Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 207: Tiệc Nhận Họ
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:24:10
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô chuyện Lục Nguyệt Nhu , nhưng thấy Tạ Kỳ Bạch thần sắc thản nhiên, liền hiểu đưa lựa chọn, vì thế mà nảy sinh cách.
Tiếng “ cả” , cô gọi chân thành.
Vì chuyện của Lục Nguyệt Nhu, Tạ Kỳ Bạch còn xin cô.
Mà cô chỉ với : “Chuyện trách .”
Tạ Trưng thấy Tạ Kỳ Bạch, trong mắt lộ vẻ vui mừng, bước lên vỗ mạnh vai .
Tuy ông tìm con gái ruột, nhưng Tạ Kỳ Bạch cũng là do ông một tay nuôi lớn, chỉ cần Tạ Kỳ Bạch hồ đồ, thì vẫn luôn là con trai của ông.
Cả nhà họ Cố cũng ăn mặc trang trọng đến dự, Cố gia gia và Cố nãi nãi tinh thần phấn chấn, Cố Thừa Nghiên bên cạnh Thẩm Vân Chi, còn Mãn Tể mặc bộ đồ Tết màu đỏ, giống như một tiểu đồng t.ử tò mò ngắm xung quanh.
Oa! Hôm nay nhiều đến quá!
Những lớn ai nấy đều về phía và , Mãn Tể nghĩ đến lời là nhân vật chính, liền khỏi ưỡn n.g.ự.c, đường cũng ngẩng cao đầu.
Tạ Trưng đích dẫn Thẩm Vân Chi và Mãn Tể, lượt giới thiệu với các vị khách.
Họ hàng nhà họ Tạ thấy dáng vẻ xinh , phóng khoáng của Thẩm Vân Chi, đều hết lời khen ngợi, và tặng những bao lì xì chuẩn sẵn quà gặp mặt.
Thấy Mãn Tể thông minh lanh lợi, hoạt bát đáng yêu, càng thêm yêu thích, xoa đầu, khen mấy câu.
“Ối chà, đây là Mãn Tể ? Trông đáng yêu quá, là lanh lợi !”
“Ba , con cái cũng sẽ thừa hưởng hết ưu điểm, Mãn Tể bé bỏng, là ông chú họ của con, mau gọi một tiếng ông chú họ xem nào.”
“Vân Chi , trông con xinh quá, những năm qua khổ cho con , cuối cùng cũng về nhà họ Tạ chúng .”
“Ta thấy Vân Chi con quen mắt, con lên báo ? Ta nhớ , con từng đến Cố Cung phục chế tranh cổ .”
“Vân Chi còn trẻ như đến Cố Cung phục chế tranh cổ, thật là lợi hại quá…”
Nhà họ Tạ xem là một gia tộc lớn, họ hàng khá đông, hơn nữa bữa tiệc nhận họ , Tạ Trưng chỉ mời họ hàng nhà họ Tạ, mà còn mời cả những trong công việc.
Ông cho tất cả xung quanh , ông, Tạ Trưng, con gái, ông tìm thấy con gái của !
Mãn Tể ghi nhớ phận “nhân vật chính” của , đối với các bậc trưởng bối chào hỏi đều đáp nhiệt tình.
“ ạ, con là Mãn Tể, tên thật của con là Thẩm Hữu An!” Giọng bé vang dội, hề rụt rè.
Lại sang một bà cụ khác khen lợi hại, ưỡn n.g.ự.c nhỏ, tự hào bổ sung: “Mẹ con chỉ sửa tranh cổ, mà còn vẽ tranh mới nữa! Tranh vẽ lắm ạ!”
Mãn Tể khen, càng thêm hăng hái, cái miệng nhỏ liến thoắng tiếp những điều về .
“Mẹ con là nhất thế giới, còn nhiều quần áo ! Bộ đồ đỏ con là do con đó! Ấm lắm ạ!”
Nói bé quần áo những đang , phát hiện bộ nào bằng quần áo của , càng thêm đắc ý.
Cậu bé đến mức Thẩm Vân Chi cũng chút ngượng ngùng.
