Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 271: Tìm Thấy Tống Lỗi Rồi
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:27:12
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Vân Chi Ngô Thu Phượng đang cố gắng hết sức để bình cảm xúc nhưng vẫn kìm mà run rẩy vì quá kích động, đến mức mất cả giọng, bèn đưa tay vỗ nhẹ lên vai chị để an ủi.
Cùng là nhà quân nhân, bộ dạng của Ngô Thu Phượng, trong lòng cô vô cùng cảm khái.
“Chị dâu, em với chị dâu Đồng một tiếng, nhờ chị trông Mãn Tể giúp.” Thẩm Vân Chi .
Mãn Tể ngủ say, ngày mai còn học, muộn thế chắc chắn thể đ.á.n.h thức thằng bé dậy.
Thẩm Vân Chi thấy đèn nhà chị Đồng vẫn sáng, đoán chừng Đồng Ái Cúc vẫn ngủ, liền sang nhà bên cạnh gõ cửa gọi: “Chị dâu Đồng, chị dâu Đồng.”
Đồng Ái Cúc quả thật ngủ, chị đang cầm một ấm t.h.u.ố.c sắc xong — đây chính là t.h.u.ố.c mà bác sĩ chị với Thẩm Vân Chi đây, mà chị tìm ở thị trấn chuyên trị về phương diện đó kê cho.
Từ khi đơn t.h.u.ố.c , tối nào chị cũng sắc một bát cho Lưu Minh Vĩ uống.
Lưu Minh Vĩ thấy bát t.h.u.ố.c đen sì , cả khuôn mặt khỏi nhăn như mướp đắng.
Trong đầu chỉ hiện lên câu chuyện về Phan Kim Liên và Võ Đại Lang mà từng đài trong chương trình “Thủy Hử truyện”.
Sao cảm thấy chút giống Võ Đại Lang thế nhỉ?
“Có thể uống ?” Lưu Minh Vĩ bát t.h.u.ố.c đen sì, tỏa mùi kỳ lạ, mặt nhăn nhó, bất đắc dĩ hỏi.
Mộng Vân Thường
Đồng Ái Cúc trừng mắt một cái, chống nạnh, dứt khoát từ chối: “Không ! Đừng mơ!”
Trong lòng chị đang nén một cục tức, nếu do Lưu Minh Vĩ “ nên ” , chị đến nỗi ngay cả một đứa con gái hằng ao ước cũng sinh ? Đứa con gái chị nhất định sinh! Thuốc , Lưu Minh Vĩ cũng nhất định uống!
Ngay lúc Lưu Minh Vĩ đang nhăn mặt, chuẩn bịt mũi uống ực một , hai vợ chồng đều thấy tiếng gọi cửa phần gấp gáp của Thẩm Vân Chi từ ngoài sân vọng : “Chị dâu Đồng! Chị dâu Đồng! Ngủ ạ?”
Mắt Lưu Minh Vĩ chợt sáng lên, như vớ cọng rơm cứu mạng, lập tức : “Em kìa! Hình như là vợ lão Cố nhà bên cạnh gọi em đó! Muộn thế còn đến tìm em, chắc chắn là chuyện quan trọng! Em mau ngoài xem ! Đừng để lỡ việc!”
Anh chỉ mong tống khứ Đồng Ái Cúc ngay lập tức.
Đồng Ái Cúc lắng tai , quả thật là giọng của Thẩm Vân Chi, hơn nữa giọng điệu vẻ gấp.
Chị cũng sợ xảy chuyện gì lớn, tạm thời để ý đến việc ép chồng uống t.h.u.ố.c nữa, vội vàng đặt bát xuống, nhanh chân chạy ngoài.
Vừa mở cửa sân, Đồng Ái Cúc liền hỏi: “Vân Chi, thế? Xảy chuyện gì ?”
Thẩm Vân Chi nhanh ch.óng : “Chị dâu, Tống Lỗi mất tích ! Chị dâu Ngô lo đến phát , chúng em mau ch.óng tìm giúp. Mãn Tể ngủ một ở nhà, em yên tâm, nhờ chị trông giúp một lát ?”
“Tống Lỗi mất tích?!” Đồng Ái Cúc xong cũng sốt ruột, lập tức đồng ý: “Được ! Không vấn đề gì!”
Chị xong, cảm thấy chỉ dựa mấy Thẩm Vân Chi tìm thì đủ, liền : “Chỉ mấy các em thì ! Em đợi đấy, chị gọi cả lão Lưu dậy, bảo cùng!”
Nói xong, Đồng Ái Cúc vội vã nhà, giọng gấp gáp: “Đừng ngẩn đó nữa! Mau dậy ! Thằng bé Tống Lỗi nhà họ Tống mất tích ! Mau mặc quần áo tìm thằng bé cùng ! Đây là chuyện lớn đấy!”
Lưu Minh Vĩ đang lén lút định đổ t.h.u.ố.c , tiếng hét đột ngột của Đồng Ái Cúc cho giật nảy , suýt nữa rơi cả bát.
Nghe thấy giục uống t.h.u.ố.c mà là tìm trẻ con, lập tức thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đáp: “Ấy! Được ! Tìm trẻ con quan trọng! dậy ngay! Dậy ngay!”
