Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 240: Thân Thủ Bất Phàm Của Vợ Đinh Đoàn Trưởng, Bài Thuốc Bí Mật
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:26:26
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đồng Ái Cúc hồn vía định, lập tức chống nạnh, quát lũ trẻ: “Mấy cái thằng khỉ con ! Đá thế hả! Đập thì thế nào!”
Thẩm Vân Chi động tác của Vương Thúy Phân, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
Vừa động tác của Vương Thúy Phân thực sự quá dứt khoát, thủ cứ như là từng luyện võ …
Vương Thúy Phân lập tức xòa, ôm quả bóng, giọng điệu thoải mái giảng hòa: “Chị Đồng, đừng mắng trẻ con, chúng nó cũng cố ý. Chị xem, em đây ?”
Đồng Ái Cúc thu hồi tầm mắt, : “ đấy em gái, phản ứng của em nhạy bén thật đấy!”
Trên mặt Vương Thúy Phân lộ một tia ngượng ngùng, giải thích: “Hầy, quê em ở vùng núi, ở đội sản xuất kiếm công điểm, thường xuyên lên núi hái hạt sở.”
“Cây đó cao, hạt sở chín rụng xuống nhanh lắm, gốc cây cầm cái sọt hứng cho chuẩn, hứng rơi xuống đất vỡ mất hoặc lăn xuống sườn núi, coi như công cốc, còn mắng trừ điểm công. Năm qua năm khác, cái nghề tay chân hứng đồ luyện thành quen thôi, công phu vụng về mà.”
Đồng Ái Cúc , mặt lập tức lộ vẻ đồng cảm, thổn thức : “Haizz, hóa là ! Chị phân công việc nhưng cũng là vất vả, chị họ chị hứng hạt sở, động tác đúng là nhanh nhẹn hơn thường một chút, em thật là dễ dàng gì, những năm qua khổ cho em Thúy Phân .”
Thẩm Vân Chi sinh ở thành phố, ngược những chuyện .
Nghe Đồng Ái Cúc , cũng hùa theo : “ , may mà chị và Đinh đoàn trưởng tìm .”
Vương Thúy Phân gật đầu, thở dài: “ thế, hồi đó ổng tưởng em c.h.ế.t em cũng tưởng ổng c.h.ế.t …”
“Chỉ là vợ chồng bọn em xa cách bao nhiêu năm nay, tình cảm năm xưa đều mài mòn hết …” Nói đến đây, thần sắc Vương Thúy Phân thoáng qua vẻ chua xót.
Đồng Ái Cúc thấy , lập tức nắm lấy tay cô : “Thúy Phân, em đừng nghĩ thế, em và Đinh đoàn trưởng là vợ chồng kết tóc, ở bên lâu ngày, tình cảm tự nhiên sẽ thôi.”
“Hơn nữa Đinh đoàn trưởng cũng loại vô lương tâm, hồi đó tưởng em mất , thế mà cũng đợi mấy năm mới xem mắt. Có mấy gã đàn ông vợ chân mất, chân cưới vợ mới .”
Lời của Đồng Ái Cúc lý, Đinh đoàn trưởng cũng coi như tình nghĩa.
Tuy là hôn nhân do cha hai bên sắp đặt, nhưng thể đón Vương Thúy Phân đến tùy quân là đón ngay, chỉ là âm dương sai lệch tình cờ gặp chuyện , mới cơ sự ngày hôm nay.
Vương Thúy Phân xong, gật đầu : “ , lão Đinh nhà em cũng lắm. Có điều em cũng học tập các chị nhiều, ăn diện một chút, học chút văn hóa, thể cứ em thế em thế nọ mãi .”
“Em nghĩ như , tự nhiên là .” Đồng Ái Cúc .
“Em Vân Chi là cán bộ ban tuyên truyền, Vân Chi, em… , thể đến theo cô học nhận mặt chữ ?” Vương Thúy Phân về phía Thẩm Vân Chi.
Thẩm Vân Chi đang định trả lời, Đồng Ái Cúc ở bên cạnh cướp lời: “Em ngốc thế, lão Đinh nhà em hồi từng học ở trường Pháo binh, giờ chữ nghĩa, em còn tìm Vân Chi dạy gì? Em bảo thẳng lão Đinh nhà em dạy em, chẳng hơn ?”
Thẩm Vân Chi cũng : “Đề nghị của chị Đồng đấy, như chị nhờ Đinh đoàn trưởng dạy chị, thể học chữ thể bồi dưỡng tình cảm vợ chồng.”
Vương Thúy Phân thấy câu “bồi dưỡng tình cảm vợ chồng”, mặt đỏ bừng.
Hai tay xoắn vạt áo, bộ dạng thẹn thùng của cô vợ nhỏ nông thôn.
