Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 201: Bắt Hứa Tĩnh Như Và Thẩm Uyên Trúc Trả Giá

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:24:04
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Vân Chi lập tức xổm xuống nhặt tấm ảnh lên xem, tấm ảnh là ảnh chụp chung của Thẩm Thư Lan lúc trẻ và Tạ Trưng!

 

Hai kề vai một cây ngô đồng, nụ rạng rỡ.

 

Cô lật tấm ảnh , phát hiện lưng ảnh chữ!

 

[…Em tin , tin rằng tất cả những gì đều là hiểu lầm. em tận mắt trông thấy, và Hứa Tĩnh Như mật đến thế… Hôm nay Hứa Tĩnh Như cầm giấy chứng nhận của bệnh viện đến tìm em, m.a.n.g t.h.a.i con của Trưng, cầu xin em tác thành…

 

Nhìn hai chữ “ thai” phiếu khám thai, em c.h.ế.t tâm , em thể chờ trở về như hẹn… Em quyết định rời khỏi Kinh Thị, rời khỏi nơi khiến em đau lòng . Em mất cha , nhà họ Thẩm vốn dung chứa em, em từng nghĩ dù thế nào em vẫn còn , nhưng bây giờ em chẳng còn gì cả…

 

Tạm biệt Tạ Trưng, lẽ sẽ bao giờ gặp .]

 

Ngày tháng đó là tháng 1 năm 1953, lẽ lúc đó Thẩm Thư Lan vẫn m.a.n.g t.h.a.i con của Tạ Trưng.

 

[Từ Kinh Thị một mạch về phía nam, đến Tương Thành, từng , bà sống ở Tương Thành một thời gian, quyết định ở đây. Không vì lý do gì, kinh nguyệt của mấy hôm đến, vì quá đau lòng nên cơ thể ảnh hưởng ? định ngày mai sẽ đến bệnh viện xem .]

 

Đoạn tiếp theo tháng 2 năm 1953, là lúc Thẩm Thư Lan phát hiện thai, cuối cùng quyết định sinh con .

 

Thẩm Vân Chi chằm chằm cái tên xa lạ đó.

 

Hứa Tĩnh Như?!

 

Thẩm Vân Chi siết c.h.ặ.t tấm ảnh, cái tên từng qua, nhưng cô , Tạ Trưng nhất định quen !

 

Nghĩ đến đây, cô lập tức khỏi gian, định gọi điện cho Tạ Trưng.

 

nghĩ đến việc một trận, sợ Cố Thừa Nghiên và Mãn Tể nhận điều gì , cô soi gương chỉnh trang một chút, hít một thật sâu mới bước khỏi phòng ngủ.

 

Không Cố Thừa Nghiên và Mãn Tể luôn chú ý đến động tĩnh bên của cô , cô mở cửa, hai cha con lập tức tới.

 

“Mẹ ơi, đỡ hơn ạ?” Mãn Tể hỏi.

 

Thẩm Vân Chi với Mãn Tể, : “Mẹ nghỉ ngơi một lát, đỡ nhiều , Mãn Tể cần lo lắng .”

 

Cố Thừa Nghiên dễ lừa như Mãn Tể, cực kỳ nhạy bén, nhận mắt Thẩm Vân Chi đỏ, trông như mới .

 

Anh liếc Mãn Tể, bảo tìm cô cô chơi.

 

Còn thì hạ giọng hỏi: “Sao em?”

 

Thẩm Vân Chi thể cho Cố Thừa Nghiên chuyện gian, dù chuyện cũng quá kỳ lạ, chỉ thể : “Em mơ thấy .”

 

Nghe , Cố Thừa Nghiên lập tức lộ vẻ đau lòng, nhẹ nhàng xoa đầu Thẩm Vân Chi, dỗ dành: “Có và Mãn Tể đây , chúng ở bên em.”

 

Anh giỏi an ủi khác.

 

Thẩm Vân Chi hiểu rõ, hơn nữa rõ ràng đang dỗ cô như dỗ Mãn Tể, còn xoa đầu nữa…

 

Thẩm Vân Chi gật đầu, : “Vâng, em , em gọi cho Tạ…”

 

Sau khi xác định Tạ Trưng là cha , hai chữ “thúc thúc” khó .

 

Cố Thừa Nghiên hiểu ý cô, gật đầu.

 

Thẩm Vân Chi đến bên điện thoại, đang định nhà Tạ Trưng thì điện thoại đột nhiên reo lên.

 

Thẩm Vân Chi lập tức nhấc máy: “Alô?”

 

Bên trong truyền đến giọng của Tạ Trưng: “Là Vân Chi ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-201-bat-hua-tinh-nhu-va-tham-uyen-truc-tra-gia.html.]

“Là con đây.” Thẩm Vân Chi vội vàng đáp.

 

“Vân Chi, chúng gặp .” Tạ Trưng .

 

Hai hẹn thời gian và địa điểm, vẫn là quán .

 

Đến quán , hai cha con gặp .

 

Tạ Trưng trông vẻ mệt mỏi, nhưng khi thấy Thẩm Vân Chi, ông lập tức mời cô xuống.

