Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 208: Vợ Chồng Nhà Họ Thẩm Gây Rối

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:24:11
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thư ký vội vã , ghé tai Tạ Trưng nhỏ vài câu.

 

Sắc mặt Tạ Trưng lập tức trầm xuống.

 

Hóa là cha của Thẩm Uyên Trúc đang ồn ào đòi xông , nhà họ Tạ chặn ở ngoài cửa.

 

Tạ Trưng sớm đặc biệt dặn dò, tuyệt đối cho phép nhà họ Thẩm đến gây rối.

 

Chỉ ngoài cửa Từ Chức Nhị la hét: “Dựa cho chúng ?! Thẩm Thư Lan là con gái nhà họ Thẩm chúng ! Thẩm Vân Chi là con gái của Thẩm Thư Lan, cũng là nhà họ Thẩm chúng ! Ngày trọng đại nhận họ như thế , dựa mời chúng ?! Chúng gặp Tạ Trưng! Mau cho chúng !”

 

Thẩm Vọng Sơn cũng ở bên cạnh hùa theo: “ ! Tạ Trưng ? Bảo ông đây!”

 

Tiếng ồn ào của họ khiến các vị khách đều ngoái , xì xào bàn tán, khí bữa tiệc ấm cúng bỗng trở nên chút khó xử và căng thẳng.

 

“Không , ba xử lý.” Tạ Trưng với Thẩm Vân Chi, cho cô một ánh mắt an ủi.

 

Cha ruột của Thẩm Thư Lan qua đời, năm đó Thẩm Thư Lan ở nhà họ Thẩm bác cả và bác dâu yêu quý, ấn tượng của Tạ Trưng về họ tự nhiên cũng .

 

Chưa kể việc Thẩm Thư Lan rời năm đó, là do vợ chồng Thẩm Uyên Trúc và Hứa Tĩnh Như một tay gây .

 

bữa tiệc nhận họ , ông tuyệt đối thể mời những nhà họ Thẩm đó.

 

Không ngờ, họ còn dám đến!

 

Thẩm Vân Chi nhẹ nhàng giữ tay cha , ánh mắt bình tĩnh và kiên định: “Ba, con cùng ba.”

 

Cha của Thẩm Thư Lan mất sớm, bà là một cô gái mồ côi sống nhờ tay nhà bác cả họ Thẩm, thể đối xử thật sự? Tại Thẩm Uyên Trúc liên kết với Hứa Tĩnh Như để tính kế cô? Dùng đầu ngón chân cũng nghĩ , chắc chắn là vì khối tài sản khổng lồ của nhà họ Thẩm!

 

Trong lòng Thẩm Thư Lan sáng như gương.

 

Khi đó nhà họ Thẩm vẫn là một nhà tư bản nổi tiếng ở Kinh Thị, giàu nứt đố đổ vách.

 

Nhà bác cả chắc chắn sợ cô con gái mồ côi của chi hai sẽ chia mất một phần tài sản khổng lồ, nên mới tiếc dùng thủ đoạn bẩn thỉu nhất để ép bà .

 

Những món trang sức mà mang khi rời khỏi, so với sản nghiệp của nhà họ Thẩm lúc đó, chẳng qua chỉ là một phần nhỏ.

 

Thật nực khi nhà họ Thẩm tính toán đến cùng, cũng ngờ rằng mấy năm tình hình đổi, phần lớn gia sản buộc quyên góp.

Mộng Vân Thường

 

lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, phần còn , phần thuộc về cô Thẩm Thư Lan, cô, Thẩm Vân Chi, nhất định lấy cả vốn lẫn lời!

 

Tạ Trưng ánh mắt điềm tĩnh của con gái, đoán trong lòng cô đang nghĩ gì, gật đầu: “Được, chúng cùng .”

 

ông ở đây, sẽ để nhà họ Thẩm tổn thương con gái thêm chút nào.

 

Hai cha con cùng cổng.

 

Ngoài cổng, Từ Chức Nhị và Thẩm Vọng Sơn đang vẻ trưởng bối, hống hách với cảnh vệ viên đang chặn đường: “Chúng cũng là họ hàng của nhà họ Tạ! Là trưởng bối của Thẩm Vân Chi! Các dựa mà chặn chúng ? Còn mau tránh !”

 

Thẩm Vọng Sơn còn đe dọa cảnh vệ viên: “Cậu mà chặn cho chúng , cẩn thận tố cáo !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-208-vo-chong-nha-ho-tham-gay-roi.html.]

lúc , Thẩm Vân Chi và Tạ Trưng bước khỏi cổng, xuất hiện mặt họ.

