Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 195: Nhà Họ Lục
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:23:58
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba Lục , sắc mặt lập tức đổi.
Lục Nguyệt Nhu và Tạ Kỳ Bạch kết hôn vài năm, họ đương nhiên tình hình nhà họ Tạ.
Càng rõ hơn Tạ Kỳ Bạch là con nuôi, trong lòng Tạ Trưng vẫn luôn nhớ nhung mối tình đầu mất sớm.
Bây giờ đột nhiên xuất hiện một cô con gái ruột, đối với họ lợi gì!
Phản ứng đầu tiên của hai ông bà là tin.
Ba Lục nhíu mày thành một cục: “Bây giờ một vì đường tắt, chiêu trò gì cũng nghĩ ! Trên đời giống nhiều lắm, chừng là nhắm tiền của nhà họ Tạ đấy! Gia sản nhà họ Tạ lớn như , bao nhiêu đỏ mắt chằm chằm!”
Mẹ Lục cũng gật đầu lia lịa phụ họa: “Ba con đúng! Chắc chắn là l.ừ.a đ.ả.o! Cứ báo công an, cho bắt kẻ l.ừ.a đ.ả.o ! Đã bao nhiêu năm , thể đột nhiên xuất hiện một cô con gái ?”
Ai ngờ Lục Nguyệt Nhu lắc đầu, giọng càng nhỏ hơn: “Không đơn giản như … Ba nhờ con giúp giám định ADN cho hai họ ở nước ngoài…”
Tuy ba Lục từng qua “giám định ADN”, nhưng liên kết với ngữ cảnh, dùng đầu ngón chân cũng thể đoán giám định ADN nghĩa là gì.
“Kết quả thế nào?” Tim ba Lục thót lên.
“…Kết quả giám định , họ thật sự quan hệ huyết thống.” Lục Nguyệt Nhu khó khăn .
Lời như nước lạnh dội chảo dầu nóng, nhà họ Lục lập tức bùng nổ.
“Vậy nhà họ Tạ nhận cô con gái ?!” Cửa mở , giọng Lục Vĩnh Triều từ cửa vang lên một cách vội vã.
Phía là vợ con, họ cũng hôm nay Lục Nguyệt Nhu và Tạ Kỳ Bạch sẽ về nhà, nên đặc biệt qua ăn cơm cùng.
Không ngờ nhà những lời như .
Tạ Kỳ Bạch con ruột, nếu bây giờ đột nhiên trở về một cô con gái ruột, dù là con gái, thì sức nặng cũng tuyệt đối hơn Tạ Kỳ Bạch, một đứa con nuôi! Tài sản nhà họ Tạ còn phần của Tạ Kỳ Bạch và Nguyệt Nhu ?
Nghĩ đến đây, Lục Vĩnh Triều nhịn phàn nàn: “Sớm như , lúc đầu em thà gả cho con trai của xưởng trưởng chúng còn hơn! Tuy trai, nhưng ít là con ruột, gia sản chắc chắn đều là của nó, định! Đâu như bây giờ…”
“Anh!” Lục Nguyệt Nhu tức giận kêu lên một tiếng, trong lòng nghẹn .
Con trai của xưởng trưởng lùn béo, thể so sánh với Tạ Kỳ Bạch phong độ, tài năng xuất chúng? Cô thật lòng thích Tạ Kỳ Bạch!
Cô vẻ mặt căng thẳng lo lắng của gia đình, c.ắ.n răng, cuối cùng bí mật đó: “Họ… họ bây giờ vẫn chuyện . Lúc đó… em … đổi… kết quả giám định đó.”
Nhà họ Lục Lục Nguyệt Nhu lén lút đổi kết quả giám định, đầu tiên là giật .
Ba Lục thận trọng hỏi một câu: “Vậy… Tạ Trưng ông tin ? Không nghi ngờ gì chứ?”
Lục Nguyệt Nhu gật đầu, trong mắt lóe lên một tia đắc ý.
Cô : “Kết quả đó là do một bệnh viện uy tín giám định, họ thể nào nghi ngờ . Hơn nữa dù nghi ngờ, họ cũng bằng chứng.”
Nhà họ Lục thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt đều dịu , khí căng thẳng cũng giãn .
Lục Vĩnh Triều dặn dò: “Nguyệt Nhu, chuyện em nhất định giấu kỹ, chỉ giấu công công của em, mà ngay cả Tạ Kỳ Bạch cũng , ?”
Lục Nguyệt Nhu liếc trai, trong mắt lóe lên một tia khinh thường.
Anh trai cô rõ ràng chỉ học đến cấp hai, và từ nhỏ thông minh bằng cô, nhưng gặp chuyện gì cũng luôn cho rằng nghĩ chu đáo hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-195-nha-ho-luc.html.]
