Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 262: Mãn Tể Đánh Nhau? Sự Thật Đằng Sau Nắm Đấm Nhỏ
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:27:03
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh lập tức xắn tay áo lên, xuống chiếc ghế đẩu nhỏ, bắt đầu nghiêm túc nhặt cánh hoa.
Thẩm Vân Chi thì đến bên bàn đá, mở cái phong bì dày cộp bắt đầu đếm tiền.
Khá lắm, hơn một ngàn đồng! Nhà Xuất Bản Hồng Dương tuy việc hồn , nhưng khoản “bồi thường” đưa cũng thật thà phết.
Có điều điện thoại của ông bà nội và ba với trai gọi tới, e là bọn họ dám thật thà cũng .
Nhớ tới dáng vẻ sợ hãi rụt rè của hai lúc , trong lòng Thẩm Vân Chi vô cùng sảng khoái.
Cảm giác chống lưng thật là tuyệt nha!
Cô cất kỹ tiền, trong lòng tính toán chỗ dùng cho khoản tiền .
Đợi Cố Thừa Nghiên rửa sạch sẽ cánh hoa, rải lên cái mẹt cho ráo nước, Thẩm Vân Chi liền bắt tay .
Cô dùng mỡ heo và bột mì vỏ bánh ngàn lớp, đem cánh hoa ráo nước trộn với đường trắng, bột nếp rang chín và một chút mỡ heo thành nhân.
Cố Thừa Nghiên ở bên cạnh trợ giúp, đưa đồ, canh lửa, ánh mắt gần như rời khỏi bóng dáng bận rộn của Thẩm Vân Chi, cảm thấy vợ đúng là gì .
Chẳng bao lâu , mùi thơm ngọt ngào quyến rũ hòa quyện với hương hoa độc đáo lan tỏa khắp sân nhỏ.
Mẻ bánh hoa tươi đầu tiên lò, lớp vỏ ngoài tách lớp rõ ràng, ngả vàng kim, thôi thấy thèm.
Thẩm Vân Chi cầm một cái lên, cẩn thận thổi thổi, đưa đến bên miệng Cố Thừa Nghiên: “Nếm thử xem, mùi vị thế nào? Độ ngọt ?”
Cố Thừa Nghiên nương theo tay cô c.ắ.n một miếng, vỏ ngoài giòn tan, nhân bên trong ngọt ngào mềm dẻo, quả thực một mùi hương hoa vô cùng thanh mát độc đáo, trung hòa vị ngọt ngấy, tầng lớp hương vị phong phú.
Mắt sáng lên, liên tục gật đầu: “Ngon! Rất thơm, mùi hoa.”
Thẩm Vân Chi xong, tự cũng cầm một cái c.ắ.n thử.
Vỏ bánh quả thực tệ, hương hoa trong nhân cũng dậy mùi, mùi vị khác mấy so với loại cô từng ăn ở Vân Nam đời , coi như phục chế thành công.
Chỉ là… đường dường như cho nhiều một chút, vị ngọt lấn át mùi hương thanh nhã của hoa nguyệt quý.
Lần thể giảm bớt chút đường, sẽ nổi bật hương hoa hơn.
Cô nhấm nháp tỉ mỉ, suy nghĩ phương án cải tiến.
Ngay lúc cô đang tập trung suy nghĩ, tay Cố Thừa Nghiên đột nhiên vươn tới, đầu ngón tay ấm áp nhẹ nhàng lướt qua khóe môi cô.
Mộng Vân Thường
Đầu ngón tay vết chai mỏng, khi chạm Thẩm Vân Chi mang một cảm giác tê dại.
Thẩm Vân Chi theo bản năng ngước mắt Cố Thừa Nghiên.
Đầu ngón tay lập tức rời , ngược như đang dư vị xúc cảm nhẵn mịn , nhẹ nhàng vuốt ve nơi khóe miệng cô.
Mùi thơm ngọt ngào của hoa lan tỏa trong khí dường như trong nháy mắt một loại thở ám hơn, riêng tư hơn thế.
Chậc… cái đàn ông .
Cô nhịn thầm cảm thán trong lòng: Bỏ qua những chuyện khác , chỉ riêng cái “nam sắc” …
Cô hưởng thụ cũng thật tệ.
Mãn Tể xong bài tập, dụi mắt từ trong nhà , liền thấy ba đang trong sân, dựa cực gần, bầu khí hình như chút… là lạ?
“Ba , hai đang gì thế ạ?” Mãn Tể tò mò hỏi.
Thẩm Vân Chi như giật , mạnh mẽ lùi về hai bước, kéo cách với Cố Thừa Nghiên, má còn vương chút ửng hồng tan, giọng điệu mang theo một tia che giấu tự nhiên: “Không… gì! Mẹ bánh hoa tươi, Mãn Tể nếm thử ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-262-man-te-danh-nhau-su-that-dang-sau-nam-dam-nho.html.]
“Bánh hoa tươi ạ?” Sự chú ý của Mãn Tể lập tức món ăn mới lạ thu hút, mắt sáng rực lên, “Bánh bằng hoa ? Nghe là ngon !” Cậu bé lập tức ném chút nghi hoặc đầu, vội vàng gật đầu.
Thẩm Vân Chi cầm một cái bánh hoa tươi còn ấm đưa cho bé. Mãn Tể c.ắ.n một miếng lớn, vỏ ngoài giòn tan, nhân bên trong thơm ngọt, còn mang theo một mùi hoa dễ ngửi, bé ăn đến híp cả mắt , mơ hồ rõ khen ngợi: “Ngon quá! Mẹ thật lợi hại!”
