Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 305: Cãi Vã Và Xin Lỗi

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:28:41
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kinh Thị chính gốc, bố ở nhà máy cũng là một lãnh đạo, trai ở Bộ Ngoại giao, năm đó bao nhiêu giới thiệu đối tượng cho ? cứ khăng khăng chịu áp lực gả cho , lớn hơn mười tuổi, vì cái gì? Chẳng là cổ phiếu tiềm năng ? Giờ thì , một con bé nhà quê từ vượt mặt!”

 

Trương Nam Bắc mệt mỏi xoa xoa thái dương: “Cô bắt đầu ! thấy cô ám ảnh ! Đồng chí Thẩm bản lĩnh, lập công, ngay cả tư lệnh cũng khen ngợi, miệng cô trở nên vô giá trị thế? Suốt ngày so bì, cô mệt ?”

 

mệt? Tại mệt? chẳng là vì cái nhà !” Cao Tú Mai càng càng kích động, “Nếu bản lĩnh sớm một chút…”

 

Trương Nam Bắc những lời , chỉ cảm thấy thái dương giật thình thịch.

 

Ban đầu chính là coi trọng Cao Tú Mai văn hóa trẻ trung, năng hành xử đều lịch sự, ai ngờ cưới về mới , lòng cao hơn trời, suốt ngày so bì với thì cũng ganh đua với .

 

Kết hôn bao nhiêu năm, ngay cả quê cũng về một , mỗi nhắc đến là điều kiện ở quê kém, quen ở.

 

Bây giờ hát bài ca cũ, Trương Nam Bắc thực sự lười cãi nữa, liền dậy ngoài.

 

“Anh đấy?” Cao Tú Mai gọi với theo .

 

“Đến doanh trại xem .” Trương Nam Bắc đầu đóng cửa, nhốt những lời phàn nàn của vợ phía .

 

Gió đêm thổi qua, mới cảm thấy cơn tức n.g.ự.c tan một chút, trong gió đêm mang theo chút thở cây cỏ đặc trưng của Nam Tỉnh, khiến bất giác nhớ đến quê nhà thời điểm , những cánh đồng khô cằn mà bao la.

 

Anh dường như thể thấy cha dắt con bò vàng già, bước chân nặng nề những luống cày màu nâu, đất mới lật lên mang theo mùi tanh đặc trưng.

Mộng Vân Thường

 

Mẹ chắc chắn sẽ xách một cái bình gốm theo , trong bình là thô đun sôi, còn nóng bỏng miệng.

 

Quê nhà lúc , chắc là đang trồng lúa mì

 

Gió đêm thổi qua, Trương Nam Bắc mới cảm thấy cơn tức n.g.ự.c tan một chút.

 

Anh nhớ hôm qua Chủ nhiệm Chu Lệ Hồng đặc biệt đến nhà , trưa nay nhà họ Cố và họ Lưu tổ chức tiệc tân gia, mời Cao Tú Mai cùng qua.

 

Kết hợp với những lời phàn nàn đầy oán khí của Cao Tú Mai lúc nãy, gần như thể chắc chắn, bà vợ của hôm nay chắc chắn gây chuyện ở tiệc nhà , những lời nên .

 

Trong lòng một trận bực bội, nhiều hơn là hổ.

 

Do dự một lát, đến hợp tác xã cung tiêu mua một hộp hoa quả đóng hộp, xách đến nhà họ Cố.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-305-cai-va-va-xin-loi.html.]

 

Đến nhà họ Cố, tiệc tan, nhưng trong nhà vẫn còn thoang thoảng mùi thức ăn, Thẩm Vân Chi và Cố Thừa Nghiên đang dọn dẹp. Trương Nam Bắc ở cửa, mặt lộ rõ vẻ ngượng ngùng: “Thừa Nghiên, đồng chí Vân Chi, phiền .”

