Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 198: Sự Tham Lam Và Ích Kỷ Của Cô, Đừng Gán Lên Đầu Tôi!

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:24:01
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ánh sáng ch.ói mắt lập tức xua tan bóng tối, cũng chiếu rọi Lục Nguyệt Nhu đang hoảng hốt, sững tại chỗ còn nơi nào để trốn.

 

Lục Nguyệt Nhu đột ngột đầu , chỉ thấy Tạ Trưng vốn nên đang giường ngủ mê man, lúc đang ở cửa phòng, ăn mặc chỉnh tề.

 

Trong tay ông, chính là mẫu xét nghiệm mà cô tìm kiếm khắp nơi.

 

Ánh mắt ông lạnh lùng , lên tiếng hỏi: “Cô đang tìm cái ?”

 

Lục Nguyệt Nhu thứ quen thuộc trong tay Tạ Trưng, sắc mặt lập tức trắng bệch như tờ giấy, còn một giọt m.á.u.

 

hiểu hết !

Mộng Vân Thường

 

Cái gì mà giám định ADN để cho yên tâm, tất cả đều là giả!

 

Nguyên nhân căn bản chính là Tạ Trưng sớm nghi ngờ cô giở trò trong kết quả giám định , nên cố ý tung tin , bày cái bẫy để thử cô !

 

Thế mà cô tật giật , quá sợ chuyện giả bại lộ, càng sợ khi Thẩm Vân Chi nhận về nhà họ Tạ, cô và Tạ Kỳ Bạch sẽ còn chia bao nhiêu gia sản, thật sự ngu ngốc tự chui đầu lưới, liều lĩnh…

 

Còn ly cà phê đó… Tạ Trưng căn bản là uống ngụm nào nhỉ?

 

Còn khen cô pha ngon…

 

Tất cả từ đầu đến cuối đều là một cái bẫy dụ địch tròng!

 

Nhìn sắc mặt khó coi của Tạ Trưng, Lục Nguyệt Nhu run rẩy gọi một tiếng: “Ba…”

 

“Đừng gọi là ba!” Tạ Trưng nghiêm giọng ngắt lời cô , ánh mắt lạnh lùng sắc bén, mang theo sự thất vọng và phẫn nộ hề che giấu, “ gánh nổi tiếng gọi của cô!”

 

Trong mấy tiếng đồng hồ chờ đợi Lục Nguyệt Nhu hành động, Tạ Trưng sớm nghĩ thông suốt chuyện.

 

Chẳng qua là vì gia sản.

 

Thực Tạ Kỳ Bạch tuy con ruột của ông nhưng là do ông nuôi lớn từ nhỏ, sớm coi như con ruột, cho dù ông nhận Vân Chi, phần của Tạ Kỳ Bạch cũng sẽ thiếu.

 

Chỉ là Lục Nguyệt Nhu quá ngu ngốc và tham lam, giở trò trong chuyện , nếu Vân Chi phát hiện nhóm m.á.u đúng, đặc biệt đến với ông chuyện , lẽ ông thật sự lừa, vĩnh viễn Thẩm Vân Chi chính là con gái của !

 

Nhà họ Tạ là gia đình lớn, hôn sự cũng chú trọng môn đăng hộ đối.

 

Tạ Trưng vì tiếc nuối với Thẩm Thư Lan năm đó, nên đối với hôn sự của Tạ Kỳ Bạch yêu cầu gì, chỉ cần thích là .

 

Mà Lục Nguyệt Nhu từ khi gả nhà họ Tạ, Tạ Trưng cũng bao giờ đối xử tệ bạc với cô , nếu Lục Nguyệt Nhu căn bản thể nào nước ngoài tu nghiệp .

 

Lục Nguyệt Nhu run lên, mở miệng.

 

Tạ Trưng tiếp tục : “Cô coi trọng Thư Lan đến mức nào, giở trò trong chuyện , cô nghĩ đến Kỳ Bạch ?”

 

“Ba! Ba con ! Con thật sự là nhất thời hồ đồ! Con chỉ là quá sợ hãi… Kỳ Bạch con ruột của ba, con sợ khi ba con gái ruột sẽ cần nó nữa, chúng con sẽ còn chỗ dựa… Ba tha cho con , con dám nữa !” Lục Nguyệt Nhu lập tức quỳ xuống, lóc t.h.ả.m thiết với Tạ Trưng.

