Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 204: Thông Báo Ly Hôn
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:24:07
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong cơn tức giận, Lục Vĩnh Triều vung nắm đ.ấ.m đ.á.n.h mặt Tạ Kỳ Bạch.
Tạ Kỳ Bạch kịp đề phòng, má một đ.ấ.m, loạng choạng một chút.
phản ứng nhanh, lập tức vững , khách sáo đ.ấ.m trả một quyền, trúng ngay bụng Lục Vĩnh Triều, đ.á.n.h cho kêu lên một tiếng gập xuống.
Tạ Kỳ Bạch lau khóe miệng, lập tức nắm điểm mấu chốt trong lời của Lục Vĩnh Triều.
“Phá thai? Chuyện khi nào?”
Mấy năm khi Lục Nguyệt Nhu du học nước ngoài, con, thể để Lục Nguyệt Nhu phá thai?
Anh đột nhiên nhớ một Lục Nguyệt Nhu bỗng dưng buồn nôn, lúc đó còn đầy mong đợi hỏi cô t.h.a.i .
Cô là dày khỏe, đến bệnh viện kê ít t.h.u.ố.c uống là …
Hóa , là lén lút phá bỏ con của họ?!
Nghĩ đến đây, Tạ Kỳ Bạch khỏi lạnh một tiếng.
Anh vẫn luôn cho rằng Lục Nguyệt Nhu là khi nước ngoài mới đổi, ảnh hưởng từ bên ngoài mới dần trở nên thực dụng và lo lắng.
Không ngờ từ khi nước ngoài, cô thể chuyện tự ý phá bỏ con của họ, còn mặt đổi sắc lừa dối !
Lục Nguyệt Nhu dịu dàng, chu đáo, thấu tình đạt lý mà từng quen , lẽ từ đầu đến cuối chỉ là một màn kịch dàn dựng công phu!
Chỉ là chiếc mặt nạ đeo lên để chiều lòng , để giữ c.h.ặ.t !
Bây giờ chỉ là lớp ngụy trang của cô xé xuống mà thôi.
Lục Vĩnh Triều Tạ Kỳ Bạch hỏi, nhận trong lúc nóng giận lỡ lời.
vẫn la lối đổ trách nhiệm cho Tạ Kỳ Bạch: “Vậy cũng thể trách em gái ! Là hại em gái chịu khổ như !”
Tạ Kỳ Bạch , khẩy một tiếng, ngay cả phản bác cũng thấy thừa thãi.
Kiểu gây sự vô cớ, chỉ trích vô lý càng khiến rõ bản chất của nhà họ Lục.
Anh nhiều nữa, trực tiếp với nhân viên phòng bảo vệ tiếng chạy đến: “Đuổi ngoài. Sau cho phép bước đây một bước.”
Người của phòng bảo vệ lập tức tiến lên, khách sáo khiêng Lục Vĩnh Triều vẫn đang la hét lên, mặc kệ giãy giụa c.h.ử.i bới, trực tiếp kéo khỏi tòa nhà văn phòng.
Tạ Kỳ Bạch hít một thật sâu, sắp xếp suy nghĩ, lập tức một đơn xin ly hôn, định giao cho tổ chức xử lý chuyện .
Trước đây trực tiếp như , là vì nghĩ thể giải quyết riêng tư thì nên ầm ĩ lên tổ chức, nhưng bây giờ xem , thông qua tổ chức để ly hôn một cách cứng rắn, nhà họ Lục sẽ chịu hợp tác.
…
Lục Nguyệt Nhu từ khi Tạ Kỳ Bạch đưa về nhà họ Lục rạng sáng hôm đó, mấy khi ngoài lộ diện.
Đồng thời, cô cũng ảo tưởng rằng trai thể thuyết phục Tạ Kỳ Bạch, mong Tạ Kỳ Bạch thể hồi tâm chuyển ý.
Nói cho cùng, cô giả giấy giám định ADN tuy đúng, nhưng cuối cùng cũng là vì cho Tạ Kỳ Bạch.
Cô cũng tin rằng hôm đó Tạ Kỳ Bạch ly hôn với cô chỉ là lời lúc tức giận, dù cũng là vợ chồng mấy năm, thể ly hôn là ly hôn?
lúc , ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.
Tim Lục Nguyệt Nhu đập thình thịch, hy vọng tức thì bùng lên. Chẳng lẽ Kỳ Bạch nghĩ thông, đến đón cô về nhà ?
Cô vội vàng chạy đến gương, luống cuống chỉnh tóc và quần áo, cố gắng nặn một nụ dịu dàng, hít một thật sâu, nhanh chân đến bên cửa, lòng đầy mong đợi mở cửa .
Tuy nhiên, ngoài cửa là Tạ Kỳ Bạch mà cô ngày đêm mong nhớ, mà là hai nhân viên của ủy ban phường mặc đồng phục công tác.
Một trong tay cầm một túi hồ sơ giấy kraft, cô, xác nhận: “Là đồng chí Lục Nguyệt Nhu ?”
Nụ mặt Lục Nguyệt Nhu cứng đờ, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành, do dự gật đầu: “ là… các vị là?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-204-thong-bao-ly-hon.html.]
