Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 209: Mưu Kế Của Lục Nguyệt Nhu

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:24:12
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai trợn to mắt, thể tin nổi Thẩm Vân Chi, tức đến run rẩy nhưng thể phát âm thanh rõ ràng nữa, chỉ thể cảnh vệ viên cưỡng ép đưa .

 

Tạ Trưng hành động dứt khoát, chút dây dưa của con gái, trong mắt những sự trách móc, ngược còn lóe lên một tia tán thưởng.

 

Không hổ là con gái của ông và Thư Lan, khí phách!

 

Đợi hai đó kéo xa, Tạ Trưng với Thẩm Vân Chi: “Phần sản nghiệp còn của nhà họ Thẩm, ba sẽ tìm cách lấy cho con. Chỉ là năm đó phần lớn quyên góp, e là còn nhiều.”

 

Thẩm Vân Chi ánh mắt kiên định: “Ba, con . dù chỉ còn một viên gạch một miếng ngói, chỉ cần vốn dĩ thuộc về con, con đều lấy !”

 

Đây chỉ vì tài sản, mà còn là để đòi công bằng cho .

 

Tạ Trưng trịnh trọng gật đầu: “Được, ba giúp con.”

 

Hai cha con xử lý xong vợ chồng Từ Chức Nhị và Thẩm Vọng Sơn, nhà họ Tạ.

 

Cố Thừa Nghiên dẫn Mãn Tể lập tức tới, mày nhíu, quan tâm hỏi: “Thế nào ? Giải quyết xong ?”

 

Giọng mang theo một chút lạnh lùng khó nhận , nếu hai đó còn điều, ngại đích ngoài “giải quyết” một chút.

 

Thẩm Vân Chi gật đầu, vẻ mặt nhẹ nhõm hơn: “Không , xử lý xong , đừng lo.”

 

Cố Thừa Nghiên lúc mới yên tâm, vẻ mặt dịu .

 

Thời gian cũng gần đến, từng món ăn dọn lên bàn, nóng hổi, hương thơm tức thì lan tỏa khắp phòng ăn, khiến thèm thuồng.

 

Tạ Trưng với tư cách là chủ nhà, nhiệt tình mời dùng đũa.

 

Bữa tiệc nhanh ch.óng trở khí náo nhiệt và ấm cúng đó, chén rượu giao bôi, tiếng ngớt.

 

 

Bên , vợ chồng Từ Chức Nhị và Thẩm Vọng Sơn tức đến run rẩy, mặt mày tái mét.

 

“Láo xược! là láo xược!”

 

Từ Chức Nhị vỗ n.g.ự.c cho xuôi, miệng ngừng c.h.ử.i bới, “Con tiện tì! Giống hệt con đoản mệnh của nó, điều! Dám đối xử với chúng như ?! Một chút giáo dưỡng cũng !”

 

Thẩm Vọng Sơn cũng chống gậy, tức đến râu vểnh lên: “Tạ Trưng cũng chẳng thứ lành gì! Dung túng cho con gái càn! Chúng cũng là trưởng bối, cứ thế đuổi chúng ngoài?! Chuyện của Uyên Trúc còn tính sổ với ông !”

 

Họ vốn còn định nhân cơ hội , để Tạ Trưng nể tình họ là của Thẩm Thư Lan mà tha cho Thẩm Uyên Trúc, ngờ ngay cả cơ hội mở miệng cũng !

 

Hai tức giận mờ mịt, trong gió lạnh, nhất thời .

 

lúc , Lục Nguyệt Nhu vẫn luôn ở một góc quan sát động tĩnh bên nhà họ Tạ, về phía hai .

 

“Hai vị lão nhân gia, … là nhà họ Tạ cho ăn quả bơ ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-209-muu-ke-cua-luc-nguyet-nhu.html.]

 

Từ Chức Nhị và Thẩm Vọng Sơn lập tức cảnh giác Lục Nguyệt Nhu.