Anh vội đặt bát t.h.u.ố.c may mắn thoát nạn xuống, luống cuống bắt đầu mặc quần áo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-271-tim-thay-tong-loi-roi.html.]
Rất nhanh đó, bốn Thẩm Vân Chi, Cố Thừa Nghiên, Ngô Thu Phượng và Lưu Minh Vĩ gọi dậy cầm đèn pin khỏi nhà.
Họ tìm lo lắng gọi tên Tống Lỗi.
Tiếng động dần dần kinh động đến những hàng xóm khác trong khu gia thuộc ngủ say. Đèn lượt sáng lên, mở cửa sổ thò đầu hỏi: “Sao thế? Tối muộn còn tìm gì ?”
Vừa hỏi là con trai nhà họ Tống, Tống Lỗi, mất tích, sự khó chịu vì phiền giấc ngủ ban đầu lập tức biến thành sự quan tâm.
Mặc dù ngày thường, nhiều vì nghi vấn “gián điệp” rõ của Tống Kiên mà chút xa lánh con Ngô Thu Phượng, thậm chí lưng thiếu những lời tiếng , giữ cách. thời điểm quan trọng khi một đứa trẻ mất tích trong đêm, an nguy rõ, những thành kiến và ngăn cách cố hữu dường như lập tức phá vỡ.
Lòng đều bằng thịt. Nhà ai mà con? Ai thể tưởng tượng con mất tích thì sẽ lo lắng đến mức nào?
Thế là, ngày càng nhiều khoác áo bước ngoài.
Không nhiều lời , nhưng hành động nhất quán một cách kỳ lạ.
Đêm khuya vốn vắng lặng trở nên ồn ào, những cột sáng đèn pin ngày càng nhiều, đan xen thành một mạng lưới hy vọng tìm kiếm. Giờ phút , gì quan trọng hơn việc tìm thấy một đứa trẻ.
Mọi tự giác chia thành nhiều nhóm, nhóm cẩn thận tìm kiếm từng ngóc ngách, đống đồ lặt vặt, lùm cây nhỏ trong khu gia thuộc; một nhóm khác thì mở rộng phạm vi, tìm đến ven đường ngoài sân lớn của quân khu, bờ ruộng, những căn lều bỏ hoang gần đó.
Những cột sáng đèn pin chao đảo trong đêm, tiếng gọi “Tống Lỗi” vang lên ngớt.
Cuối cùng, ở một góc cực kỳ khuất nẻo bức tường của khu gia thuộc, nơi chất đống vật liệu xây dựng cũ, một chùm sáng chiếu một bóng nhỏ bé đang co ro!
“Ở đây! Tìm thấy !” Có lớn tiếng hét lên.
Mọi lập tức vây .
Chỉ thấy Tống Lỗi đang ôm c.h.ặ.t đôi găng tay mà bố tặng, co ro những viên gạch lạnh lẽo, khuôn mặt nhỏ nhắn còn vương vệt nước mắt khô, ngủ .
Cậu bé ngoài quá vội, quên mang theo đèn pin, trời tối thì sợ hãi, mệt buồn, bất giác ngủ quên trong góc mà cho là an .
Ngô Thu Phượng thấy bộ dạng đáng thương và bất lực của con trai, tim như vỡ nát.
Chị lao tới, cẩn thận xổm xuống, giọng nghẹn ngào, nhẹ nhàng vuốt ve má con trai: “Lỗi Lỗi… Lỗi Lỗi? Tỉnh dậy , là đây… về nhà với nào.”
Tống Lỗi đ.á.n.h thức, mơ màng mở mắt, thấy , sự tủi và sợ hãi lập tức ùa về, bé liền nấc lên lao lòng : “Mẹ ơi… con mơ thấy bố… con nhớ bố lắm…”
Cậu bé một lúc, mới để ý thấy lưng nhiều cô chú cầm đèn pin, những chùm sáng rực rỡ chiếu khiến khó mở mắt.
Cậu nhận , trong đó mấy , bình thường thấy thì hoặc là giả vờ thấy, hoặc là đầu bỏ , thậm chí còn chỉ trỏ lưng…
Họ đều cho rằng bố là gián điệp, là …
Thân hình nhỏ bé của Tống Lỗi bất giác rụt lòng , nhưng đôi mắt lập tức nhuốm vẻ bướng bỉnh, quả quyết :
“Con về! Con nhất định tìm bố! Bố con tuyệt đối là gián điệp! Bố !”
Ngô Thu Phượng bộ dạng của con trai, lòng đau như cắt, nước mắt chảy càng dữ dội hơn, chị ôm c.h.ặ.t con, giọng run rẩy : “Lỗi Lỗi… bố… bố con … tìm thấy …”
Tống Lỗi thấy lời , đột ngột ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn bẩn thỉu lập tức bừng lên niềm vui sướng khôn xiết, thể tin nổi, đôi mắt sáng rực, vội vàng nắm lấy cánh tay : “Bố tìm thấy ạ?! Thật ạ? Bố ở ? Bố còn sống ? Bố sắp về ạ?”