Sau khi gọi điện thoại cho Tạ Trưng xong, ngón tay nhỏ của Mãn Tể thuần thục nhà Cố gia gia và Cố nãi nãi.
Điện thoại kết nối, thấy giọng hiền từ của cụ bà, Mãn Tể lập tức hít hít mũi, mang theo tiếng nức nở bắt đầu mách tội: “Cụ bà ơi… hu hu… bắt nạt …”
Nói bé miêu tả hành vi tồi tệ của Nhà xuất bản Hồng Dương một nữa đầy tình cảm dạt dào.
Cố nãi nãi ở đầu dây bên mà đau lòng chịu nổi, liên tục an ủi: “Ái chà chắt ngoan của cụ, đừng đừng , cụ bà đang đây! Kẻ nào lòng đen tối dám bắt nạt cháu dâu như thế! Muốn phản !”
Cố gia gia bên cạnh nhận lấy điện thoại, giọng vang dội mà trầm , mang theo uy nghiêm thể nghi ngờ: “Mãn Tể, kể sự việc cho cụ ông một nữa.”
Mãn Tể thút thít kể một nữa.
Cố gia gia xong, hừ lạnh một tiếng: “Hừ! Vô pháp vô thiên! Mãn Tể yên tâm, chuyện cụ ông , nhất định sẽ xử lý ! Tuyệt đối sẽ để cháu chịu uất ức vô ích! Bé ngoan, đừng buồn nữa, cụ ông cụ bà đều sắp đau lòng c.h.ế.t .”
An ủi Mãn Tể xong, Cố gia gia hỏi: “Mãn Tể, ba cháu ? Có nhà ?”
Mãn Tể dùng giọng sữa mang theo giọng mũi trả lời: “Ba đang ở nhà ạ, cháu tự đến gọi điện thoại cho các cụ đấy! Cháu bàn cứu binh, chủ cho !”
Cố nãi nãi thấy lời , lập tức khen ngợi: “Ái chà, Mãn Tể nhà chúng thật lợi hại, đều bàn cứu binh cho ! là một đàn ông nhỏ!”
Nhận sự đảm bảo của cụ ông, Mãn Tể lúc mới hài lòng cúp điện thoại.
Cậu bé nghĩ ngợi, cuốn sổ nhỏ còn một quan trọng Cậu Tạ Kỳ Bạch!
Trước đây bé từ cuộc chuyện của ba , là lãnh đạo của Tổng bộ Tuyên truyền.
“Tổng bộ Tuyên truyền”, thôi thấy lợi hại, chắc chắn cũng lợi hại!
Điện thoại kết nối, thấy giọng ôn hòa của , Mãn Tể nữa phát huy thiên phú “mách tội” của , logic rõ ràng kể sự việc một nữa.
Tạ Kỳ Bạch vô cùng nghiêm túc, giống như các bậc trưởng bối chỉ tức giận an ủi, mà dùng cách thức lý trí hơn an ủi cháu trai nhỏ: “Mãn Tể, hiểu .”
“Chuyện là Nhà xuất bản Hồng Dương vi phạm hợp đồng xâm quyền nghiêm trọng, họ vô cùng sai trái. cháu đừng lo lắng, đây cũng chuyện lớn gì giải quyết . Cậu sẽ lập tức tìm hiểu tình hình, những thể yêu cầu họ lập tức ngừng hành vi xâm quyền, còn thể yêu cầu họ bồi thường. Bảo cháu cũng đừng quá lo lắng, tất cả đây .”
Mãn Tể tuy hiểu lắm ý nghĩa cụ thể của mấy từ “vi phạm hợp đồng xâm quyền”, “bồi thường”, nhưng bé hiểu “ chuyện lớn”, “lập tức xử lý”, “bảo đừng lo lắng”, trong lòng lập tức yên tâm hơn nhiều.
Cậu bé gật đầu thật mạnh, giống như thể thấy : “Vâng! Cảm ơn !”
Cúp điện thoại của , ngay lúc bé định đặt ống xuống kết thúc hành động gọi điện thoại bàn cứu binh , Mãn Tể nghĩ đến cô Triệu Vũ Nhiên.
Cô là phóng viên tòa soạn báo, kể chuyện cho cô, để cô đăng chuyện lên báo, đó nhân dân cả nước đều đến mắng Nhà xuất bản Hồng Dương!
! Cứ như thế!
