Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 222: Tự Đưa Mặt Tới Cho Người Ta Đánh
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:24:25
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà Brown Thẩm Vân Chi đột nhiên chuyển sang tiếng Anh, thấy sắc mặt khó coi của Lục Nguyệt Nhu và khí căng thẳng xung quanh, liền quan tâm hỏi:
“Vân Chi, xảy chuyện gì ? Dường như chút hiểu lầm? Vị nữ sĩ … là hài lòng với lựa chọn của ?”
Bộ trưởng của bộ mỹ thuật bên cạnh cũng hiểu tiếng Anh, lúc bà Brown hỏi, mặt lộ vẻ căng thẳng.
Sợ rằng Thẩm Vân Chi sẽ gì đó mặt bà Brown, ảnh hưởng đến Bộ Mỹ Thuật Đối Ngoại của họ.
Xoa xoa tay, ông với Thẩm Vân Chi một câu: “Đồng chí Thẩm…”
Đồng chí Thẩm liếc ông một cái, trong lòng ông đang nghĩ gì, chỉ là vị bộ trưởng cũng quá xem thường cô .
Cô và Lục Nguyệt Nhu giống , loại màng đại cục, vì tư lợi cá nhân mà ngay cả thể diện quốc gia cũng cần.
Thẩm Vân Chi sang bà Brown, mặt mang theo nụ điềm tĩnh và phần áy náy, dùng tiếng Anh lưu loát đáp :
“Xin bà yên tâm, bà Brown, chỉ là một chút hiểu lầm nhỏ thôi. Vị đồng chí cũng là họa sĩ của Bộ Văn hóa, cô vốn hy vọng vinh hạnh sáng tác cho bà, bây giờ lẽ thất vọng, đây cũng là chuyện thường tình. nghĩ sự nhiệt tình của cô cũng xuất phát từ mong chân thành thể hiện tinh hoa nghệ thuật Trung Quốc với bà.”
Bộ trưởng Thẩm Vân Chi , lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Ánh mắt Thẩm Vân Chi cũng thêm vài phần khâm phục.
Lời của Thẩm Vân Chi và phản ứng của Lục Nguyệt Nhu tạo thành một sự đối lập rõ rệt.
Lục Nguyệt Nhu vì lợi ích cá nhân mà tiếc thất thố chất vấn mặt khách nước ngoài, suýt nữa gây ảnh hưởng .
Nếu Thẩm Vân Chi gỡ rối cho cô , thẳng sự thật, thì mất mặt chỉ là cá nhân Lục Nguyệt Nhu, mà còn là hình ảnh của cả Bộ Mỹ Thuật Đối Ngoại và thậm chí là quốc gia.
So sánh hai bên, cao thấp rõ.
Bộ trưởng vốn tưởng Thẩm Vân Chi giúp Lục Nguyệt Nhu gỡ rối, Lục Nguyệt Nhu cũng nên điều mà dừng .
Thế nhưng Lục Nguyệt Nhu chịu bỏ cuộc, Thẩm Vân Chi xong, liền thuận thế với bà Brown:
“Bà Brown, từng du học nước ngoài nhiều năm, học tập hệ thống các kỹ thuật hội họa phương Tây, đồng thời cũng nghiên cứu sâu sắc tinh hoa hội họa truyền thống Trung Quốc. tin rằng với nền tảng chuyên môn và sự thấu hiểu nghệ thuật Trung-Tây của , nhất định thể hiểu và thể hiện hảo yêu cầu của bà, vẽ tác phẩm khiến bà tuyệt đối hài lòng.”
“ nghĩ lẽ thể cùng Thẩm Vân Chi mỗi vẽ một bức, ký tên, đến lúc đó sẽ cùng trình hai bức tranh lên để bà thẩm định. Bà dựa sở thích cá nhân và bản bức tranh để lựa chọn, xem bức nào hợp ý bà hơn. Như công bằng cho , đảm bảo tác phẩm cuối cùng là phong cách mà bà thực sự yêu thích nhất.”
Bà Brown đề nghị “chọn giấu tên” của Lục Nguyệt Nhu, cũng khẽ nhướng mày, lộ một tia hứng thú.
bà lập tức đồng ý, mà tiên hướng ánh mắt hỏi dò về phía Thẩm Vân Chi, ôn hòa hỏi: “Thẩm, cô thấy đề nghị thế nào? sẽ tôn trọng ý kiến của cô.”
Lục Nguyệt Nhu Thẩm Vân Chi, dùng tiếng Trung khiêu khích : “Thẩm Vân Chi, cô dám đấy chứ?”
Lục Nguyệt Nhu nhận thấy sắc mặt khó coi của bộ trưởng, nhưng cô cố tình dời mắt .
Bởi vì cô đây là cơ hội cuối cùng của , cô nắm lấy cơ hội , thi đấu với Thẩm Vân Chi một trận, giành cơ hội vẽ tranh cho bà Brown.
Như những lời cô đó bộ trưởng sẽ để bụng, ngược còn sẽ khen ngợi cô tranh quang cho Bộ Mỹ Thuật Đối Ngoại của họ.
Quan trọng nhất là, cô nhất định thông qua cơ hội , để Tạ Kỳ Bạch hối hận! Hối hận vì ly hôn với cô !