 

Từ Chức Nhị và Thẩm Vọng Sơn thấy Tạ Trưng, và một nữ đồng chí trẻ trung xinh bên cạnh ông, khuôn mặt đó cực kỳ giống Thẩm Thư Lan, đoán ngay là con gái của Thẩm Thư Lan — Thẩm Vân Chi!

 

Từ Chức Nhị và Thẩm Vọng Sơn lập tức đắc ý, la lối với cảnh vệ viên: “Thấy ! Tạ Trưng và cháu ngoại gái của chúng đích đón ! Còn mau tránh !”

 

Từ Chức Nhị còn trực tiếp xô cảnh vệ viên , chen đến mặt Thẩm Vân Chi, nở một nụ hiền từ giả tạo: “Ối chà, đây là con gái của Thư Lan, Vân Chi ? Trông giống con thật đấy! Ta là bà bác cả của con,”

 

chỉ Thẩm Vọng Sơn bên cạnh, “Đây là ông bác cả của con. Nào, đưa chúng , nhà chặn ở ngoài chứ.”

 

Ông bác cả? Bà bác cả? Thẩm Vân Chi lạnh trong lòng, nhà họ Thẩm mặt cũng dày thật!

 

Thẩm Vân Chi họ từ xuống , khóe môi nhếch lên một nụ mỉa mai hề che giấu, rõ ràng: “Người nhà? Các cũng xứng ?”

 

Nghe , đối diện với vẻ mặt chế giễu của Thẩm Vân Chi, Từ Chức Nhị và Thẩm Vọng Sơn tức đến mặt xanh mét.

 

Hơi thở của cả hai trở nên nặng nề, Từ Chức Nhị chỉ Thẩm Vân Chi, vẻ trưởng bối dạy dỗ hậu bối, :

 

“Cô chuyện kiểu gì ? Sao vô lễ thế? Mẹ cô dạy cô như ? Quả nhiên nuôi dạy bên cạnh là giáo dưỡng!”

 

Thẩm Vọng Sơn dùng sức gõ mạnh cây gậy trong tay xuống đất, vênh râu : “Nếu là ngày xưa, là chịu gia pháp đấy!”

 

Thẩm Vân Chi hai một xướng một họa “dạy dỗ” và đe dọa, trực tiếp đảo mắt một cách khách sáo, giọng điệu khinh miệt và đầy mỉa mai:

 

“Bớt cái trò đó ! Nói chuyện giáo dưỡng với ? Lúc các liên thủ tính kế , nuốt trọn tài sản của bà , nghĩ đến cái gì gọi là giáo dưỡng?”

 

đến đây là để cho các một tiếng, năm đó các nuốt của thế nào, bây giờ nhả cho như thế! Thiếu một xu một hào cũng !”

 

“Còn về gia pháp của nhà họ Thẩm? Để dành mà dạy dỗ đứa con trai tham ô tù của các !”

 

Mấy câu , suýt nữa cho vợ chồng tức đến ngất .

 

Đặc biệt là Thẩm Vọng Sơn, tức đến mức giơ gậy lên định đ.á.n.h Thẩm Vân Chi: “Láo xược! Tạ Trưng, ông xem con gái ông kìa!”

 

Giây tiếp theo Tạ Trưng trực tiếp nắm lấy cây gậy đó, khiến Thẩm Vọng Sơn thể động đậy.

 

Tạ Trưng nhíu mày lạnh lùng : “Con gái của đến lượt các chỉ tay năm ngón!”

 

“Lời Vân Chi cũng là lời , các nhân danh của Thư Lan để tham dự bữa tiệc nhận họ ? Cũng nghĩ xem xứng ?”

 

Ông lười nhiều với họ nữa, trực tiếp lệnh: “Ở đây chào đón các , mời các lập tức rời ! Nếu , đừng trách khách sáo!”

 

Cảnh vệ viên của Cố lão gia chờ sẵn ở bên cạnh thấy , lập tức cùng hai chiến sĩ tiến lên, khách sáo định “mời” hai rời .

 

Từ Chức Nhị và Thẩm Vọng Sơn chịu , giãy giụa c.h.ử.i bới, lời lẽ càng lúc càng khó .

 

Thẩm Vân Chi ánh mắt lạnh , liếc thấy bệ cửa sổ bên cạnh mấy miếng vải mềm sạch để lau đồ, cô nhanh chân qua đó lấy hai miếng, gọn gàng vò thành một cục, ngay lúc Từ Chức Nhị và Thẩm Vọng Sơn mở miệng c.h.ử.i bới, cô nhét chính xác và nhanh ch.óng miệng họ!

 

“Ưm! Ưm ưm!” Thế giới tức thì yên tĩnh.

 

 

Loading...