Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 202: Tạ Gia Gia Biến Thành Ông Ngoại Rồi!
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:24:05
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Xin … Vân Chi, là ba với hai con con…”
“Nếu năm đó ba sơ suất, kịp thời phát hiện âm mưu của họ, bảo vệ cho con… bà mang con rời khỏi Kinh Thị, một chịu đựng nhiều khổ cực như , lẽ… lẽ đổ bệnh qua đời sớm như thế…”
Ánh mắt ông đầy đau xót Thẩm Vân Chi: “Con cũng sẽ chịu nhiều khổ cực, nhiều tủi hờn tay Thẩm Kiến Quốc… Còn Mãn Tể, cháu ngoại bé bỏng của ba, lúc nó sinh , lớn lên cần chăm sóc nhất, ba ông ngoại đây chẳng gì cho nó…”
Người đàn ông dễ rơi lệ, chỉ vì đến lúc đau lòng.
Tuy Tạ Trưng đang cố kìm nén cảm xúc, nhưng Thẩm Vân Chi thể thấy qua đôi tay run rẩy của ông rằng, lòng ông đau như cắt.
Thẩm Vân Chi thở dài, nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay đang khẽ run của ông, : “Ba, đây của ba…”
Những năm qua cô và chịu ít khổ cực, nhưng ba chắc sống .
Gia đình ba của họ, một ai sống dễ dàng.
Nghe thấy tiếng “ba” rõ ràng và tự nhiên , cảm xúc mới tạm lắng của Tạ Trưng vỡ òa trong phút chốc.
Ông gương mặt bảy tám phần giống Thẩm Thư Lan mắt, nhưng càng thêm kiên cường và rạng rỡ, nước mắt kìm mà tuôn .
Đây là giọt nước mắt xen lẫn tức giận và tự trách như , mà là giọt nước mắt của trăm mối cảm xúc ngổn ngang, buồn vui lẫn lộn.
Đây là con gái của ông và Thư Lan!
Là kết tinh tình yêu của họ, là món quà quý giá nhất mà Thư Lan dùng cả sinh mạng để .
Ông nghẹn ngào, gần như câu chỉnh, chỉ liên tục gật đầu thật mạnh, tình cảm đều dồn nén trong sự đáp lời và những giọt nước mắt nóng hổi.
Mộng Vân Thường
Đợi Tạ Trưng bình tĩnh , ông mới : “Vân Chi, ba … tổ chức cho con một bữa tiệc nhận họ, chính thức giới thiệu con với tất cả bạn bè thích, đưa con nhận mặt các bậc trưởng bối và họ hàng nhà họ Tạ. Để con quang minh chính đại trở về nhà. Con… đồng ý ?”
Ông dừng , vội vàng bổ sung, sợ gây áp lực cho con gái: “Nếu con thấy quá nhanh, hoặc trong lòng còn điều gì băn khoăn, , chúng thể từ từ, ba đều tôn trọng ý của con…”
“Ba, con đồng ý.” Thẩm Vân Chi lên tiếng.
Tuy cô từ nhỏ lớn lên ở nhà họ Tạ, nhưng cô hiểu đây của Tạ Trưng, cũng thể trách nhà họ Tạ.
Cô dừng , giọng điệu vui vẻ hơn một chút: “Hơn nữa, cũng nên để Mãn Tể chính thức gặp ông ngoại của nó, nếu nó ông ngoại nhớ nó như , chắc chắn sẽ vui.”
Nghe , Tạ Trưng gật đầu.
“Được! Được! Tốt quá ! Ba sắp xếp ngay! Nhất định sẽ cho con và Mãn Tể một bữa tiệc nhận họ long trọng nhất!”
…
Lúc Thẩm Vân Chi trở về, là Cố Thừa Nghiên lái xe đến đón cô.
Vừa lên xe, Cố Thừa Nghiên quan tâm hỏi: “Nói chuyện với Tạ thúc thúc thế nào ? Đã xác nhận rõ ràng cả ?”
Thẩm Vân Chi gật đầu, mặt mang theo vẻ nhẹ nhõm và ấm áp: “Vâng, rõ cả . Ba… ba tổ chức cho em một bữa tiệc nhận họ, chính thức giới thiệu em với họ hàng nhà họ Tạ.”
Cố Thừa Nghiên cũng nhận tiếp tục gọi “Tạ thúc thúc” chút đúng, vội vàng đổi cách xưng hô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-202-ta-gia-gia-bien-thanh-ong-ngoai-roi.html.]
