Mãn Tể đang chơi vui vẻ, thấy lời liền ngẩng phắt đầu lên.
Bắt gặp vẻ mặt xem kịch vui của thím Vương, khuôn mặt nhỏ nhắn tức thì đỏ bừng, giống như chú sói con chọc giận, hét lớn mặt thím Vương: “Con tinh bò yak bậy! Mẹ cháu là Cờ đỏ Ba Tám quốc! Là ! Các chú công an mới bắt cháu!”
Vệ Đông cũng lập tức , cũng hét lên với thím Vương: “ thế! Các chú công an bắt thì cũng bắt con tinh bò yak là bà !”
“Hây dà! Hai cái thằng ranh con còn dám cãi tao ?” Thím Vương bật , lập tức nổi cáu, chống nạnh mắng, “Tao tận mắt thấy còn thể giả ? Mẹ mày chính là công an bắt ! Biết cái danh hiệu cờ đỏ gì đó là l.ừ.a đ.ả.o mà ! Mẹ mày…”
Mãn Tể tức đến đỏ cả mắt, cúi xuống nhặt một hòn đá nhỏ ném về phía thím Vương: “Không cho bà cháu!”
Hòn đá trúng mặt thím Vương, bà tức đến nghiến răng hàm, thớ thịt mặt rung lên.
Bà xắn tay áo bộ đ.á.n.h Mãn Tể: “Phản ! Đồ con hoang còn dám lấy đá ném tao! Mẹ mày chính là một con…”
Ngay lúc , Đồng Ái Cúc khéo gánh một gánh nước ngang qua, thấy thím Vương định tay với trẻ con, miệng còn phun đầy lời lẽ bẩn thỉu, lửa giận “bùng” một cái bốc lên đầu!
Chị hai lời, đặt đòn gánh xuống, xách một thùng nước lên, sải vài bước lao tới, nhắm ngay thím Vương mà dội thẳng từ đầu xuống chân!
“Ào ” một tiếng, thím Vương từ đầu đến chân ướt như chuột lột, lạnh thấu tim!
Đồng Ái Cúc vẫn hả giận, trực tiếp úp luôn cái thùng nước rỗng lên cái đầu còn đang ngơ ngác của thím Vương.
Chỉ mặt bà mắng: “Giỏi cho mụ Vương Kim Hoa! Đồ ch.ó mọc ngà voi! Bà dám ở đây tung tin đồn nhảm bắt nạt trẻ con ? thấy bà ở đơn vị chán ngấy ! Bà xem báo cáo với Chính ủy ! Để xem đuổi cổ bà về quê cuốc đất !”
Nước giếng lạnh buốt theo tóc, theo cổ chảy trong áo bông, trời đại hàn, gió thổi qua một cái, thím Vương lạnh run cầm cập, răng va lập cập.
Bà luống cuống tay chân mãi mới gạt cái thùng nước úp đầu xuống, chật vật chỉ Đồng Ái Cúc, tức đến run cả .
“Đồng Ái Cúc! Mày… mày điên ! Tao tung tin đồn lúc nào?! Tao tận mắt thấy công an đưa Thẩm Vân Chi lên xe bắt ! Các nếu tin, tự về mà xem cô ở nhà ! Hừ!”
Nói xong, bà cũng chẳng màng cãi cọ nữa, ôm lấy cánh tay run lẩy bẩy vội vàng chạy về nhà, mau bộ áo bông ướt sũng , thì ốm liệt giường mất!
Đợi bọn họ về thấy Thẩm Vân Chi , tự nhiên sẽ bà tung tin đồn, Thẩm Vân Chi chính là công an bắt !
Mãn Tể bóng lưng chạy xa của thím Vương, nắm tay nhỏ siết c.h.ặ.t, tuy Đồng Ái Cúc giúp bé trút giận, nhưng câu “tận mắt thấy” của thím Vương vẫn khiến trong lòng bé dấy lên nỗi sợ hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-234-mot-xo-nuoc-lanh-tat-lua-tin-don-man-te-bao-ve-me.html.]
Cậu bé phắt , chạy như bay về hướng nhà : “Cháu về nhà đợi cháu!”
Tim bé đập thình thịch, cổ họng nghẹn , nhưng bé c.ắ.n c.h.ặ.t môi tự nhủ: Không ! Mẹ kiên cường!
Vệ Đông đuổi sát phía : “Mãn Tể! Đợi tớ với! Tớ cùng !”
Đồng Ái Cúc thấy hai thằng nhóc chạy nhanh như gió, cũng chẳng màng đến hai thùng nước nữa, đổ ào thùng nước còn , xách thùng rỗng đuổi theo. Sau lưng chị, còn kéo theo một đám quân thuộc tin chạy tới xem náo nhiệt.
Một đám rầm rập chạy đến cửa nhà Thẩm Vân Chi, quả nhiên thấy cổng sân treo một ổ khóa.
Mãn Tể cái ổ khóa lạnh lẽo , tia hy vọng cuối cùng vụt tắt, nước mắt lã chã rơi xuống.
Cậu bé thành tiếng, bởi vì hồi nhỏ nếu tiếng thì Thẩm Kiến Quốc và Ngô Quế Hoa sẽ tới tìm gây phiền phức, nên từ nhỏ bé học cách chỉ rơi nước mắt mà phát tiếng động.
Vệ Đông vội vàng ôm lấy vai bạn an ủi: “Mãn Tể đừng ! Dì Thẩm chắc chắn bắt ! Biết …”
“Biết là các chú công an mời dì nhận tuyên dương thì ! Dì Thẩm giỏi thế cơ mà, còn là Cờ đỏ Ba Tám nữa!”
Đồng Ái Cúc cũng thở hồng hộc chạy tới, vội vàng hùa theo: “ đúng đúng! Vệ Đông đúng đấy! Mãn Tể cháu đừng mụ Vương Kim Hoa hươu vượn! Mẹ cháu chắc chắn là chính sự !”
Mộng Vân Thường
lúc , thím Vương xong bộ quần áo sạch, vội vàng chạy tới xem kịch.
Thấy tình cảnh mắt, bà lập tức hất cằm lên, dương dương tự đắc : “Hừ! Các tự xem ! Thẩm Vân Chi nhà ? Khóa cửa kìa! bảo cô công an bắt mà! Các còn tin! thấy cái cô Thẩm Vân Chi , cô chính là một…”
Lời bà còn hết, một tiếng động cơ ô tô từ xa vọng gần.
Mọi theo hướng âm thanh, chỉ thấy chiếc xe công an quen thuộc trở , đỗ xịch ngay cổng sân.
“Mau kìa! Xe công an !” Có hô lên.
Cửa xe mở , một đồng chí công an xuống xe , vô cùng khách sáo mở cửa xe phía bên .
Tiếp đó, liền thấy Thẩm Vân Chi từ xe bước xuống.