 

Tạ Trưng bộ dạng của cô , chỉ cảm thấy vô cùng nực và bi ai: “Đến lúc , cô còn lấy Kỳ Bạch lá chắn cho ? Những việc cô , điểm nào là thật sự vì Kỳ Bạch ?!”

 

Tạ Kỳ Bạch chuyện , đây cũng là điều Tạ Trưng cảm thấy an ủi.

 

lúc , cửa phòng ngủ đẩy mạnh .

 

Tạ Kỳ Bạch mặc đồ ngủ, ở cửa, hết cuộc đối thoại của họ, cũng hiểu rốt cuộc là chuyện gì.

 

Anh Lục Nguyệt Nhu đang quỳ đất nhận , từng chữ từng chữ : “Cô cần , vì cần.”

 

“Lúc nhỏ mồ côi cha , họ hàng ghét bỏ, là ba mang về, nuôi nấng , dạy dỗ , cho sự giáo d.ụ.c và cuộc sống nhất. Trong lòng , ông sớm là cha ruột của ! kính trọng ông, yêu thương ông, bao giờ nghĩ đến việc tranh giành gia sản! Đồ của ba, ông cho ai, đó là quyền tự do của ông! Cho dù ba cho hết thứ cho em gái Vân Chi, cũng tuyệt đối nửa lời oán thán!”

 

Đây là lời thật lòng của , ơn ba mang về nhà, cũng bao giờ ý định với gia sản.

 

“Cho nên,” giọng mang theo sự đau lòng, “cô đừng lấy cớ nữa! Sự tham lam của cô, sự ích kỷ của cô, đừng gán lên đầu !”

 

Lục Nguyệt Nhu rõ ba mấy chục năm nay đều tìm dì Thẩm, khi dì Thẩm qua đời, khó khăn lắm mới tìm Vân Chi, huyết mạch , cô còn cản trở, ngăn cản cha con nhận .

 

Tạ Kỳ Bạch vợ quen thuộc mà xa lạ mắt, cuối cùng xác nhận đa nghi, mà là cô thật sự đổi.

 

Lục Nguyệt Nhu thấy Tạ Kỳ Bạch xin tha cho , mà những lời như , lập tức tức giận dậy, chỉ tay Tạ Kỳ Bạch.

 

hiểu, cô chẳng là vì Tạ Kỳ Bạch ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-198-su-tham-lam-va-ich-ky-cua-co-dung-gan-len-dau-toi.html.]

Tạ Trưng thể trách cô , Tạ Kỳ Bạch dựa mà lúc giúp cô , còn đỉnh cao đạo đức ?

 

Giọng sắc bén phản bác: “Phải! Anh thanh cao! Anh giỏi giang! Anh cái gì cũng tranh! Cái gì cũng giành! Vậy nghĩ cho ?! Có nghĩ cho con của chúng ?! Nếu con ruột, cần !”

 

Lời của Lục Nguyệt Nhu, tổn thương Tạ Kỳ Bạch.

 

Tạ Kỳ Bạch phụ nữ điên cuồng, lời lẽ cay độc mắt, chỉ cảm thấy xa lạ và lạnh lòng.

 

Anh hít sâu một , giọng bình tĩnh: “Nếu cô coi thường như , cho rằng rời khỏi nhà họ Tạ ngay cả con của cũng nuôi nổi, cũng thể cho cô cuộc sống cô . Vậy thì Lục Nguyệt Nhu, chúng ly hôn .”

 

“Ly hôn?” Lục Nguyệt Nhu thể tin Tạ Kỳ Bạch.

 

Anh ly hôn với cô ?

 

đồng ý ly hôn! đồng ý!!!” Lục Nguyệt Nhu điên cuồng lên tiếng.

 

Tạ Trưng lạnh lùng màn kịch , cho Lục Nguyệt Nhu cơ hội tiếp tục loạn.

 

Ánh mắt ông như mũi d.a.o băng đ.â.m Lục Nguyệt Nhu, giọng cao, nhưng mang theo sự uy nghiêm và lạnh lùng của ở vị trí cao lâu năm, thể nghi ngờ, trực tiếp ngắt lời gào thét của cô :

 

“Lục Nguyệt Nhu, cô đồng ý ly hôn , đó là vấn đề cô và Kỳ Bạch cần giải quyết.”