Cố Thừa Nghiên ở bên cạnh con trai “khoe khoang”, trong mắt đầy nụ và sự tự hào.
Tạ lão thái thái, của Tạ Trưng, bà nội của Thẩm Vân Chi, vẫn luôn ở ghế chủ tọa.
Bà cụ tóc bạc trắng, khí chất sang trọng, bà nắm tay Thẩm Vân Chi, cẩn thận ngắm khuôn mặt cô, hốc mắt lập tức ươn ướt: “Giống, thật giống… giống hệt con lúc trẻ…”
Giọng bà nghẹn ngào, đầy tiếc nuối và áy náy: “Con ngoan, về là , về là … Là bà , năm đó nếu… haizz, bây giờ những điều cũng muộn , bà nhất định sẽ bù đắp cho con…”
Năm đó khi Tạ Trưng mới đề nghị kết hôn với Thẩm Thư Lan, bà phản đối.
Bởi vì lúc đó tuy Tân Hoa Quốc mới thành lập lâu, nhưng họ những nhà tư bản như nhà họ Thẩm chắc chắn sẽ thanh trừng.
Nhà họ Tạ của họ mấy đời lý lịch đỏ, kết thông gia với nhà tư bản.
ngờ Tạ Trưng quyết tâm cưới Thẩm Thư Lan vợ, ngoài Thẩm Thư Lan ông ai khác.
Thấy con trai quyết, Tạ lão thái thái cũng đành đồng ý.
Tạ Trưng cần nước ngoài tham dự một hội nghị, chỉ thể đợi ông về mới kết hôn.
Không ngờ khi trở về, thứ đổi…
Nhìn con trai đến tuổi vẫn tái giá, cha trong lòng đau lòng?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-207-tiec-nhan-ho.html.]
Hơn nữa, nguyên nhân gây kết quả , còn liên quan đến họ.
Họ thường nghĩ, nếu năm đó khi Tạ Trưng đề nghị kết hôn với Thẩm Thư Lan, họ ngăn cản thì mấy.
Như sẽ khổ hai đứa trẻ, Tạ gia gia càng sẽ qua đời trong tiếc nuối.
Vì khi nhà họ Thẩm vì Hứa Tĩnh Như bắt, mà tìm đến bà, bà giúp với Tạ Trưng vài lời cầu xin, bà gặp họ.
Nếu do Hứa Tĩnh Như và Thẩm Uyên Trúc bày kế, Tạ Trưng và Thư Lan trở thành một đôi uyên ương bất hạnh?
“Bà nội… đều qua … chuyện quá khứ đừng nhắc nữa, cả nhà chúng đều sống thật .” Thẩm Vân Chi lắc đầu với Tạ lão thái thái.
Tuy năm đó Tạ gia gia và Tạ nãi nãi đồng ý ba kết hôn, nhưng cuối cùng cũng đồng ý, lúc đó họ chắc chắn cũng hy vọng con cháu hạnh phúc.
Người thật sự gây kết quả là Hứa Tĩnh Như và Thẩm Uyên Trúc, là họ lừa dối cô, khiến cô hiểu lầm ba, rời khỏi Kinh Thị.
Tất cả đều là của Hứa Tĩnh Như và Thẩm Uyên Trúc, và họ cũng sẽ nhận sự trừng phạt thích đáng!
Tạ lão thái thái những lời chu đáo của Thẩm Vân Chi, trong lòng càng thêm chua xót và vui mừng xen lẫn.
Bà run rẩy tay, từ chiếc hộp gấm bên cạnh lấy một miếng ngọc bội bọc trong lụa đỏ mềm mại.
Miếng ngọc bội trong suốt óng ánh, chạm khắc hoa văn mây lành như ý, ở giữa là một chiếc khóa bình an, màu xanh ngọc đồng đều, ánh sáng dịu dàng, là một vật quý truyền từ lâu đời.
“Con ngoan, con đúng, bà nghĩ nhiều nữa.” Tạ lão thái thái kéo tay Thẩm Vân Chi, đeo miếng ngọc bội lên cổ cô.
