc mặt hiệu trưởng trắng bệch, trán rịn mồ hôi lạnh lấm tấm.

 

Ông vốn tưởng nhiều nhất là cấp tuần tra, ngờ quyên góp đích tới.

 

Tạ Trưng để ý đến sự hoảng sợ của hiệu trưởng, ngữ điệu bình nhưng ẩn chứa uy áp: “Gọi phụ trách đại đội của các tới đây.”

 

Ông hiệu trưởng quản lý thực sự, chuyện tìm khác.

 

Hiệu trưởng vội vàng rời , lâu , một đàn ông trung niên mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn giặt đến bạc màu, mặt đen nhẻm rảo bước tới.

 

Người chính là Đại đội trưởng đại đội Đồng Mộc, ông quét mắt mặt, ánh mắt dừng cha con Thẩm Vân Chi và Tạ Trưng.

 

Nghe xong lời giải thích lắp bắp của hiệu trưởng, chẳng những hoảng sợ, ngược còn ngẩng cổ lên, hùng hồn lý sự:

 

“Con gái sách tác dụng gì? Biết vài chữ là , tương lai còn gả sang nhà ? Phí tiền vô ích! Đồng chí Thẩm quyên tiền cho đại đội chúng , trường học chính là tài sản của đại đội chúng ! Chúng cho ai học, đó là chuyện nội bộ của đại đội chúng , đến lượt ngoài khoa tay múa chân!”

 

Ông hung tợn trừng mắt mấy nữ thanh niên trí thức dẫn đường: “Còn các cô nữa! Không lo lao động cho , cả ngày đặt điều sinh sự! Còn dám yêu ngôn hoặc chúng, công điểm tháng trừ sạch! Cho các cô gánh phân!”

 

Các nữ thanh niên trí thức tức đến trắng bệch mặt, c.ắ.n c.h.ặ.t môi, dám giận mà dám .

 

Bình thường tên Đại đội trưởng chẳng thứ lành gì, rõ ràng nữ thanh niên trí thức và nam thanh niên trí thức việc như , nhưng công điểm của nam nhiều hơn nữ, họ phục.

 

họ phân về đây cắm chốt, ngay cả khẩu phần lương thực cũng do Đại đội trưởng quản, đôi khi chỉ đành nhẫn nhịn nuốt giận.

 

Thẩm Vân Chi dáng vẻ ngang ngược vô lý của tên Đại đội trưởng , lập tức hiểu .

 

Có một Đại đội trưởng như thế , chuyện gì cũng lạ.

 

Cô lạnh lùng trừng mắt Đại đội trưởng, : “Trường học là dùng tiền quyên góp để xây, các cho con gái học, thà đập nát cái trường còn hơn!”

 

Đại đội trưởng , đôi mắt tam giác trợn lên, lộ rõ vẻ hung ác: “Cô dám! xem hôm nay cô động một viên gạch thử xem! gọi dân quân đến ngay bây giờ! Xem ai dám động trường học của đại đội chúng !”

 

Nói xong ông đ.á.n.h giá Thẩm Vân Chi từ xuống , trong mắt đầy vẻ tin: “Cô là cô quyên tiền thì là cô ? Tiền xây trường của chúng là do lãnh đạo ở Kinh Thị quyên góp, các thể là lãnh đạo Kinh Thị ?”

 

 

Loading...