Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 197: Nhập Cục, Bắt Rùa Trong Chum
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:24:00
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời của cô vẻ hiểu chuyện và chu đáo.
Tuy nhiên, trong lòng cô đang điên cuồng tính toán: Làm bây giờ? Giám định do bệnh viện thành phố , Tạ Trưng chắc chắn sẽ đích giám sát, cô còn cơ hội tay ?
Nếu kết quả giám định , xác nhận Thẩm Vân Chi chính là con gái ruột của Tạ Trưng, Tạ Trưng chắc chắn sẽ nhận cô về!
Đến lúc đó, tài sản nhà họ Tạ còn phần của cô và Kỳ Bạch ?
Tạ Trưng tuy đối xử với Kỳ Bạch, nhưng dù cũng con ruột, thể so sánh với đứa con ruột thất lạc nay tìm ?
Không ! Tuyệt đối thể để kết quả giám định thuận lợi !
Cô thể giả thứ nhất, thì nhất định thể nghĩ cách giả thứ hai!
Phải nghĩ cách tiếp cận mẫu hoặc báo cáo…
Lục Nguyệt Nhu quen thuộc với bệnh viện thành phố, nếu mẫu xét nghiệm gửi đến bệnh viện , cô chắc thể lấy .
Hơn nữa bệnh viện đông , khó tay, nên bây giờ việc cô thể là nhân lúc mẫu gửi đến bệnh viện, thì đổi mẫu bên trong !
Mẫu dùng cho bản báo cáo giám định ADN thực là tóc của cô và Tạ Trưng, chỉ cần nhân lúc buổi tối Tạ Trưng ngủ say, cô lén phòng Tạ Trưng, đổi tóc bên trong thành của cô là !
chuyện thể sai sót, lỡ như Tạ Trưng phát hiện, thì xong đời.
Cho nên nếu cô quyết định , thì nhất định một cách hảo.
Chỉ “ngủ say” chắc chắn , lỡ như chút động tĩnh là tỉnh dậy thì cô chắc chắn sẽ bắt tại trận…
Nếu cô t.h.u.ố.c mê thì , cô quen , thể lấy t.h.u.ố.c hỗ trợ m.a.n.g t.h.a.i thì chắc chắn cũng thể lấy t.h.u.ố.c mê, nhưng bây giờ muộn thế cô về, về nhà đẻ nữa cũng thực tế…
Đột nhiên, Lục Nguyệt Nhu nhớ , cô còn t.h.u.ố.c ngủ uống hết!
Từ nước ngoài về cần điều chỉnh múi giờ, cô mua một ít t.h.u.ố.c ngủ để giúp điều chỉnh, bây giờ đúng lúc thể dùng !
Nghĩ đến đây, Lục Nguyệt Nhu thở phào nhẹ nhõm.
Vừa Tạ Trưng thói quen uống cà phê khi ngủ, bình thường uống cà phê khi ngủ buổi tối chắc chắn sẽ hưng phấn ngủ , nhưng Tạ Trưng thì khác.
Do tính chất công việc, thời trẻ gặp trường hợp cần thức đêm tài liệu, thức mấy đêm liền là chuyện thường.
Cà phê đặc trở thành vật bất ly giúp ông tỉnh táo, duy trì tinh thần.
Năm tháng trôi qua, cơ thể sớm khả năng chịu đựng cao với caffeine, uống một ly cà phê khi ngủ đối với ông, cũng giống như uống nước lọc, ảnh hưởng đến giấc ngủ, ngược còn trở thành một thói quen an ủi.
Lục Nguyệt Nhu rõ thói quen của công công, một kế hoạch nhanh ch.óng hình thành trong đầu cô .
Lục Nguyệt Nhu tiên về phòng, lấy một viên t.h.u.ố.c ngủ nghiền nát, dùng giấy gói , cất túi, đó như chuyện gì xảy bước khỏi phòng.
Kim đồng hồ chỉ tám giờ rưỡi, sắp đến giờ Tạ Trưng uống cà phê.
Bình thường đều là Tạ Kỳ Bạch pha cà phê cho Tạ Trưng.
Trong phòng khách, Tạ Kỳ Bạch đang quen thuộc về phía nhà bếp, chuẩn pha cà phê khi ngủ cho cha như thường lệ.
Lục Nguyệt Nhu thấy , lập tức chủ động qua, mặt nở nụ dịu dàng, giọng điệu vui vẻ : “Kỳ Bạch, tối nay để em pha cà phê cho ba nhé? Em ở nước ngoài đặc biệt học pha cà phê thủ công đấy, để và ba cũng nếm thử tay nghề của em.”
Tạ Kỳ Bạch nghĩ nhiều, chỉ cho rằng vợ thể hiện lòng hiếu thảo, liền gật đầu: “Được thôi, em . Ba thích uống đặc một chút.”
“Yên tâm , cứ giao cho em.” Lục Nguyệt Nhu đáp, bếp.
Cô thành thạo lấy hạt cà phê xay, đun nước, ấm ly, đó bắt đầu pha một cách tỉ mỉ.
Toàn bộ quá trình tư thế tao nhã, trông vẻ chuyên nghiệp.