“Miếng ngọc bội , là do đời thái gia gia của con truyền , mang ý nghĩa bình an thuận lợi. Vốn dĩ… là nên trao cho con khi bà và Tạ Trưng kết hôn.”
Giọng Tạ lão thái thái mang theo sự tiếc nuối vô tận và niềm hy vọng sâu sắc, “Bây giờ, bà trao nó cho con. Muộn hai mươi mấy năm, cuối cùng… cuối cùng cũng trao tay con gái nhà họ Tạ chúng .”
Món quà , chỉ quý giá, mà còn mang theo sự công nhận muộn màng và lời xin vô tận của nhà họ Tạ đối với Thẩm Thư Lan, cũng như sự chấp nhận và lời chúc phúc nhất dành cho Thẩm Vân Chi bây giờ.
“Cảm ơn bà nội.” Thẩm Vân Chi .
Mãn Tể ở bên cạnh , đó gọi tên: “Mãn Tể, đây, đến chỗ thái bà bà, để thái bà bà ngắm kỹ nào.”
Sau đó Mãn Tể ngoan ngoãn bước tới, để thái bà bà nắm tay .
Tạ lão thái thái hỏi bé mấy tuổi, học , thích ăn gì, đều trả lời rành mạch, dáng vẻ thông minh lanh lợi khiến Tạ lão thái thái toe toét, tình yêu thương tràn ngập.
“ là một đứa trẻ đáng yêu!” Tạ lão thái thái càng càng thích, từ bên cạnh lấy một bao lì xì lớn chuẩn sẵn, nhét tay Mãn Tể, “Nào, Mãn Tể, đây là quà gặp mặt của thái bà bà cho con, cầm lấy mua kẹo ăn, mua truyện tranh xem!”
Bao lì xì trông căng phồng, nhẹ chút nào.
Mãn Tể nhận ngay, mà ngẩng đầu .
Thấy Thẩm Vân Chi mỉm gật đầu với , mới dùng hai tay nhận lấy bao lì xì, dáng một lớn, một cách chững chạc: “Cảm ơn thái bà bà!”
Dáng vẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện, khiến Tạ lão thái thái nhịn ôm lòng cưng nựng một hồi.
Không khí bữa tiệc đang lúc cao trào, vui vẻ hòa thuận.
Tạ Trưng còn đưa cho Thẩm Vân Chi một chùm chìa khóa bằng đồng cổ xưa: “Vân Chi, đây là một chút tấm lòng ba chuẩn cho con, một căn tứ hợp viện xa đây, sẽ là nhà của con. Lúc nào về ở đều tiện.”
Mộng Vân Thường
Thẩm Vân Chi còn định dùng tiền nhuận b.út của để mua một căn tứ hợp viện ở Kinh Thị, ngờ kịp hành động, nhận một căn.
Cô khách sáo từ chối, nhận lấy tấm lòng cha nồng hậu .
Mãn Tể mở to mắt tính toán trong lòng, lén kéo tay áo .
Thẩm Vân Chi cúi hỏi: “Mãn Tể, con?”
Mãn Tể bao lì xì căng phồng trong túi , những bao lì xì mà nhiều trưởng bối cho đó cất trong túi, nhỏ giọng : “Mẹ ơi, chúng phát tài .”
Nghe , Thẩm Vân Chi nhịn , dùng ngón tay điểm mũi Mãn Tể.
Cái tính mê tiền , xem sửa .
“ ,” cô khẽ đáp con trai, ánh mắt dịu dàng lướt qua những đang quan tâm đến cô xung quanh, “chúng phát tài .”
Không chỉ là những bao lì xì và nhà cửa thể thấy, mà những mất tìm , thật lòng yêu thương cô mắt, mới là tài sản quý giá nhất, vô giá nhất của cô trong cuộc đời .
Tuy nhiên, đúng lúc ấm áp hòa thuận , ngoài cổng lớn của nhà cũ đột nhiên vang lên một trận ồn ào, phá vỡ khí vui mừng trong sân.