 

“Vân Chi,” ông trầm giọng mở lời, giọng điệu mang theo sự áy náy và kiên định, “ điều tra rõ , báo cáo giám định ADN đúng là do Lục Nguyệt Nhu giở trò. Tối qua ba đuổi Lục Nguyệt Nhu khỏi nhà .”

 

Ông dừng , mày nhíu c.h.ặ.t, tiếp tục : “Còn về sự thật con rời năm đó, ba cũng đang dốc sức điều tra. Thật từ khi ở Tương Thành về, ba vẫn luôn điều tra Thẩm Uyên Trúc, trong tay bằng chứng ông tham ô nhận hối lộ, đến lúc đó thể dùng cái điểm yếu, ép ông tất cả những gì .”

 

Chuyện năm đó, ông nhất định sẽ điều tra rõ ràng!

 

Vân Chi nhẹ nhàng ngắt lời ông, từ trong túi xách lấy tấm ảnh cũ, đưa qua, “Có lẽ cần phiền phức như ạ. Con tìm thấy nhật ký để , và cả cái nữa.”

 

Tạ Trưng chút nghi hoặc nhận lấy tấm ảnh, khi thấy mặt là ảnh chụp chung của và Thẩm Thư Lan lúc trẻ, ánh mắt ông tức thì trở nên vô cùng dịu dàng và hoài niệm.

 

khi ông theo ý Thẩm Vân Chi, lật tấm ảnh , thấy dòng chữ Thẩm Thư Lan ở mặt ,

 

Sắc mặt ông đột nhiên trở nên tái mét, ngón tay siết c.h.ặ.t tấm ảnh vì dùng sức mà khớp xương trắng bệch.

 

“Hứa Tĩnh Như?!” Tạ Trưng đột ngột ngẩng đầu, trong mắt tràn ngập sự kinh ngạc và cơn thịnh nộ khó tin.

 

Ông Thẩm Vân Chi, giọng điệu nặng nề giải thích nhanh: “Hứa Tĩnh Như là con gái của dì ba, là em họ của ba. Chúng tuy quen từ nhỏ nhưng qua nhiều, ba bao giờ tình cảm nào vượt quá tình em với cô ! Sau còn gả cho Thẩm Uyên Trúc.”

 

Khi Thẩm Vân Chi với ông, phụ nữ bày kế với Thẩm Thư Lan rằng m.a.n.g t.h.a.i con của ông, ông nghĩ đến những nữ đồng chí từng theo đuổi , nhưng ngờ là Hứa Tĩnh Như!

 

Trong ký ức của ông, ông chẳng ấn tượng gì về cô em họ xa , ngay cả mặt cũng chẳng gặp mấy .

 

Nếu bằng chứng bày mắt, ông sẽ chỉ cảm thấy hoang đường.

 

Bất kể năm đó Hứa Tĩnh Như vì lý do gì, cô và Thẩm Uyên Trúc liên thủ hại Thẩm Thư Lan rời khỏi Kinh Thị.

 

Vốn dĩ ông còn định dùng những bằng chứng đó để ép Thẩm Uyên Trúc những gì , xem bây giờ cần nữa .

 

Tiếp đó, Tạ Trưng với Thẩm Vân Chi: “Vân Chi, con đợi một lát, ba gọi điện cho thư ký.”

 

Thẩm Vân Chi gật đầu, Tạ Trưng nhanh ch.óng bước khỏi phòng riêng, dùng điện thoại của quán gọi cho thư ký.

 

“Lập tức sắp xếp bộ tài liệu vi phạm kỷ luật và pháp luật về Thẩm Uyên Trúc mà bảo thu thập đây, nộp thẳng cho đơn vị chủ quản cấp của ông và Ủy ban Kỷ luật! Không cần giữ e dè gì nữa!”

 

Mộng Vân Thường

 

Tạ Trưng nhanh gọi điện xong trở về, khi xuống , vẻ nghiêm nghị mặt vẫn tan , nhưng ánh mắt Thẩm Vân Chi trở dịu dàng.

 

“Ba dặn dò .” Ông trầm giọng , “Thẩm Uyên Trúc và Hứa Tĩnh Như, nhanh sẽ trả giá thích đáng cho những việc họ năm đó.”

 

Giọng điệu của ông mang theo sự quyết đoán cho phép nghi ngờ, rõ ràng tuyệt đối sẽ dung túng nữa.

 

Thẩm Vân Chi gật đầu, Tạ Trưng là một nhà ngoại giao, trông vẻ nho nhã nhưng thực tế thể ở vị trí cao trong lĩnh vực đó, trong xương cốt ông tất nhiên thủ đoạn sắt đá.

 

Thẩm Vân Chi tự nhiên tin thủ đoạn sấm sét của ông.

 

Nói xong chuyện chính, ánh mắt Tạ Trưng rơi tấm ảnh cũ.

 

Nhìn nét chữ thanh tú của Thẩm Thư Lan, đàn ông trải qua vô sóng gió cuối cùng cũng nhịn , ôm mặt, mặc cho nước mắt thấm ướt lòng bàn tay.

 

 

Loading...