Lục Nguyệt Nhu : “Em , các coi em là ngốc ? Chuyện ngoài các , em với ai cả.”
Mẹ Lục lập tức rạng rỡ, mật ôm vai con gái: “Ôi, con gái ngoan của thể ngốc ? Con là phượng hoàng vàng thành đạt nhất của nhà họ Lục chúng ! Hàng xóm láng giềng ai mà ghen tị với vì sinh một đứa con gái tài giỏi thông minh như con?”
Ba Lục và vợ chồng Lục Vĩnh Triều cũng theo, khí trở nên hòa thuận, bắt đầu hỏi Lục Nguyệt Nhu về những chuyện mới lạ khi du học ở nước ngoài.
Dù ở thời đại , thể nước ngoài du học, đó là một chuyện vô cùng ghê gớm.
Lục Nguyệt Nhu thể nước ngoài du học, cũng là nhờ nhà họ Tạ giúp đỡ, nếu dù thành tích của Lục Nguyệt Nhu lúc đó , nhưng một gia đình như nhà họ Lục cũng khả năng đưa con gái nước ngoài học.
Họ cả đời chỉ ở quanh quẩn khu , ngay cả Kinh Thị cũng từng khỏi, huống chi là nước ngoài.
lúc , ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, tiếp theo là giọng trong trẻo của Tạ Kỳ Bạch: “Ba, , con đây, Kỳ Bạch.”
Nhà họ Lục sững sờ, Tạ Kỳ Bạch đến ?
Mẹ Lục vội vàng hiệu cho Lục Nguyệt Nhu mở cửa: “Kỳ Bạch đến , con còn mau mở cửa!”
Lục Nguyệt Nhu bĩu môi dậy mở cửa, Lục theo , mặt nở nụ nhiệt tình.
Mộng Vân Thường
Lục Nguyệt Nhu mở cửa, chỉ thấy Tạ Kỳ Bạch ở cửa, tay còn xách theo một ít đồ bổ và hoa quả.
Mẹ Lục vội vàng mời Tạ Kỳ Bạch: “Kỳ Bạch đến , mau .”
Đối với con rể , ngoài việc con ruột của Tạ Trưng khiến bà hài lòng, thì những điểm khác bà vô cùng hài lòng.
Tạ Kỳ Bạch lịch sự chào hỏi: “Ba, , , chị dâu.”
Rồi bước .
Nhà họ Lục vội vàng mời , Lục còn ngầm đẩy Lục Nguyệt Nhu một cái, hiệu cho cô chủ động hơn, thái độ hơn.
Lục Nguyệt Nhu nhận lấy đồ trong tay Tạ Kỳ Bạch, mặt cũng nở nụ dịu dàng.
Cả nhà cùng ăn một bữa tối đơn giản.
Trước khi , Lục lén kéo Lục Nguyệt Nhu sang một bên, nhét cho cô một gói nhỏ bọc giấy dầu, hạ giọng :
“Đây là cao t.h.u.ố.c đặc biệt nhờ tìm một thầy t.h.u.ố.c đông y giỏi kê đơn t.h.u.ố.c hỗ trợ mang thai, chị dâu con lúc chính là ăn cái , bao lâu t.h.a.i cháu trai lớn của con. Con mang về, uống đúng giờ! Có những lúc, con cũng chủ động một chút… đợi t.h.a.i , địa vị ở nhà họ Tạ sẽ vững chắc, lúc đó cái gì cũng là của con!”
“Mẹ~” Lục Nguyệt Nhu mặt nóng bừng, nhưng vẫn đỏ mặt gật đầu, cẩn thận cất cao t.h.u.ố.c .
Lúc , ba Lục miệng khách sáo giữ : “Trời tối , là ở nhà một đêm !”
Tạ Kỳ Bạch từ chối: “Cảm ơn ba, cần ạ. Ba con còn ở nhà đợi chúng con, chuyện bàn với chúng con. Nếu ba nhớ Nguyệt Nhu, ngày mai con đưa cô qua, hoặc hai ông bà qua nhà con ở vài ngày cũng .”
Thế là, hai vợ chồng liền cáo từ rời .
Trên đường về, là Tạ Kỳ Bạch lái xe.
Lục Nguyệt Nhu cảnh đường phố lướt nhanh qua cửa sổ, đột nhiên nhớ lời Tạ Kỳ Bạch , liền hỏi: “Kỳ Bạch, ba chuyện với chúng , là chuyện gì ? Ông với ?”
Tạ Kỳ Bạch tập trung đường phía , lắc đầu: “Ba cụ thể, chỉ là chuyện quan trọng, đợi về sẽ .”
Lục Nguyệt Nhu “ồ” một tiếng, để tâm lắm.