Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 211: Mượn Dao Giết Người, Báo Chí Gây Sóng Gió
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:24:14
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Còn ở một nơi khác, khi Thẩm Vọng Sơn và Từ Chức Nhị về đến nhà, họ lập tức lật danh bạ điện thoại , bắt đầu gọi lượt cho các tòa soạn báo mà họ .
Tuy nhiên, khi gọi liên tiếp mấy nơi, đối phương họ đăng bài phê bình Bộ trưởng Tạ Trưng và con gái ông, thái độ lập tức trở nên mập mờ, hoặc là uyển chuyển từ chối, rằng tiện đưa tin, hoặc là thẳng thừng cúp máy.
“Thật là vô lý! Toàn một lũ vô dụng! Lũ chân mềm! Chuyện cũng dám đăng!” Thẩm Vọng Sơn tức giận ném ống điện thoại, c.h.ử.i ầm lên.
“Chắc chắn là Tạ Trưng dặn dò ! Bọn họ đều sợ !” Từ Chức Nhị cũng tức đến thở hổn hển.
Ngay lúc hai gần như tuyệt vọng, đang c.h.ử.i bới om sòm vì cảm thấy con đường đều chặn , chuông điện thoại đột nhiên vang lên.
Thẩm Vọng Sơn bực bội nhấc máy: “Ai đấy?!”
Đầu dây bên truyền đến giọng một đàn ông: “Xin chào, xin hỏi đây là nhà ông Thẩm Vọng Sơn ạ? Chúng là tòa soạn báo «Dân Sinh Chi Thanh», ông một tin tức lớn về nhà Bộ trưởng Tạ Trưng? Tòa soạn chúng hứng thú, ông tiện chi tiết ?”
Thẩm Vọng Sơn và Từ Chức Nhị , lập tức mừng như điên, vội vàng kể khổ với đầu dây bên , thêm dầu thêm mắm kể lể Tạ Trưng và Thẩm Vân Chi “vô tình vô nghĩa”, “cậy thế h.i.ế.p ” như thế nào.
Đối phương xong, quả nhiên tỏ vô cùng “hứng thú” và “phẫn nộ”, lập tức hẹn họ gặp mặt để bàn bạc chi tiết.
“Thế , chuyện qua điện thoại rõ ràng, chúng gặp mặt trực tiếp chuyện ? Bây giờ hai vị tiện ?”
“Được, ! Chúng tiện, chúng lúc nào cũng thời gian!” Thẩm Vọng Sơn lập tức .
Hai bên nhanh ch.óng thống nhất, chẳng mấy chốc gặp mặt.
Người đến chính là phóng viên từng tòa soạn cũ đuổi việc vì cố tình tạo scandal về mối quan hệ giữa Hạ Vân Chu và Thẩm Vân Chi – Vương Vĩ.
Kể từ phỏng vấn đặt câu hỏi như , khi trở về tòa soạn, sa thải.
Bây giờ chuyển sang việc cho một tòa soạn nhỏ tên tuổi, chuyên sống nhờ những tin tức giật gân, câu view là «Dân Sinh Chi Thanh».
Nghĩ năm xưa là phóng viên của một tòa soạn lớn, phong quang vô hạn, thậm chí thể những sự kiện quan trọng để phỏng vấn các nhân vật lớn.
Vậy mà giờ đây chỉ thể chôn chân ở tòa soạn nhỏ gì , suốt ngày lang thang khắp hang cùng ngõ hẻm, đào bới những tin tức vặt vãnh, thậm chí là những tin tức giật gân dung tục để câu view, địa vị và thu nhập tụt dốc phanh.
Mộng Vân Thường
Tất cả đều là nhờ Thẩm Vân Chi và Cố Thừa Nghiên!
Bây giờ cơ hội thể trả thù nhà họ Tạ một vố đau, đặc biệt là thể khiến Thẩm Vân Chi mất mặt, Vương Vĩ gần như thể chờ đợi mà nhận ngay “việc” .
Hai bên gặp mặt, Thẩm Vọng Sơn và Từ Chức Nhị lập tức bắt đầu công kích Tạ Trưng và Thẩm Vân Chi với Vương Vĩ.
“Thật là vô lý! Quá đáng quá !”
Vương Vĩ đập mạnh xuống bàn: “Bộ trưởng Tạ thể dung túng cho con gái như ? Còn đồng chí Thẩm nữa, đối xử với trưởng bối tệ hại như thế, phanh phui ! Để quần chúng nhân dân phân xử!”
“Hai vị yên tâm!” Vương Vĩ hùng hồn đảm bảo: “«Dân Sinh Chi Thanh» chúng luôn đặt việc lên tiếng vì dân lên hàng đầu! Chuyện cứ giao cho , nhất định sẽ đòi công bằng cho hai vị, khiến cho đôi cha con đó bại danh liệt!”
…
Trong nhà cũ của họ Tạ, Mãn Tể nghiễm nhiên trở thành cục cưng vây quanh.
