Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 279: Chúng Ta Là Tốt Nhất Thiên Hạ!

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:27:20
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngô Thu Phượng tay xách một giỏ trứng gà và một túi nấm khô tự phơi, thành khẩn : “Em gái Vân Chi, một chút tấm lòng, em nhất định nhận. Nếu em, Tống Kiên nhà chị…”

 

Giọng chị chút nghẹn ngào, những lời cần nhiều, tình cảm gói trọn trong đó.

 

Thẩm Vân Chi vội vàng từ chối: “Chị dâu Thu Phượng, chị khách sáo quá, đây đều là việc em nên .”

 

Nhiệm vụ tổ chức giao, cô vốn dĩ cũng thành.

 

“Không, em nhất định nhận, nếu chị áy náy lắm.” Ngô Thu Phượng kiên quyết dúi đồ tay Thẩm Vân Chi.

 

Lúc , Tống Lỗi cũng bước tới, đưa một túi đồ hộp hoa quả cho Mãn Tể, nhỏ giọng : “Mãn Tể, cho ăn .”

 

“He he cảm ơn, tớ cũng đồ ngon, chúng cùng ăn.” Mãn Tể , chạy nhà, lấy một hộp bánh quy cao cấp chia sẻ cùng Tống Lỗi.

 

Ở sân bên cạnh, Vệ Đông đang ở trong nhà xí, loáng thoáng thấy tiếng động bên nhà hàng xóm.

 

Cậu bé lập tức hỏi Đồng Ái Cúc đang tưới rau trong sân: “Mẹ ơi, nhà Mãn Tể khách ?”

 

Đồng Ái Cúc thờ ơ đáp một tiếng: “Ừ, Tống Lỗi với nó sang nhà Mãn Tể, chắc là để cảm ơn dì Thẩm của con giúp sửa ảnh.”

 

Vệ Đông thấy lời , nhà xí cũng nữa, lập tức kéo quần lên chạy ngoài: “Con qua đó ngay!”

 

Đồng Ái Cúc: “…” Thằng nhóc trò gì ?

 

Vệ Đông chạy đến cửa nhà bên cạnh, liền thấy Mãn Tể và Tống Lỗi đang tụm một chỗ, đang gì, trông vui vẻ.

 

Không hiểu , trong lòng chút khó chịu, cảm giác như Mãn Tể sắp khác cướp mất.

 

Thực Sở Lạc Dao cũng chơi với họ, nhưng Sở Lạc Dao là con gái, vẫn thể so với mối quan hệ của và Mãn Tể.

 

bây giờ thêm một Tống Lỗi, Mãn Tể sẽ với Tống Lỗi, với nữa ?

 

Vệ Đông chút thất vọng, đúng lúc , Mãn Tể chú ý đến đang ở cổng sân, vẫy tay với : “Vệ Đông, mau qua đây chơi với chúng tớ !”

 

Tống Lỗi cũng với Vệ Đông: “Vệ Đông, tớ mang đồ hộp hoa quả, mau qua đây ăn cùng!”

 

Vệ Đông thấy lời gọi của bạn , mắt liền sáng lên, he he, Mãn Tể vẫn với !

 

Sau đó chạy về nhà, trong ánh mắt nghi hoặc của Đồng Ái Cúc mà nhà, lấy chìa khóa tủ năm ngăn giấu gối , mở tủ lấy hết bánh đào xốp mà mới mua mấy hôm , chạy sang nhà bên cạnh.

 

Vệ Đông ôm túi bánh đào xốp xông đến mặt Mãn Tể và Tống Lỗi, soạt một tiếng mở gói giấy dầu , cằm hất cao: “Cho ! Bánh đào xốp tớ mới mua, thơm lắm! Chúng cùng ăn!”

 

Ba cái đầu nhỏ lập tức chụm với .

 

Vệ Đông c.ắ.n bánh đào xốp giòn rụm, lén lút huých khuỷu tay Mãn Tể, ghé miệng tai , nhỏ giọng :

 

“Mãn Tể, hai chúng quen nhất, với tớ nhất!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-279-chung-ta-la-tot-nhat-thien-ha.html.]

