Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 219: Dạo Hội Chùa Gặp Gỡ Ngoại Khách

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:24:22
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ba trong gia đình chào hỏi nhà xong liền ngoài.

 

Ai ngờ đến cửa, còn lên xe, Triệu Vũ Nhiên vội vã chạy tới.

 

Cô đến để đặc biệt cảm ơn chị dâu, “tin tức lớn” của chị dâu khiến tòa soạn của họ nổi như cồn một nữa!

Mộng Vân Thường

 

Tuy nhiều bài báo rõ cho Thẩm Vân Chi, gần như các tòa soạn tên tuổi ở Kinh Thị đều đăng, nhưng tòa soạn của họ khác.

 

Đây là cô ưu ái, mà là theo gợi ý của chị dâu, khác hẳn các tòa soạn khác.

 

Trong khi các tòa soạn khác vắt óc suy nghĩ đặt một tiêu đề như thế nào để thu hút độc giả, tòa soạn của họ bỏ qua điểm , trực tiếp về câu chuyện tình yêu thời trẻ của chú Tạ và dì Thẩm…

 

Câu chuyện tình yêu trắc trở quả nhiên trở thành con ngựa ô giữa một rừng tòa soạn, doanh một nữa bùng nổ.

 

Tất cả đều nhờ chị dâu! Vì , cô nhận tiền thưởng của tòa soạn, liền đến tìm chị dâu!

 

“Chị dâu!” Triệu Vũ Nhiên chạy gọi, má cô vì chạy và phấn khích mà ửng hồng.

 

Thẩm Vân Chi tiếng dừng bước, , thấy là Triệu Vũ Nhiên, mặt lộ nụ dịu dàng: “Vũ Nhiên? Sao em chạy qua đây? Vội vàng thế.”

 

Triệu Vũ Nhiên chạy đến mặt cô, thở hổn hển, cũng kịp chào Cố Thừa Nghiên và Mãn Tể bên cạnh, trực tiếp lấy một phong bì đựng tiền từ trong túi, nhét tay Thẩm Vân Chi:

 

“Chị dâu! Em đến để đặc biệt cảm ơn chị! Cho chị !” Giọng cô kích động, “Ý tưởng ‘tin tức lớn’ chị cho em, đúng là thần sầu! Tòa soạn của em theo câu chuyện của chú Tạ và dì Thẩm, doanh bùng nổ! Tổng biên tập vui, đây là tiền thưởng cho em, em chia cho chị một nửa lớn!”

 

Thẩm Vân Chi phong bì, lắc đầu : “Vũ Nhiên, cũng , chuyện chị còn cảm ơn em nữa đấy.”

 

Nếu “nội ứng” do tòa soạn của Vũ Nhiên cử đến, những phóng viên đó cũng dễ đối phó như .

 

“Đây vốn là một chuyện đôi bên cùng lợi, tiền thưởng là em xứng đáng nhận, em cứ giữ lấy, chị lấy .” Thẩm Vân Chi .

 

Dừng một chút sang Cố Thừa Nghiên bên cạnh, nụ ngọt ngào: “Hơn nữa chị lương của trai em .”

 

Triệu Vũ Nhiên sáng sớm ăn một miệng cẩu lương, hít một , động tác rũ bỏ da gà, lẩm bẩm một câu: “Chẳng trách Trần Tùng Bách mặt hai răng của còn nữa, thường xuyên ê buốt…”

 

Thẩm Vân Chi thực cũng cố ý trêu chọc Triệu Vũ Nhiên, lúc lời của Triệu Vũ Nhiên, càng ý định trêu cô.

 

“Phó đoàn trưởng Trần? Xem hai …”

 

Ánh mắt Thẩm Vân Chi mập mờ Triệu Vũ Nhiên, mặt Triệu Vũ Nhiên đỏ bừng.

 

Cô dậm chân : “Ôi chị dâu, chị đừng trêu em nữa. Dù thì tiền chị nhất định nhận, em còn mong nhận thêm nhiều tiền thưởng nữa.”

 

Thấy Triệu Vũ Nhiên nhất quyết đưa tiền cho , Thẩm Vân Chi cũng từ chối nữa, nhận lấy tiền.

 

Trong lòng nghĩ Triệu Vũ Nhiên kết hôn, cô sẽ cho thêm chút của hồi môn cũng .

 

Xem tốc độ phát triển , chắc cũng sắp

 

Thấy họ vẻ sắp ngoài, Triệu Vũ Nhiên lập tức hỏi: “Chị dâu! Hai định ?”

 

Thẩm Vân Chi trả lời: “Đi dạo hội chùa.”

 

Triệu Vũ Nhiên lập tức khoác tay cô, vui vẻ : “Em cũng , em cũng ! Vừa hôm nay em việc gì!”

 

Cố Thừa Nghiên ngước mặt lên trời, một cái bóng đèn đủ, thêm một cái nữa!