Nhân viên đó đưa túi hồ sơ cho cô: “Đây là giấy thông báo ly hôn của cô. Đồng chí Tạ Kỳ Bạch nộp đơn lên tổ chức và phê duyệt, quan hệ hôn nhân của hai chính thức chấm dứt kể từ hôm nay. Các thủ tục và lưu ý liên quan đều ở bên trong, mời cô kiểm tra và nhận.”
Thông báo ly hôn?
Chính thức chấm dứt?
Mấy chữ như b.úa tạ giáng mạnh xuống đầu Lục Nguyệt Nhu, cô tức thì sững sờ tại chỗ, mặt trắng bệch, thể tin nổi chằm chằm túi hồ sơ, như thể đó là hồng thủy mãnh thú, dám đưa tay nhận.
“Không… thể nào… các nhầm …” cô lẩm bẩm, lắc đầu , “Kỳ Bạch sẽ … chắc chắn là nhầm …”
Cô còn đang đợi Tạ Kỳ Bạch ngày nào đó nghĩ thông sẽ đến đón cô, là giấy thông báo ly hôn?
lúc tan tầm, động tĩnh bên thu hút những hiếu kỳ, nhất thời xì xào bàn tán, chỉ trỏ.
“Ly hôn? Lục Nguyệt Nhu sắp ly hôn ?”
“Thật giả ? Trước đây vẫn ? Còn cho cô du học nước ngoài nữa, xem bố cô mỗi nhắc đến chuyện vênh váo thế nào.”
“Chậc chậc, xem thật sự đuổi về …”
“Xem nhà họ còn ch.ó cậy gần nhà , thật sự tưởng con gái trèo lên cành cao thành phượng hoàng, bây giờ đúng là phượng hoàng sa cơ bằng gà!”
“Chứ , bình thường nhà họ Lục vênh váo coi thường khác thấy ghét! Lần Lục Nguyệt Nhu còn chế giễu con gái gả cho một mổ lợn ở nhà máy liên hợp thịt. Người mổ lợn thì , còn hơn con gái bà ai thèm!”
Lục Nguyệt Nhu những lời chế giễu bên tai, vẻ mặt càng thêm suy sụp, tay siết c.h.ặ.t tờ thông báo ly hôn, nghiến c.h.ặ.t răng hàm, cả khỏi run rẩy.
Giây tiếp theo cô chạy nhà, đó trong nhà vang lên tiếng đập phá loảng xoảng.
Hồi lâu, Lục Nguyệt Nhu căn phòng bừa bộn, hung hăng : “Tạ Kỳ Bạch! đồng ý, đồng ý, đồng ý ly hôn!!”
lúc , chuông điện thoại trong nhà đột nhiên vang lên.
Trong lòng Lục Nguyệt Nhu đột nhiên dâng lên một tia hy vọng, cuộc điện thoại là Tạ Kỳ Bạch gọi đến ?
, chắc chắn là gọi đến!
Mộng Vân Thường
Tạ Kỳ Bạch chắc chắn thật lòng ly hôn với cô, nên mới gọi điện giải thích với cô…
Lục Nguyệt Nhu sắp xếp suy nghĩ, lập tức đến nhấc điện thoại.
Tuy nhiên giọng trong ống là của Tạ Kỳ Bạch, mà là giọng của một nữ đồng chí: “Alô, là Nguyệt Nhu ? Tớ là Lưu Mộng Phương đây, mấy hôm mua một đôi giày da cừu non ? Vừa cửa hàng bách hóa của chúng tớ mới về một lô, đều là hàng bên Hương Cảng, kiểu dáng lắm, tớ giữ cho , nhớ qua lấy nhé.”
Lục Nguyệt Nhu gọi đến Tạ Kỳ Bạch, mặt đầy thất vọng.
đối mặt với lời của Lưu Mộng Phương, cô thể với đối phương rằng ly hôn với Tạ Kỳ Bạch, cô việc còn khả năng đến cửa hàng bách hóa mua giày da nữa.
Dáng vẻ những hàng xóm chế giễu cô, khiến cô thể chấp nhận.
Lưu Mộng Phương là bạn học cấp hai đây của cô, bố là lãnh đạo nhà máy, thời học coi thường gia đình cô điều kiện bình thường, thậm chí còn là công nhân chính thức.
Sau cô gả gia đình như nhà họ Tạ, nịnh bợ cô.
Vì cô chỉ thể ấp úng : “Ừm, ngày mai tớ qua…”
Đến lúc đó cô đến, thể giả vờ thích, lúc đó sẽ mua.
Bảo cô chủ động thú nhận với Lưu Mộng Phương rằng cô tiền mua, thà g.i.ế.c cô còn hơn!!!
…
Một chiếc xe sang trọng dừng ở cổng sân nhà họ Cố.
Mãn Tể đang bò cửa sổ thấy, lập tức nhảy dựng lên : “Ba ơi, là ông ngoại đến , là ông ngoại đến đón chúng !”
Hai ngày nữa là tiệc nhận họ, Tạ Trưng đưa Thẩm Vân Chi đến cửa hàng bách hóa Kinh Thị mua một ít đồ.