Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 257: Mãn Tể Nổi Giận, Gọi Điện Thoại "mách Lẻo" Với Cả Đại Gia Đình Ở Kinh Thị

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:26:58
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hoàn Nhà xuất bản Bách Hoa!

 

Sắc mặt Thẩm Vân Chi lập tức trầm xuống, cô xác định chấm dứt hợp đồng với Nhà xuất bản Hồng Dương, đối phương cũng gửi trả bản thảo, Nhà xuất bản Hồng Dương tuyệt đối thể tiếp tục xuất bản bán cuốn sách nữa!

 

Cố Thừa Nghiên nhạy bén nhận biểu cảm của vợ đúng, trầm giọng hỏi: “Vân Chi, ?”

 

Thẩm Vân Chi đưa sách cho , ngón tay ấn mạnh lên tên nhà xuất bản.

 

Cố Thừa Nghiên nhận lấy xem xét, lông mày lập tức nhíu , ánh mắt trở nên sắc bén.

 

Anh cầm cuốn sách, thẳng đến quầy, hỏi nhân viên: “Đồng chí, xin hỏi cuốn sách hàng về lúc nào ?”

 

Nếu là hàng tồn kho đây, thì lẽ còn thể giải thích là in ấn khi hủy hợp đồng.

 

Nhân viên ngẩng đầu, trả lời: “Ồ, «Tiểu Vệ Sĩ» ? Đây là hàng mới về sáng nay đấy! Còn nóng hổi đây ! Đồng chí các may mắn thật, đến sớm, thích thì mau mua một cuốn , sách bán chạy lắm, muộn chút nữa thể là hết đấy!”

 

Hàng mới về sáng nay!

 

Thẩm Vân Chi và Cố Thừa Nghiên , hai trong nháy mắt đều hiểu là chuyện gì.

 

Hoàn hàng tồn kho gì cả! Đây chính là Nhà xuất bản Hồng Dương đang bằng mặt bằng lòng, ngoài mặt thì hủy bỏ hợp đồng, lưng đang lén lút in thêm để bán, chắc mẩm Thẩm Vân Chi chắc kịp thời phát hiện!

 

Sắc mặt Cố Thừa Nghiên trầm xuống, khí áp quanh cũng thấp hơn vài phần.

 

Tiếp đó trầm giọng với nhân viên: “Cảm ơn đồng chí, mua một cuốn.”

 

Sau đó, chút do dự trả tiền mua cuốn “bằng chứng” .

 

Nhân viên dáng vẻ trầm mặt của , nhịn rụt cổ , tại , cứ cảm thấy vị đồng chí quân nhân dường như vui lắm, trông thật đáng sợ…

 

hình như cũng gì sai ?

 

Nếu đối phương mặc quân phục thẳng thớm, cô còn nghi ngờ đối phương đến đập phá quán !

 

Cố Thừa Nghiên để ý biểu cảm của nhân viên, trả tiền cầm truyện tranh liên , đến bên cạnh Thẩm Vân Chi.

 

Thấy Thẩm Vân Chi mím môi, lên tiếng an ủi: “Không , hành vi của Nhà xuất bản Hồng Dương là đuối lý, chúng thể bắt đối phương ngừng hành vi xâm quyền.”

 

Thẩm Vân Chi gật đầu, dự định của : “Đợi em về sẽ gửi một bức thư cho Nhà xuất bản Hồng Dương, bảo họ lập tức ngừng hành vi xâm quyền , nếu em sẽ tìm luật sư kiện họ.”

 

Mộng Vân Thường

“Ừ, em như là đúng.” Cố Thừa Nghiên gật đầu, , “ mà, thư cần thời gian, đợi thư gửi đến, họ thể sẽ trì hoãn giở trò. Chuyện , thể chỉ dựa thư.”

 

Anh thoáng qua cuốn sách trong tay, giọng điệu quả quyết: “Sáng mai sẽ phòng thông tin, trực tiếp gọi điện thoại cho đơn vị chủ quản của Nhà xuất bản Hồng Dương. Phản ánh hành vi vi phạm quy định xâm quyền nghiêm trọng, dương phụng âm vi của họ. Phải gây áp lực từ xuống , bắt họ lập tức ngừng hành vi vô liêm sỉ !”