 

Cố Thừa Nghiên mới về lâu, vẫn chuyện cụ thể xảy ban ngày, nhưng thấy Trương Nam Bắc giờ xách đồ đến nhà, trong lòng cũng đoán bảy tám phần. Anh mời nhà: “Lão Trương, mau , đây là?”

 

Trương Nam Bắc đặt hộp hoa quả lên bàn, đàn ông quyết đoán sân tập , lúc chút khó : “Haiz, đến đây là để mặt cho nhà hiểu chuyện của , xin đồng chí Vân Chi.”

 

Anh thở dài, mặt đầy vẻ áy náy: “Cao Tú Mai cô … lòng hẹp hòi, miệng lưỡi nhanh nhảu, chuyện thường qua suy nghĩ. Hôm nay ở tiệc tân gia, nếu cô lời gì , chuyện gì khiến hai vui, mặt cô xin . Hai ngàn vạn đừng để bụng, đều là do quản giáo nghiêm.”

 

Thẩm Vân Chi vốn trong lòng chút khúc mắc với Cao Tú Mai, nhưng thấy thái độ của Trương Nam Bắc thành khẩn như , là đồng đội đến nhà, liền nghĩ thôi cứ cho qua chuyện.

 

định mở miệng câu “Phó sư đoàn trưởng Trương quá lời ”, thì Cố Thừa Nghiên bên cạnh nhẹ nhàng giữ tay .

 

Nụ ôn hòa thường ngày mặt Cố Thừa Nghiên nhạt vài phần, Trương Nam Bắc, giọng điệu bình tĩnh, nhưng lời sắc như d.a.o mới mài, thẳng thắn trực diện:

 

“Lão Trương, tấm lòng của và Vân Chi xin nhận. chuyện , việc nào việc đó.”

 

Ánh mắt trong sáng, cho phép né tránh: “Hôm nay nếu là Trương Nam Bắc chuyện gì với Cố Thừa Nghiên, đến cửa xin , hai lời. hôm nay sai, sai là đồng chí Cao Tú Mai, nên đến xin cũng là chính cô .”

 

“Anh xin , coi là chuyện gì đây?” Cố Thừa Nghiên khẽ nhíu mày.

 

“Cô năng lực hành vi, là cảm thấy sai, chịu đến? Lão Trương, chúng là quân nhân, việc rõ ràng trái. Anh như , là đang giúp cô , mà ngược là đang dung túng cho cô . Hôm nay cô thể ăn bừa bãi, cảm thấy mặt xin thể cho qua, ngày mai thì ? Lần thì ?”

 

Những lời thể chút nể nang, trực tiếp vạch trần những ẩn họa đằng cách “dĩ hòa vi quý” của Trương Nam Bắc.

 

Trương Nam Bắc hỏi đến mặt đỏ bừng, trán cũng chút rịn mồ hôi.

 

Anh nào đạo lý , chỉ là nhiều năm qua thành thói quen.

 

Lúc Cố Thừa Nghiên vạch trần mặt, hổ, bất đắc dĩ, chỉ thể liên tục gật đầu: “Phải, Thừa Nghiên đúng… là hồ đồ, là xử lý …”

 

Cố Thừa Nghiên thấy như , giọng điệu dịu một chút, nhưng lập trường vẫn kiên định: “Lão Trương, chúng là đồng đội, những lời mới thẳng. Một gia đình, đúng sai. Trị gia như trị quân, quy củ lập , hậu họa khôn lường. Chuyện hôm nay, chúng sẽ níu kéo buông, nhưng của ai, thì đó nhận. Đây là vấn đề thể diện, mà là vấn đề nguyên tắc.”

 

Trương Nam Bắc nặng nề thở dài một , mặt nóng rát, thể thêm nữa, dậy : “ hiểu , Thừa Nghiên, cảm ơn với những điều . Làm phiền , đồng chí Vân Chi, xin .”

 

 

Loading...