“Đây là việc nên . Ba khó khăn lắm mới tìm em, lẽ nên đưa em về nhận tổ quy tông, để đều . Đến lúc đó sẽ cùng em.”
Thẩm Vân Chi gật đầu.
Về đến nhà họ Cố, Thẩm Vân Chi cũng báo tin vui cho Cố gia gia và Cố nãi nãi.
Cố gia gia và Cố nãi nãi Thẩm Vân Chi đây sống , nay cô tìm cha ruột, đều mừng cho cô.
Cố gia gia Thẩm Vân Chi là con gái ruột của Tạ Trưng, liền đặt tờ báo trong tay xuống : “Ba con Tạ Trưng , mấy năm báo còn đăng tin về ông . Trong những ở Bộ Ngoại giao, ông là lợi hại nhất, thể trấn tình hình.”
Có một hội đàm quốc tế quan trọng, đại diện đối phương lời lẽ , ngấm ngầm nhắc một chuyện cũ thời kháng chiến để khó.
Tạ Trưng mấy câu khiến đối phương cứng họng, bảo vệ phẩm giá quốc gia, thể hiện khí độ của chúng .
Nói xong, Cố gia gia gật đầu : “Quả nhiên hổ phụ sinh hổ nữ, Tạ Trưng lợi hại, Vân Chi nhà chúng cũng lợi hại!”
Cố gia gia xong liền sảng khoái, Mãn Tể thì ở bên cạnh sửa : “Thái gia gia sai , là hổ phụ vô khuyển nữ!”
Nói xong bé chạy tới, kéo tay áo Thẩm Vân Chi hỏi: “Mẹ ơi, cây lệch cổ là ba của , Tạ gia gia mới là ba ruột của , là ông ngoại của con ạ? Chính là Tạ gia gia đưa chúng máy bay, tặng con b.út máy đó ạ?”
Ấn tượng của Mãn Tể về Tạ Trưng thể là , nay Tạ Trưng là ông ngoại ruột của , mặt khỏi nở nụ .
Thẩm Vân Chi gật đầu, khẳng định: “ , chính là Tạ gia gia đó.”
Mãn Tể vui vẻ “Oa” một tiếng, đôi mắt to tròn tức thì sáng như , nhảy cẫng lên tại chỗ, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập niềm vui và sự phấn khích tột độ.
“Thích quá ! Tạ gia gia biến thành ông ngoại ruột !”
“Mẹ ơi ơi! Vậy Tạ gia gia… đúng, là ông ngoại! Ông ngoại thể thường xuyên đến nhà chơi với con ạ? Con thể đến nhà ông ngoại chơi ạ?”
Cậu bé bắt đầu mong chờ thể nhiều thời gian ở bên cạnh vị ông ngoại lợi hại hiền từ .
“Đương nhiên là .” Thẩm Vân Chi , “Ông ngoại còn sẽ tổ chức một bữa tiệc nhận họ, đưa chúng đến nhà họ Tạ gặp nhiều hơn.”
“Vậy thì quá! Con thêm nhiều thương con !” Mãn Tể lập tức .
Nhìn dáng vẻ vui vẻ của Mãn Tể, Cố nãi nãi lộ vẻ mặt hiền từ.
Bà nắm tay Thẩm Vân Chi cảm khái : “Con ngoan, con tìm cha ruột , , thật … Nãi nãi thật sự mừng cho con.”
Bà Thẩm Vân Chi mất từ sớm, ở nhà họ Thẩm chịu ít khổ cực, nay thể nhận một cha bản lĩnh trọng tình nghĩa như , bà thật lòng cảm thấy mừng cho đứa trẻ .
…
Bên , khí ở đơn vị của Thẩm Uyên Trúc vô cùng nặng nề.
Mấy nhân viên kiểm tra kỷ luật và nhân viên tổ công tác mặc đồng phục, vẻ mặt nghiêm nghị thẳng văn phòng của ông , ánh mắt kinh ngạc của tất cả đồng nghiệp, đưa lệnh bắt giữ.
“Đồng chí Thẩm Uyên Trúc, theo điều tra, đồng chí tình nghi tham ô hối lộ nghiêm trọng, lạm dụng chức quyền mưu lợi riêng và các hành vi vi phạm kỷ luật, pháp luật khác, nay tiến hành bắt giữ đồng chí theo pháp luật, mời đồng chí hợp tác với công việc của chúng !”