 

Tư duy của Cố Thừa Nghiên rõ ràng và hiệu quả.

 

Anh tôn trọng quyết định xử lý sự nghiệp của vợ, sẽ , nhưng là một chồng, tuyệt đối sẽ trơ mắt vợ bắt nạt mà gì cả.

 

Chỉ trong chốc lát, hai vợ chồng lập tức bàn bạc xong đối sách.

 

Mãn Tể tuy tuổi còn nhỏ, vẫn luôn bên cạnh gì nhiều, nhưng cái đầu nhỏ của thông minh, đôi mắt to đảo lia lịa, thu hết cuộc đối thoại và biểu cảm ngưng trọng của ba trong mắt.

 

Cậu bé mấy chữ “Nhà xuất bản Hồng Dương” ch.ói mắt ở bìa truyện tranh liên , lông mày nhỏ nhíu c.h.ặ.t, hai nắm tay nhỏ cũng bất giác nắm thành nắm đ.ấ.m, tức đến mức phồng cả má.

 

Hừ! Cậu bé hiểu tại tức giận !

 

Mẹ rõ ràng , tạm biệt với cái Nhà xuất bản Hồng Dương xa , «Tiểu Vệ Sĩ Đông Đông Và Mãn Tể Lịch Hiểm Ký» sẽ xuất bản ở Nhà xuất bản Bách Hoa hơn, để nhiều bạn nhỏ xem hơn.

 

bây giờ, cái Nhà xuất bản Hồng Dương lời giữ lời , còn đang lén lút in sách của kiếm tiền!

 

Thật là hổ! Đồ xa! Đồ l.ừ.a đ.ả.o lời giữ lời!

 

Mãn Tể tức giận nguyền rủa trong lòng:

 

Người của Nhà xuất bản Hồng Dương, ăn cơm nghẹn! Uống nước sặc! Đi đường ngã chổng vó!

 

Máy in sách của chúng , ngày nào cũng hỏng! Bánh răng kẹt cứng! Mực in nhem nhuốc!

 

Sách bán , trang nào cũng dính ! Chữ mờ tịt! Các bạn nhỏ đều thích xem!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-257-man-te-noi-gian-goi-dien-thoai-mach-leo-voi-ca-dai-gia-dinh-o-kinh-thi.html.]

 

Lãnh đạo của họ, ngày nào cũng cấp phê bình! Trừ hết tiền lương! Viết bản kiểm điểm đến mỏi tay!

 

Thằng bé càng nghĩ càng giận, cảm thấy chỉ mắng trong lòng còn đủ hả giận.

 

Cậu bé ngẩng cái đầu nhỏ lên, ba sắc mặt lạnh lùng, lông mày nhíu c.h.ặ.t, bỗng nhiên nhớ điều gì đó, trong đôi mắt to đen láy như quả nho lóe lên một tia sáng.

 

Thẩm Vân Chi để chuyến chơi hiếm của Mãn Tể chuyện bực phá hỏng, nên cơn tức giận ngắn ngủi, cô cưỡng ép đè nén cảm xúc xuống, mặt lộ nụ dịu dàng.

 

Dắt tay Mãn Tể : “Không Mãn Tể, , đưa con xem đằng còn gì chơi vui !”

 

Cả nhà ba dạo quanh trong thành phố, mãi đến khi mặt trời lặn về tây, mới nhờ xe của đơn vị về nhà.

 

Về đến nhà, Thẩm Vân Chi liền bàn việc, trải giấy thư , nhíu mày suy tư, bắt đầu soạn thảo thư cảnh cáo gửi cho Nhà xuất bản Hồng Dương.

 

Còn Mãn Tể, thì nhân lúc ba chú ý, lấy cuốn sổ nhỏ ghi chép điện thoại quan trọng từ trong ngăn kéo tủ đầu giường , ôm c.h.ặ.t trong lòng.

 

Sau đó bé thò đầu nhỏ , gọi với trong nhà một tiếng: “Mẹ, con ngoài chơi đây ạ!”

 

Chưa đợi Thẩm Vân Chi trả lời, thằng bé chạy vèo khỏi sân.