Tạ Trưng, từng hô mưa gọi gió chính trường ngoại giao, giận mà uy, lúc đang chút hình tượng bò t.h.ả.m, “ngựa lớn” cho Mãn Tể đang khanh khách cưỡi.
Miệng ông còn phối hợp phát tiếng “giá giá”, dỗ cho Mãn Tể vui ngớt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-211-muon-dao-giet-nguoi-bao-chi-gay-song-gio.html.]
Ở một bên khác, Tạ Kỳ Bạch thì theo yêu cầu của Mãn Tể, lấy b.út vẽ và giấy vẽ , vẽ bức “cưỡi ngựa” .
Mãn Tể bức tranh vẽ, đôi mày nhỏ nhíu , nghiêm túc chỉ điểm: “Cậu ơi, màu mặt trời của đúng, vàng quá! Bầu trời cũng đủ xanh! Còn chỗ nữa, màu của bông hoa nhỏ ít quá!”
Bị một đứa trẻ còn hôi sữa nghi ngờ về cách dùng màu, vị lãnh đạo nghiệp từ học viện mỹ thuật hàng đầu, hiện đang quản lý công tác tuyên truyền quốc, chỉ thể dở dở gật đầu lia lịa tiếp thu.
Bà cụ Tạ thì kéo Thẩm Vân Chi sofa, hiền từ vỗ tay cô, những lời tâm tình, hỏi han chi tiết về cuộc sống của cô những năm qua, trong mắt tràn đầy sự đau lòng và quan tâm.
Thẩm Vân Chi cha con trai cưỡi như ngựa, nhẹ giọng trách: “Mãn Tể, vô lễ, mau xuống khỏi ông ngoại .”
Tạ Trưng đang chơi vui vẻ chẳng hề để tâm, xua tay, mặt mày rạng rỡ: “Không ! Vân Chi con đừng quản, để thằng bé chơi! Ba vui lòng chơi với nó!”
Ông đang tận hưởng niềm vui gia đình hiếm , mặt là sự thoải mái và vui sướng từng .
Hơn nữa, chính ông là chủ động đề nghị ngựa lớn cho Mãn Tể cưỡi, Mãn Tể là một đứa trẻ hiểu chuyện, sẽ đưa yêu cầu như , nhưng lớn chủ động thế, bé tự nhiên cũng háo hức thử.
Một khi chơi, liền vui tả xiết.
Chơi đùa một lúc, Tạ Trưng nhớ điều gì đó, dậy phòng sách lấy một cuốn album ảnh cũ dày cộp.
Ông cẩn thận lật , bên trong đa là ảnh của Thẩm Thư Lan thời trẻ.
Có nhiều tấm chụp ở nước ngoài, trong ảnh Thẩm Thư Lan mặc những chiếc váy thời thượng, những con phố hoặc công trình kiến trúc mang tính biểu tượng của nước ngoài, nụ rạng rỡ, ánh mắt trong veo, tràn đầy phong thái và sức sống đặc trưng của phụ nữ trí thức thời đó.
Tạ Trưng chỉ những bức ảnh, từng tấm một kể cho Thẩm Vân Chi về bối cảnh và những câu chuyện thú vị lúc đó, ánh mắt tràn đầy sự hoài niệm dịu dàng.
Thẩm Vân Chi lặng lẽ lắng , thông qua những hình ảnh tĩnh lặng và lời kể của cha, từng chút một ghép một khía cạnh khác trong cuộc đời của mà cô từng đến.
Buổi tối, nhà họ Tạ sớm chuẩn cho họ một căn phòng thoải mái.
Sau khi tắm rửa xong, Mãn Tể háo hức trèo lên giường, bắt đầu bóc những phong bao lì xì nhận hôm nay.
Nhìn những tờ tiền trải đầy giường, mắt bé tròn xoe, thốt lên một tiếng “oa” kinh ngạc, bản tính mê tiền lộ rõ.
Thẩm Vân Chi bộ dạng đó của , buồn bất lực, : “Số tiền sẽ giữ hết cho con.”
Cố Thừa Nghiên dựa đầu giường, vợ và con trai đùa, mặt mang theo nụ dịu dàng và mãn nguyện.
Anh thể cảm nhận , khi trở về nhà họ Tạ, cả Thẩm Vân Chi trở nên thoải mái và mềm mại hơn, nét u uất mơ hồ giữa hai hàng lông mày dường như cũng tan nhiều.
Anh thật lòng vui mừng vì vợ tìm .
Đêm đó, nhà cũ của họ Tạ tràn ngập sự ấm áp và tiếng lâu .
Tuy nhiên, sự ấm áp kéo dài bao lâu.
Sáng sớm hôm , Tạ Trưng mới thức dậy, điện thoại bảo mật trong phòng sách reo lên dồn dập.
Ông nhấc máy, vài câu, sắc mặt lập tức trầm xuống, mày nhíu c.h.ặ.t.
Thư ký lo lắng báo cáo qua điện thoại: “Bộ trưởng, xảy chuyện !”