 

Anh liếc Triệu Vũ Nhiên một cái, ánh mắt ghét bỏ rõ ràng.

 

Triệu Vũ Nhiên bĩu môi, lắc tay Thẩm Vân Chi: “Chị dâu, chị xem trai em kìa! Anh chào đón em ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-219-dao-hoi-chua-gap-go-ngoai-khach.html.]

 

Thẩm Vân Chi trách móc vỗ Cố Thừa Nghiên một cái, giảng hòa: “Không ! Đi thôi, chúng cùng , đông cho vui!”

 

Cố Thừa Nghiên vợ con đang hăng hái, cộng thêm một cô em gái “ điều”, đành chấp nhận phận thở dài, vung tay một cái: “Đi thôi, thôi!”

 

Hai cái bóng đèn sáng choang , đúng là chút tự giác nào cả!

 

Hội chùa quả nhiên như Cố Thừa Nghiên , vô cùng náo nhiệt.

 

Người đông như kiến, chen vai thích cánh, đủ loại gian hàng san sát , tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng đùa của trẻ con hòa lẫn , tạo nên một khí phố thị sống động và đậm đà.

 

Không khí thoang thoảng mùi bánh nướng lò, mùi kẹo ngọt ngào, và nóng thơm ngọt của hạt dẻ rang đường, khiến thèm nhỏ dãi.

 

Cố Thừa Nghiên một tay che chở cho Thẩm Vân Chi, một tay ôm c.h.ặ.t Mãn Tể, sợ đám đông chen lấn lạc.

 

Còn Triệu Vũ Nhiên? Vậy thì chỉ thể tự bám sát thôi.

 

Thẩm Vân Chi thì xem náo nhiệt, ánh mắt để dấu vết tìm kiếm trong đám đông những bóng đặc điểm của khách nước ngoài.

 

Mãn Tể hoa cả mắt, cái đầu nhỏ qua , phấn khích chỉ trỏ.

 

Thấy một gian hàng nặn tò he, thợ già tay nghề điêu luyện, xi-rô vàng óng trong chốc lát biến thành những con chim, con thú sống động như thật, Mãn Tể và Triệu Vũ Nhiên lập tức nổi nữa.

 

“Muốn!” Mãn Tể mắt long lanh .

 

“Anh! Chị dâu!” Triệu Vũ Nhiên cũng kéo tay áo Cố Thừa Nghiên, ý tứ quá rõ ràng.

 

Cố Thừa Nghiên buồn , lấy tiền : “Sư phụ, phiền ông nặn một con Tôn Ngộ Không, và một con thỏ nhỏ.”

 

Anh Thẩm Vân Chi hỏi: “Vợ ơi, em hình gì?”

 

Thẩm Vân Chi lắc đầu: “Em cần , ngọt quá.”

 

Cô thích vị ngọt thanh hơn, thích vị ngọt gắt, mà nguyên liệu tò he đều là xi-rô nấu từ mạch nha, quá ngọt.

 

Cố Thừa Nghiên gật đầu, gì.

 

Nhân lúc thợ đang tập trung nặn tò he, nhanh ch.óng chen một gian hàng bán kẹo hồ lô bên cạnh, cẩn thận chọn một xiên sơn tra to đỏ, phủ đường đều, .

 

Đến mặt Thẩm Vân Chi: “Nè, cái chua chua ngọt ngọt, , ngấy.”

 

Thẩm Vân Chi sững sờ, nhận lấy xiên kẹo hồ lô, cúi đầu c.ắ.n một miếng.

 

Lớp vỏ đường giòn tan mát lạnh bao bọc lấy quả sơn tra chua mềm, hương vị , ngọt đến tận đáy lòng.

 

Cô ngước mắt Cố Thừa Nghiên, trong mắt ánh lên nụ dịu dàng.

 

Triệu Vũ Nhiên bên cạnh tình cờ liếc thấy, lập tức trêu chọc: “Ố ồ ồ~”

 

Cố Thừa Nghiên liếc một cái, chậm rãi : “Xem dành thời gian chuyện với dì, về chuyện con gái dì hẹn hò nhỉ?”

 

Triệu Vũ Nhiên lập tức như con gà con bóp cổ, mặt đỏ bừng, lập tức động tác kéo khóa miệng, giả vờ chăm chú xem nặn tò he, dám thêm một lời nào.

 

Thẩm Vân Chi hai em họ đấu võ mồm, nhịn mím môi trộm.

 

Đồng thời, ánh mắt cô cũng đang tìm kiếm bóng dáng của khách nước ngoài trong đám đông.

 

lúc , cô để ý thấy cách đó xa một phụ nữ nước ngoài mặc áo khoác sang trọng, đội mũ lễ tinh tế, khí chất cao quý, đang lo lắng kéo một qua đường hiệu gì đó, miệng tiếng nước ngoài.

 

 

Loading...