 

Họ từng gặp Lục Nguyệt Nhu, lúc hỏi , còn tưởng Lục Nguyệt Nhu đến xem họ chê .

 

Từ Chức Nhị bực bội hỏi: “Cô là ai? Liên quan gì đến cô?”

 

Lục Nguyệt Nhu để tâm đến thái độ của họ, chỉ về phía nhà cũ của họ Tạ, thở dài : “Hai vị đừng hiểu lầm, chỉ tình cờ ngang qua, ưa cách của một mà thôi.”

 

“Hai vị là của con gái Bộ trưởng Tạ ?” Lục Nguyệt Nhu Từ Chức Nhị và Thẩm Vọng Sơn hỏi.

 

Trên mặt lộ vẻ kinh ngạc, vẻ mặt thể ngờ tới.

 

“Ôi, thật ngờ, cô vô tình vô nghĩa đến , ngay cả trưởng bối thiết như hai vị cũng nhận. Chuyện mà truyền ngoài, để khác , sẽ bàn tán thế nào… e là mặt mũi của Bộ trưởng Tạ cũng chẳng còn chỗ nào mà giấu.”

 

Nói xong, cô vẻ vô tình lắc đầu, tờ báo trong tay lật qua lật sột soạt, cố ý thu hút sự chú ý của hai đối diện.

 

Từ Chức Nhị và Thẩm Vọng Sơn vốn nén một bụng tức, càng tìm chỗ trút giận, lập tức tức giận hùa theo, mặt Lục Nguyệt Nhu mà chỉ trích Tạ Trưng và Thẩm Vân Chi thậm tệ:

 

! Đồ vô lương tâm! Trèo lên cành cao là quên gốc! Chúng là ông bác cả và bà bác cả của nó, cho dù nó thấy chúng cũng gọi một tiếng bác cả và bác dâu!”

 

Mộng Vân Thường

“Nhà họ Thẩm chúng tuy bây giờ sa sút, nhưng năm đó cũng là danh gia vọng tộc ở Kinh Thị, con gái nhà họ Thẩm ai nấy đều là hiểu lễ nghĩa, thô bỉ như Thẩm Vân Chi! Không coi trưởng bối gì! Nếu là ngày xưa, nhất định dùng gia pháp!”

 

Vừa nghĩ đến việc Thẩm Vân Chi lấy mấy miếng giẻ lau hôi hám nhét miệng họ, trong dày một trận cuộn trào, cảm giác mùi hôi đó vẫn còn vương vấn mũi.

 

là thô bỉ chịu nổi!

 

Hoàn giáo dưỡng!

 

“Mặt mũi nhà họ Thẩm chúng đều mất hết! Tạ Trưng dạy con gái như ? thấy ông nhà ngoại giao cũng chẳng !”

 

“Tạ Trưng cũng chẳng thứ lành gì! Dung túng cho con gái! Còn hại con trai bắt tù! Trời đ.á.n.h sét đ.á.n.h!”

 

Hai càng càng tức, như thể mới là chịu oan ức tột cùng, quên mất năm đó tính kế cô gái mồ côi như thế nào, bây giờ đuổi ngoài.

 

Lục Nguyệt Nhu thấy lửa đủ lớn, thở dài, thêm một que củi cuối cùng: “Ôi, chỉ là những điều cũng vô dụng, phận thấp kém, giúp gì cho hai vị…”

 

“Nếu chuyện thể để nhiều hơn, lẽ dư luận sẽ chủ cho hai vị.”

 

Nói , Lục Nguyệt Nhu đưa tờ báo lên n.g.ự.c, cố ý dẫn dắt sự chú ý của Từ Chức Nhị và Thẩm Vọng Sơn.

 

Nghe lời Lục Nguyệt Nhu, chú ý đến tờ báo .

 

Đăng báo!

 

Hai chữ lập tức hiện lên trong đầu Từ Chức Nhị và Thẩm Vọng Sơn, vợ chồng , đều thấy hy vọng trong mắt đối phương.

 

 

Loading...