Đối diện với ánh mắt chắc nịch của Lục Nguyệt Nhu, Thẩm Vân Chi chỉ cảm thấy buồn .
Mộng Vân Thường
Cô tự tin kỹ năng vẽ của , nếu so với lão Đinh, Hạ Vân Chu và những khác, cô lẽ sẽ chùn bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-222-tu-dua-mat-toi-cho-nguoi-ta-danh.html.]
đối mặt với Lục Nguyệt Nhu, cô chỉ cảm thấy cái dáng vẻ dồn ép từng bước của đối phương chút nực .
Nếu Lục Nguyệt Nhu cố sống cố c.h.ế.t đưa mặt đến mặt cô để đ.á.n.h, thì cô cũng khách sáo nữa!
Vừa Lục Nguyệt Nhu những lời đó mặt bộ trưởng của họ, tuy khiến đối phương vui, nhưng chắc vẫn đến mức nghiêm trọng đuổi việc cô , Lục Nguyệt Nhu về nhiều nhất cũng chỉ phê bình hoặc nhận một hình thức kỷ luật nhỏ.
nếu Lục Nguyệt Nhu chủ động thi đấu với cô mặt khách nước ngoài và bộ trưởng của họ, cô nghiền ép…
Thứ Lục Nguyệt Nhu mất chỉ là mặt mũi của chính cô , mà là mặt mũi của cả Bộ Mỹ Thuật Đối Ngoại!
Đến lúc đó… Lục Nguyệt Nhu sẽ đối mặt với điều gì?
Điều chuyển công tác? Hạ xuống cơ sở? Hay là… trực tiếp đuổi việc?
Thẩm Vân Chi thật sự mong chờ đấy.
Vậy nên, cô lý do gì để từ chối chứ?
Thế là cô đầu với bà Brown, dùng tiếng Anh : “Bà Brown, thấy đề nghị thú vị. chấp nhận ‘cuộc thi’ nho nhỏ .”
Bà Brown Thẩm Vân Chi, đối với phụ nữ Hoa Quốc ưu tú , càng thêm tán thưởng.
Bà vốn còn tưởng Thẩm Vân Chi sẽ vì chuyện mà vui, ngờ lòng của cô rộng mở đến !
“Được thôi Thẩm, thực dù kết quả thế nào, cũng sẽ nhờ cô giúp vẽ một bức tranh, đương nhiên, càng tin tưởng thực lực của cô hơn.”
Bà Brown hỏi họ cần về nghỉ ngơi một chút, đợi đến ngày mai hãy thi đấu ?
Lục Nguyệt Nhu lập tức tỏ ý cần, cô sợ nếu thi đấu ngay bây giờ, đến lúc đó bà Brown sẽ đổi ý.
Thẩm Vân Chi dáng vẻ nóng lòng vả mặt của Lục Nguyệt Nhu, tự nhiên cũng lý do gì để từ chối.
Thế là nhân viên phụ trách tiếp đãi khách nước ngoài liền bắt đầu chuẩn dụng cụ vẽ và màu vẽ, còn bà Brown thì chuẩn đề bài.
Lúc riêng tư, bộ trưởng dùng giọng điệu nghiêm khắc với Lục Nguyệt Nhu: “Tiểu Lục, thể hiểu tâm trạng thể hiện bản của các bạn trẻ, nhưng cô cũng chú ý cảnh!”
“Bà Brown đồng chí Thẩm giúp bà vẽ tranh , cô nên phục tùng sắp xếp, thể liên tục đưa ý kiến phản đối, còn mặt bà Brown mà gây sự với đồng chí Thẩm! Cô nghĩ đến việc như sẽ ảnh hưởng đến Bộ Mỹ Thuật Đối Ngoại của chúng ?”
Lục Nguyệt Nhu bộ trưởng phê bình, cũng điều mà cúi đầu nhận .
“Xin bộ trưởng, hôm nay quả thực quá bốc đồng. cũng là vì cảm thấy tiếc cho Bộ Mỹ Thuật Đối Ngoại của chúng , chúng khó khăn lắm mới cơ hội , kết quả kẻ ngáng đường, khiến bộ chúng suýt nữa mất cơ hội mang vinh quang về cho đất nước, giành vinh dự quốc tế.”
Cô chuyển chủ đề, ngẩng đầu lên, mặt lộ vẻ khẩn thiết và đầy tự tin:
“Bây giờ bà Brown đồng ý dùng cách để cho chúng một cơ hội thể hiện công bằng, bộ trưởng, nhất định sẽ thể hiện thật , dốc lực, dùng tranh của để lấy danh dự cho Bộ Mỹ Thuthuật Đối Ngoại của chúng , giành lấy vinh quang !”
Bộ trưởng thấy thái độ nhận của Lục Nguyệt Nhu cũng coi như thành khẩn, lời dường như cũng là vì danh dự tập thể,
cộng thêm cô tự tin thề thốt như , cơn giận và lo lắng ban đầu cũng giảm vài phần.
Gật đầu : “Chuyện đến nước , thì hãy vẽ cho ! Nhất định phát huy hết khả năng của cô, đừng để xảy bất kỳ sai sót nào nữa!”
“Vâng! Bộ trưởng ngài yên tâm!” Lục Nguyệt Nhu lập tức đảm bảo.
Cuộc thi , cô thắng chắc !