Mộng Vân Thường

 

Cậu bé dừng một chút, nhanh ch.óng liếc Tống Lỗi đang chuyên tâm ăn đồ hộp, nghĩ đến bố của Tống Lỗi hy sinh, còn tranh giành vị trí một với Tống Lỗi, chút ngại ngùng, bổ sung: “Thôi bỏ , là tớ và Tống Lỗi cùng là một nhé… ?”

 

Mãn Tể đầu Vệ Đông mặt đầy nghiêm túc, gãi gãi đầu, cũng nhỏ giọng đáp : “… Cậu chỉ cần gả cho tớ, tớ sẽ với nhất.”

 

Vệ Đông nghẹn họng, chỉ đùa thôi, Mãn Tể còn nhớ chuyện thế!

 

Cậu là một thằng đàn ông đích thực mà!

 

Mãn Tể gãi đầu, nhớ chứ? Lời đó đáng sợ bao!

 

Có một mơ thấy Vệ Đông mặc bộ đồ màu đỏ rực, mặt bôi đỏ như đ.í.t khỉ, vợ

 

Làm sợ c.h.ế.t khiếp…

 

Nhìn bọn trẻ mật chụm đầu chuyện riêng, hai bà .

 

Đợi đến khi trăng lên ngọn liễu, Mãn Tể ngủ, Cố Thừa Nghiên ghé sát Thẩm Vân Chi, ngón tay nhẹ nhàng cởi cúc áo n.g.ự.c cô.

 

Thẩm Vân Chi khẽ rên một tiếng, hờn dỗi : “Anh ?”

 

Cố Thừa Nghiên khẽ: “Khao thưởng em chứ .”

 

Thẩm Vân Chi tức giận há miệng c.ắ.n nhẹ cằm : “Khao thưởng là bữa tối ? Cái cũng tính là khao thưởng ? Anh chắc chắn đây là khao thưởng em chứ khao thưởng ?”

 

Cố Thừa Nghiên lên, ghé tai cô thì thầm: “Đây là khao thưởng cấp cao nhất, chuẩn riêng cho công của chúng …”

 

Giọng trầm thấp của Cố Thừa Nghiên mang theo thở ấm áp lướt qua vành tai cô, Thẩm Vân Chi chỉ cảm thấy một luồng tê dại lan từ gốc tai, hai má kiểm soát mà ửng hồng.

 

Cô còn “lý luận” thêm vài câu, nhưng nụ hôn của Cố Thừa Nghiên nhẹ nhàng rơi xuống, chặn những lời hờn dỗi kịp của cô…

 

Mây tan mưa tạnh, trong phòng tràn ngập thở ấm áp.

 

Tay Cố Thừa Nghiên bất giác vuốt lên bụng nhỏ phẳng lì của Thẩm Vân Chi, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa, trong lòng khỏi chút thắc mắc, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: “Sao vẫn động tĩnh gì nhỉ…”

 

Nhớ lúc m.a.n.g t.h.a.i Mãn Tể, gần như là một trúng đích.

 

, từ lúc hai bàn bạc thêm một đứa con, hơn một tháng dùng những thứ đồ kế hoạch hóa phiền phức đó, mà bụng của Thẩm Vân Chi vẫn chút tin tức nào.

 

Lẽ nào… thật sự giống như lão Lý hôm đó ? Ý nghĩ lóe lên, Cố Thừa Nghiên tự rùng một cái, lập tức kịch liệt phủ nhận trong lòng: “Không thể nào! Tuyệt đối thể nào!”

 

Thẩm Vân Chi cảm nhận động tác nhỏ và sự im lặng chốc lát của , lười biếng mở mắt, giọng khàn khàn cơn mây mưa hỏi: “Sao ? Lẩm bẩm gì thế?”

 

Cố Thừa Nghiên nào dám nỗi băn khoăn của , đành ghé sát hôn lên trán cô, lảng: “Không gì, ngủ em.”

 

trong lòng âm thầm quyết tâm, xem còn cố gắng hơn nữa mới .

 

 

Loading...