Triệu Vũ Nhiên nhận điện thoại của Mãn Tể thì vô cùng hưng phấn: “Oa oa oa oa Mãn Tể!!! Nhớ c.h.ế.t cô !!”
Mãn Tể thấy giọng kích động của cô, nhịn đưa ống xa tai một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-258-be-con-man-te-dieu-binh-khien-tuong-phong-vien-trieu-vu-nhien-vao-cuoc.html.]
Lại khỏi thở dài một : Haizz, cô quả thực quá ấu trĩ , còn “trưởng thành”, “chín chắn” bằng bé .
Tiếp đó ông cụ non Mãn Tể “trưởng thành chín chắn”, thấm thía kể quá trình sự việc cho cô .
Mộng Vân Thường
Kể xong, bé còn quên nghiêm túc dặn dò cô hành động tiếp theo:
“Cô ơi, cô rõ ? Nhà xuất bản Hồng Dương chính là đồ xa! Nói lời giữ lời! Bắt nạt ! Cô mau chuyện lên báo của cô , để đều họ xa thế nào! Để họ bao giờ dám bắt nạt khác nữa!”
Triệu Vũ Nhiên ở đầu dây bên lúc đầu còn đến đầy căm phẫn, xoa tay hằm hè, thấy câu “dặn dò” già đời cuối cùng của Mãn Tể, suýt nữa thì bật thành tiếng.
Cô nín , cố ý trêu bé: “Biết ! Đảm bảo thành nhiệm vụ! Chỉ huy Mãn Tể của chúng !”
Nói xong cô mới phản ứng , phì một tiếng: “Ấy đúng nha! Mãn Tể, rốt cuộc cháu là phóng viên cô là phóng viên thế? Sao cảm giác cháu còn hiểu quy trình hơn cả cô ? Còn chỉ huy cả cô nữa!”
Mãn Tể ở đầu dây bên , cái n.g.ự.c nhỏ bất giác ưỡn lên, cảm thấy chỉ đạo cô thành nhiệm vụ là chuyện đương nhiên.
Làm xong tất cả đại sự “bàn cứu binh” , Mãn Tể lúc mới thở phào nhẹ nhõm một dài.
Leo xuống khỏi ghế chân cao, từ trong túi nhỏ móc tiền tiêu vặt cẩn thận trân trọng, ngẩng đầu hỏi chiến sĩ trực ban: “Chú ơi, tổng cộng là bao nhiêu tiền ạ?”
Cậu bé tiền lắm đấy nhé!
Tiền mừng tuổi dịp Tết ba , cụ bà cụ ông, ông ngoại, bà cố, , cô, bà cô ông dượng… cho bé, đều để bé tự bảo quản, bé giàu đấy!
Đương nhiên , khiêm tốn, khiêm tốn…
Chiến sĩ sớm một loạt thao tác của nhóc cho kinh ngạc đến ngây , trong lòng khâm phục sát đất.
Anh báo một con .
Mãn Tể cẩn thận đếm tiền hào và tiền xu tương ứng, kiễng chân nghiêm túc đưa cho chiến sĩ: “Chú ơi, chú đếm thử xem đúng ạ!”
Trong quân đội gọi điện thoại nội bộ quân đội thì mất tiền, nhưng gọi đường dây địa phương thì thu phí.
Đặc biệt là loại đường dài như của Mãn Tể, thu tiền cũng ít.
Chiến sĩ nhận lấy tiền đếm đếm, phát hiện lượng đúng , xoa đầu Mãn Tể : “Nhóc con lắm, tính toán tồi, một xu cũng sai!”
Mãn Tể ngẩng đầu “hì hì” với chú chiến sĩ một tiếng.
Sau đó, bé giống như một hùng nhỏ, phủi phủi tay nhỏ, đầu nhảy nhót tưng bừng, thỏa mãn về nhà.
Chiến sĩ bóng lưng nhỏ bé, nhưng dường như ẩn chứa năng lượng và chủ ý vô tận của Mãn Tể, nhịn giơ ngón tay cái với đồng đội bên cạnh, thật lòng cảm thán: “Con trai nhà Cố Phó sư đoàn trưởng … tầm thường! Tương lai chắc chắn tầm thường!”
Mách tội đều mách theo cả dây, quả thực khiến dám coi thường!
Thế là, ngay khi thư của Thẩm Vân Chi dán miệng xong, một trận “bão quan tâm” đến từ Kinh thị do bé Mãn Tể châm ngòi, sớm thổi về phía Nhà xuất bản Hồng Dương sống c.h.ế.t.