 

tìm Vệ Đông, mà sải bước với mục tiêu rõ ràng chạy thẳng đến phòng thông tin của đơn vị.

 

Chiến sĩ trực ban ở phòng thông tin thấy Mãn Tể bé nhỏ chạy tới một , hỏi: “Mãn Tể?”

 

Mãn Tể gật đầu thật mạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc: “Vâng! Chú ơi, cháu gọi điện thoại!”

 

Chiến sĩ vui vẻ: “Gọi điện thoại? Gọi cho ai thế?”

 

Mãn Tể mở cuốn sổ nhỏ bảo bối của , dùng ngón tay chỉ một hàng bên , nghiêm túc : “Gọi cho nhiều .”

 

Cậu bé bàn cứu binh!!!

 

Chiến sĩ ngẩn , nhiều ? Con trai Cố Phó sư đoàn trưởng đây là gì?

 

Anh xổm xuống, ôn hòa hỏi, “Mãn Tể, cháu gọi cho ai ba đồng ý mới . Ba cháu ?”

 

Mãn Tể chớp chớp đôi mắt to, nghiêm trang : “Ba đang bận việc quan trọng! Cháu gọi cho ông ngoại, cụ bà, cụ ông bọn họ…”

 

Chiến sĩ là gọi cho , lúc mới yên tâm, nghĩ thầm chắc là đứa bé nhớ , bèn giúp bé nối dây điện thoại.

 

Điện thoại của phòng thông tin đặt khá cao, Mãn Tể kiễng chân cũng với tới ống , chiến sĩ chuyển cho bé một chiếc ghế chân cao.

 

Mãn Tể tay chân lanh lẹ leo lên, vững vàng, cái dáng vẻ nhỏ bé còn thực sự vài phần khí thế.

 

Cậu bé gọi điện thoại văn phòng của ông ngoại Tạ Trưng .

 

Điện thoại nhanh nhấc máy, truyền đến giọng trầm của Tạ Trưng: “A lô, ai đấy?”

 

“Ông ngoại! Là cháu, Mãn Tể đây ạ!” Mãn Tể thấy giọng ông ngoại, lập tức gọi.

 

Tạ Trưng thấy giọng cháu ngoại, vô cùng ngạc nhiên vui mừng: “Mãn Tể? Sao nhớ gọi điện thoại cho ông ngoại thế? Nhớ ông ngoại ?”

 

“Ông ngoại,” Mãn Tể màng hàn huyên, giọng sữa non nớt mang theo sự nôn nóng và tủi mách tội, “Có bắt nạt !”

 

Nghe thấy lời , giọng của Tạ Trưng trong nháy mắt trở nên nghiêm túc: “Chuyện là thế nào? Mãn Tể từ từ , ai bắt nạt ?”

 

“Chính là cái Nhà xuất bản Hồng Dương ! Đồ xa lời giữ lời!” Mãn Tể tức phồng má, “Họ lén lút in truyện tranh liên của bán lấy tiền! Bị cháu và ba phát hiện ở hiệu sách trong thành phố! Mẹ tức hỏng !”

 

Tiếp đó, Mãn Tể kể chuyện đó hủy hợp đồng với Nhà xuất bản Hồng Dương, ký hợp đồng với Nhà xuất bản Bách Hoa , kể cả chuyện xảy hôm nay cho Tạ Trưng .

 

Cậu bé sợ gì bỏ sót, nên kể chi tiết.

 

Còn nhịn thêm mắm dặm muối, giọng nhỏ bé mang theo tiếng nức nở: “Ông ngoại… đau lòng lắm… cháu thấy mắt đỏ hoe, sắp …”

 

Tạ Trưng ở đầu dây bên lời , đau lòng chịu nổi: “Lại còn chuyện như ! Mãn Tể yên tâm, ông ngoại , chuyện ông ngoại nhất định sẽ xử lý , tuyệt đối sẽ để bắt nạt .”

 

Cúp điện thoại của ông ngoại, Mãn Tể lập tức rời , mà tìm điện thoại của cụ bà cụ ông, tiếp tục gọi điện thoại mách tội!

 

 

Loading...