Kết quả Đồng Ái Cúc còn lời kích thích hơn, chỉ thấy chị quanh bốn phía, hạ thấp giọng : “Chị tìm một ông thầy lang trấn, trị bệnh khó của đàn ông lợi hại lắm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-240-than-thu-bat-pham-cua-vo-dinh-doan-truong-bai-thuoc-bi-mat.html.]
“Đàn ông ăn t.h.u.ố.c của ông bảo đảm , đàn ông vốn ăn t.h.u.ố.c của ông , quả thực là như hổ mọc thêm cánh. Hai , lấy chút ít về cho chồng dùng thử ?”
“Dù lão Lưu nhà chị cũng từng tuổi , chị mà cho lão ăn chút t.h.u.ố.c, con gái chị bao giờ mới tới còn .” Nói , Đồng Ái Cúc về phía Lưu Minh Vĩ trong sân.
Không ngờ mấy gã đàn ông đúng lúc đang chuyện về vợ , Lưu Minh Vĩ thấy Đồng Ái Cúc .
Lập tức đắc ý : “Các xem, vẫn là vợ tớ nhớ thương tớ nhất!”
Nói còn đắc ý vỗ vỗ vai Cố Thừa Nghiên, : “Lão Cố , xem tình cảm của và Vân Chi còn bằng tớ và chị dâu .”
Lời Cố Thừa Nghiên thích chút nào, tình cảm của và vợ nhất thiên hạ, đến lượt Lưu Minh Vĩ khoe khoang mặt ?
Không chút khách khí ném cho Lưu Minh Vĩ một ánh mắt sắc lẹm, hất bàn tay đang đặt vai xuống.
Đồng Ái Cúc hỏi Vương Thúy Phân: “Thúy Phân, em ? Hai các em với Vân Chi, Cố đoàn trưởng giống , bọn họ tuy cũng bỏ lỡ mấy năm, nhưng dù cũng sinh Mãn Tể , em và Đinh đoàn trưởng…”
Vương Thúy Phân lập tức đỏ mặt xua tay: “Chị… chị ơi, em cần … Chị đừng nữa, em sắp hổ c.h.ế.t mất !”
…
Về đến nhà, Cố Thừa Nghiên rửa mặt xong, vẫn nhịn , bộ lơ đãng sán gần Thẩm Vân Chi đang trải giường.
Thì thầm hỏi: “Vừa nãy ở trong sân… Chị Đồng chuyện gì thần thần bí bí với hai thế? Lại còn cứ lão Lưu?”
Động tác tay Thẩm Vân Chi dừng, mím môi : “Có chuyện gì , chuyện phiếm mà.”
Cố Thừa Nghiên mím môi, từ phía vòng tay ôm lấy eo cô, cằm tựa hõm vai cô, giọng rầu rĩ, mang theo chút tủi khó phát hiện:
“Cái tên Lưu Minh Vĩ , đắc ý đến mức đuôi sắp vểnh lên tận trời , cái gì mà vợ nhớ thương nhất… Hừ.”
Anh ngừng một chút, như thể đấu tranh tư tưởng nửa ngày mới hỏi miệng, giọng điệu hệt như chú ch.ó lớn bỏ rơi, mang theo chút lên án: “Vợ , em… nhớ thương lắm ? Em xem chị Đồng với lão Lưu, kết hôn mười mấy hai mươi năm , tình cảm vẫn như thế…”
Thẩm Vân Chi , cuối cùng nhịn xoay , bộ dạng trẻ con hiếm thấy của , “phụt” một tiếng tiếng.
Cô ngờ vị đoàn trưởng đại nhân ngày thường lạnh lùng uy nghiêm nhà , thế mà vì một câu đùa của khác mà ghen tuông, còn nghi ngờ đủ yêu .
Mộng Vân Thường
Cô nín , cố ý trêu : “Anh thật ?”
Cố Thừa Nghiên gật đầu thật mạnh, trong mắt rõ “mau cho để yên tâm”.
Vốn dĩ chuyện cô , cũng ngại c.h.ế.t , nhưng thấy Cố Thừa Nghiên chấp nhất như , Thẩm Vân Chi lúc mới hạ thấp giọng, nén :
“Chị Đồng bảo là… Lưu đoàn trưởng lớn tuổi , ừm… phương diện của cơ thể lắm. Chị sinh thêm một cô con gái, nên lén tìm thầy lang già trấn, kê chút… t.h.u.ố.c chuyên trị bệnh khó của đàn ông. Cái cũng ghen theo ?”
Cô xong, mặt lộ biểu cảm trêu chọc, bộ ngoài: “Hay là… bây giờ em với chị Đồng một tiếng, bảo chị chia cho em một ít linh đan diệu d.ư.ợ.c đó nhé?”