Tạ Kỳ Bạch xem một lúc, rót nước uống.
Lục Nguyệt Nhu nhân cơ hội nhanh ch.óng lấy gói giấy nhỏ trong túi , đổ hết bột trắng bên trong ly cà phê sắp pha xong, đó dùng muỗng nhỏ khuấy đều một cách nhanh ch.óng và tiếng động, cho đến khi bột tan hết, còn dấu vết gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-197-nhap-cuc-bat-rua-trong-chum.html.]
Lúc , Tạ Kỳ Bạch cũng uống nước xong.
Lục Nguyệt Nhu đổ cà phê chiếc ly tinh xảo, mặt nở nụ hảo: “Xong , mau mang cho ba , uống nóng là ngon nhất.”
Tạ Kỳ Bạch nghi ngờ gì, cầm ly cà phê phòng việc.
“Ba, cà phê xong ạ. Hôm nay là cà phê thủ công do chính tay Nguyệt Nhu pha cho ba đấy, ba nếm thử xem gì khác ?”
Tạ Trưng đang tập trung xem một tài liệu trong tay, cũng ngẩng đầu, chỉ đáp một tiếng: “Ừ, , để đó , lát nữa ba uống.”
Tạ Kỳ Bạch đặt ly xuống, nhẹ nhàng đóng cửa ngoài.
Lục Nguyệt Nhu đợi sẵn ngoài cửa lập tức căng thẳng hỏi nhỏ: “Sao ? Ba uống ?”
Tạ Kỳ Bạch lắc đầu: “Ba vẫn đang sách, lát nữa mới uống.”
Tim Lục Nguyệt Nhu thót lên, sợ xảy chuyện gì bất trắc.
Cô cố gắng giữ bình tĩnh cùng Tạ Kỳ Bạch xem tivi trong phòng khách, thực như đống lửa.
Khoảng mười phút , cửa phòng việc mở .
Tạ Trưng cầm ly cà phê rỗng , thấy Lục Nguyệt Nhu, mặt lộ một nụ tán thưởng hiếm : “Nguyệt Nhu , cà phê thủ công con pha quả thực tồi, vị đậm đà hơn so với cà phê Kỳ Bạch thường pha, ngon.”
Nghe , trái tim treo lơ lửng của Lục Nguyệt Nhu cuối cùng cũng đặt xuống, mặt nở nụ vui mừng và e thẹn: “Ba thích là ạ, con sẽ thường xuyên pha cho ba!”
Tạ Trưng gật đầu, liền về phòng nghỉ ngơi.
Kế hoạch thành công một nửa! Lục Nguyệt Nhu gần như thể kìm nén sự phấn khích trong lòng.
Bây giờ cô chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi đêm khuya thanh vắng…
Vì lo lắng chuyện giám định ADN, Lục Nguyệt Nhu quên mất gói t.h.u.ố.c hỗ trợ m.a.n.g t.h.a.i đưa, càng chút tâm trạng mật nào.
Sau khi tắm rửa, cô sớm lên giường , lưng về phía Tạ Kỳ Bạch, giả vờ ngủ say, thực trong đầu đang vận động hết tốc lực, nghĩ về những việc sắp .
Mộng Vân Thường
Tạ Kỳ Bạch khi tắm rửa xong, cũng lên giường ngủ.
Không bao lâu , tiếng thở đều đều, xem Tạ Kỳ Bạch ngủ .
Lục Nguyệt Nhu liếc đồng hồ báo thức tủ đầu giường, phát hiện bây giờ mới mười giờ.
Không , vẫn còn quá sớm! Cô đợi thêm…
Đợi đến một giờ, cũng là lúc ngủ say nhất.
Lục Nguyệt Nhu hít sâu một , cực kỳ chậm rãi, từng chút một vén chăn lên, chân trần, như một con mèo lặng lẽ trượt xuống giường. Cô nín thở, lắng kỹ động tĩnh của Tạ Kỳ Bạch, xác nhận dấu hiệu tỉnh giấc.
Sau đó, cô nhón chân, cẩn thận vặn tay nắm cửa phòng ngủ, gần như phát tiếng động nào, lách khỏi phòng, nhẹ nhàng đóng cửa .
Trong phòng Tạ Trưng cũng tối om, mặc dù Lục Nguyệt Nhu bỏ t.h.u.ố.c ngủ cà phê của Tạ Trưng, nhưng cô vẫn dám bật đèn, chỉ thể dựa ánh sáng yếu ớt từ ngoài cửa sổ hắt , căng thẳng và vội vã tìm kiếm khắp nơi.
Trên bàn việc? Không . Tủ đầu giường? Cũng .
Trong ngăn kéo? Cô dám gây tiếng động lớn…
Phong bì đựng mẫu tóc đó rốt cuộc ở ?
Thời gian trôi qua từng giây, cô lo lắng sờ soạng, trán rịn mồ hôi lạnh, nhưng vẫn thể tìm thấy thứ quan trọng đó.
Ngay lúc cô hoảng loạn —
“Tách!”
Một tiếng động nhẹ, đèn trần trong phòng đột nhiên sáng trưng.