Thẩm Vân Chi thấy con trai thích, trong lòng cũng vui vẻ, lấy mấy cái bỏ bát, đưa cho Mãn Tể: “Mãn Tể, con mang sang cho nhà Vệ Đông nếm thử một chút.”
Không ngờ Mãn Tể xong, cái đầu nhỏ lắc như trống bỏi, mặt lộ vẻ khó xử: “A? Con …”
Thẩm Vân Chi kỳ quái: “Sao ? Vệ Đông bạn của con ?”
Mãn Tể vặn vẹo một chút, khuôn mặt nhỏ nhăn thành một đoàn, lí nhí lầm bầm: “Con… con sợ Vệ Đông ăn bánh xong, … bắt con về vợ…”
“Phụt ” Thẩm Vân Chi nhịn , trực tiếp bật thành tiếng.
Cố Thừa Nghiên bên cạnh bả vai cũng run run, cố nhịn , nắm tay để bên môi ho nhẹ một tiếng.
Thằng nhóc , đối với “lời hùng hồn” đó của Vệ Đông đúng là vẫn còn sợ hãi trong lòng nha!
Thẩm Vân Chi đến chảy cả nước mắt, khó khăn lắm mới nín , xoa đầu con trai: “Được , thì . Vậy để đưa, nào?”
Mãn Tể lúc mới như trút gánh nặng gật gật đầu.
Thẩm Vân Chi cầm bánh hoa tươi gói kỹ sang nhà họ Đồng cách vách. Đồng Ái Cúc đang thu quần áo trong sân, thấy Thẩm Vân Chi qua liền nhiệt tình chào hỏi.
“Chị dâu, em chút bánh hoa tươi, mang sang cho nếm thử cho lạ miệng.” Thẩm Vân Chi đưa gói giấy dầu qua.
Đồng Ái Cúc vui vẻ nhận lấy: “Ái chà! Vân Chi em mày mò món mới ! Thơm thật! Vệ Đông cái thằng khỉ con đang bài tập trong nhà, cứ lề mề mãi, chị để dành cho nó, đợi xong ăn, thì chẳng tâm trí mà !”
Thẩm Vân Chi : “Chị dâu chị cũng nếm thử xem.”
Đồng Ái Cúc cũng khách sáo, cầm một cái c.ắ.n một miếng, lập tức khen dứt miệng: “Ừm! Ngon thật! Vừa giòn thơm ngấy! Vân Chi tay nghề của em đúng là chê ! Hôm nào dạy chị với nhé? Chị cũng học, chút cho Vệ Đông con mèo tham ăn đỡ thèm, ăn bánh kem sinh nhật Cố Thừa Nghiên nhà em xong, nó cứ nhắc mãi với chị!”
Thẩm Vân Chi sảng khoái đồng ý: “Được ạ, ngày mai em cũng đang định thêm một ít để gửi về cho nhà.”
……
Ngày hôm , Thẩm Vân Chi và Đồng Ái Cúc đang chụm đầu , dạy kẻ học, bận rộn nhào bột trộn nhân, chuẩn thêm một lò bánh hoa tươi nữa, trong sân tràn ngập mùi thơm ngọt và tiếng .
Đột nhiên, ngoài cổng khu gia thuộc truyền đến một giọng chút lo lắng: “Đồng chí Thẩm Vân Chi! Đồng chí Thẩm Vân Chi nhà ?”
Thẩm Vân Chi tiếng ngẩng đầu lên, tay vẫn còn dính bột mì.
Chỉ thấy một nữ đồng chí trẻ tuổi ăn mặc giản dị, đeo kính đang ở cổng sân trong, mặt mang theo vẻ cấp thiết.
Nữ đồng chí Thẩm Vân Chi từng gặp, hình như là giáo viên âm nhạc lớp Mãn Tể.
“ ở nhà đây, cô giáo, chuyện gì ?” Thẩm Vân Chi đáp, lau tay .
Cô giáo thấy Thẩm Vân Chi, vội vàng : “Cán sự Thẩm, là cô giáo Lý của trường tiểu học cơ quan. Em Thẩm Hữu An nhà chị đ.á.n.h với bạn học ở trường, Hiệu trưởng Vương mời chị đến trường một chuyến ngay bây giờ.”
Hai chữ “đánh ” giống như ma lực, Đồng Ái Cúc ở bên cạnh thấy, gần như theo phản xạ điều kiện “vút” một cái dậy.
“Cái gì?! Vệ Đông thằng ranh con đ.á.n.h với ?! Nó phản ! Vân Chi em đợi chút, chị cùng em đến trường! Xem chị xử lý…”
Lời của chị còn hết, bỗng nhiên phản ứng .
Động tác cứng đờ, kỳ quái đầu cô giáo Lý ở cửa, chần chờ hỏi: “Cô giáo Lý, cô… cô ai đ.á.n.h cơ?”
Cô giáo Lý cái giọng oang oang bất thình lình của Đồng Ái Cúc giật , đẩy gọng kính, lặp rõ ràng: “Chị dâu Đồng, đang với cán sự Thẩm, em Thẩm Hữu An nhà chị đ.á.n.h với bạn học ở trường, hiệu trưởng mời cán sự Thẩm qua đó một chuyến.”
“Mãn Tể đ.á.n.h với ?” Đồng Ái Cúc ngây , mặt đầy vẻ thể tin nổi, giọng cũng đổi, “Chuyện thể chứ? Cô giáo Lý cô nhầm lẫn gì ?”