 

bây giờ, với tư cách là gia chủ nhà họ Tạ thông báo cho cô: Cô lập tức cút khỏi nhà họ Tạ cho ! cho phép một phẩm hạnh đoan chính, lòng hiểm độc, tiếp tục ở đây!”

 

Giọng điệu của ông là mệnh lệnh, chút nào khoan nhượng, thể hiện thủ đoạn quyết đoán mà ông dùng để đối phó với thế lực thù địch trường ngoại giao.

 

“Bây giờ cô tự rời , còn thể giữ chút thể diện cuối cùng. Nếu …”

 

Tạ Trưng hết, nhưng sự uy h.i.ế.p lạnh lùng và sự tàn nhẫn hề che giấu, khiến Lục Nguyệt Nhu rét mà run.

 

, một khi Tạ Trưng tay, sẽ bao giờ nương tình.

 

Mặc dù trong lòng cam tâm, nhưng Lục Nguyệt Nhu lúc cũng chỉ thể cụp đuôi, phòng thu dọn hành lý.

 

Tạ Kỳ Bạch lái xe đưa Lục Nguyệt Nhu đến đầu con hẻm nơi nhà họ Lục ở.

 

Lục Nguyệt Nhu chuyện như , còn đưa cô là vì tình nghĩa, mà là vấn đề giáo dưỡng.

 

Sự giáo dưỡng của nhà họ Tạ cho phép để một nữ đồng chí trẻ tuổi một kéo vali đường ban đêm, vì như dễ xảy chuyện.

 

Sau khi xe dừng , lấy hành lý của Lục Nguyệt Nhu xuống xe, .

 

Lục Nguyệt Nhu bóng lưng rời , tức giận đến nghiến răng, cô lớn tiếng chất vấn Tạ Kỳ Bạch, vợ chồng họ bao nhiêu năm, đối xử với cô như !

 

Muộn thế đuổi cô khỏi nhà họ Tạ , thậm chí còn đưa cô về đến nhà!

 

sợ tiếng hàng xóm láng giềng thấy, đến lúc đó khác chê, đành nén , đầu về phía nhà.

 

Rạng sáng, cửa nhà họ Lục gõ.

 

“Ai ? Đêm hôm thế …” Mẹ Lục lẩm bẩm, khoác áo dậy mở cửa.

 

Cửa mở , ánh sáng mờ ảo bên ngoài, chỉ thấy Lục Nguyệt Nhu thất thần ở cửa, bên chân còn một chiếc vali, mặt đầy nước mắt, tóc tai bù xù, dáng vẻ vô cùng t.h.ả.m hại.

 

“Nguyệt Nhu?!” Mẹ Lục giật , vội vàng kéo cô nhà, “Sao con về giờ ? Còn… còn mang theo hành lý? Xảy chuyện gì ?”

 

Tiếng động cũng đ.á.n.h thức ba Lục và vợ chồng Lục Vĩnh Triều, mấy ngái ngủ , thấy bộ dạng của Lục Nguyệt Nhu, đều kinh ngạc đến mức tỉnh cả ngủ.

 

“Nguyệt Nhu, con ? Cãi với Kỳ Bạch ?” Ba Lục nhíu mày hỏi.

 

Lục Nguyệt Nhu thấy nhà, nỗi tủi và sợ hãi lập tức dâng lên, “oa” một tiếng nức nở, đứt quãng kể chuyện.

 

giả giám định ADN như thế nào, tối nay Tạ Trưng bày mưu bắt tại trận , Tạ Kỳ Bạch kiên quyết đòi ly hôn thế nào, Tạ Trưng chút lưu tình đuổi cô khỏi nhà họ Tạ ngay trong đêm…

 

Nhà họ Lục xong, đầu tiên là kinh ngạc đến nên lời, đó một cơn tức giận bốc lên tận đầu.

 

“Tạ Trưng thì thôi , Tạ Kỳ Bạch dựa cái gì mà đòi ly hôn với con? Chẳng lẽ con vì nó ? Nếu con ruột của Tạ Trưng, con cần !” Mẹ Lục tức giận .

 

Lục Vĩnh Triều nắm c.h.ặ.t t.a.y, nghiến răng nghiến lợi : “Em yên tâm, em chủ, Tạ Kỳ Bạch đừng hòng ly hôn!”

 

 

 

Loading...