Cô cố ý cao giọng : “Đồng chí Hạ, gọi điện thoại xong ? Tài vụ bảo chúng họp đấy.”
Mẹ Hạ thấy tiếng , yên tâm hơn nhiều, vội vàng : “Vậy con mau .”
Hạ Vân Chu cũng nhân cơ hội cúp điện thoại, với Thẩm Vân Chi: “Đồng chí Thẩm, cảm ơn cô.”
Vừa nãy nhịn căng thẳng, sợ Thẩm Vân Chi sẽ lộ, ngờ cô cố ý giúp dối cho tròn.
“Không gì.” Thẩm Vân Chi , “Thật đồng chí Hạ tài hoa như , thể thử giao tiếp đàng hoàng với bác gái. Nếu bác ở Cố Cung phục chế quốc bảo, nhất định sẽ tự hào về .”
Hạ Vân Chu khổ lắc đầu, đôi mắt tròng kính xẹt qua một tia ảm đạm: “Vô dụng thôi. Mẹ đời hận nhất chính là vẽ tranh, bà luôn … là vẽ tranh hại c.h.ế.t cha .”
Trong lòng Thẩm Vân Chi mềm nhũn, nhớ tới chuyện cũ mà sư phụ ở hậu thế lải nhải.
Dù qua nhiều năm như , bóng ma thời thơ ấu vẫn theo bên cạnh.
Rõ ràng là một thiên phú như , thiết nhất dùng cách kịch liệt nhất vây hãm.
Cô cố vẻ thoải mái vỗ vỗ vai Hạ Vân Chu: “Đi, đưa tới một nơi.”
Hoàng hôn buông xuống, hai tới Giác Lâu ở góc Đông Bắc Cố Cung.
“Anh mái cong của Giác Lâu , tranh màu tường cung xem. Nếu tất cả đều vì sợ hãi lời tiếng mà từ bỏ sở thích, thế gian sẽ thiếu bao nhiêu thứ ?”
“Sẽ một ngày, hiểu sẽ hiểu thôi. Giống như những bức tranh cổ …” Cô chỉ chỉ về hướng phòng phục chế, “Trải qua tang thương nhưng vẫn trân quý, chính là vì tin tưởng giá trị của chúng.”
“Tài hoa và thiên phú của , nên mai một, càng nên coi là nỗi sục sô.”
Giọng điệu của Thẩm Vân Chi đặc biệt nghiêm túc.
Hạ Vân Chu ngẩn ngơ cô, vì , Thẩm Vân Chi luôn cho một loại cảm giác từng quen .
Cảm giác quá kỳ diệu, bọn họ giống như trời sinh quen , rõ ràng tính cách bọn họ giống , nhưng mỗi một câu Thẩm Vân Chi , mỗi một việc cô , đều dễ dàng khiến cảm xúc ngổn ngang.
Mộng Vân Thường
Anh hít sâu một , “ sẽ thử chuyện đàng hoàng với một . Cứ đợi khi công việc phục chế kết thúc.”
“Ừ, cố lên.” Thẩm Vân Chi cổ vũ .
Trước luôn là sư phụ cổ vũ cô, hiện giờ cô thể giúp sư phụ, cũng coi như báo đáp ân tình của sư phụ.
Hy vọng sớm rõ tất cả chuyện với , đến lúc đó cũng sẽ nhiều tiếc nuối như .
Hạ Vân Chu Thẩm Vân Chi mắt, trong lòng trào dâng ấm.
Anh nhịn : “Không vì , chuyện với cô luôn một loại cảm giác nhẹ nhõm, hơn nữa loại cảm giác từng quen , cứ như linh hồn chúng quen lâu .”
Thẩm Vân Chi xong nhịn , một loại khả năng, chúng chính là quen lâu nhỉ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-150-am-muu-cua-ke-thu-ac-he-lo-qua-khu-dau-thuong.html.]
…
Bên , Thẩm Uyên Trúc tàu hỏa rốt cuộc cũng đến Tương Thành.
Đến khu tập thể địa chỉ, nhà cửa bên lộn xộn, ông dễ dàng tìm nhà họ Thẩm, bất đắc dĩ tìm hỏi đường.
Người nọ tên là Trương Tam Căn, vặn sống ở khu , thấy ông hỏi thăm Thẩm Kiến Quốc, kỳ quái ông : “Ông tìm Thẩm Kiến Quốc? Ông là gì của Thẩm Kiến Quốc?”
Thẩm Uyên Trúc trả lời, mà đưa cho nọ mười đồng, : “ tìm ông chút việc, phiền dẫn đường giúp .”
Người nọ thấy mười đồng, mắt liền sáng lên.
Người tay chính là mười đồng, thế cũng quá hào phóng !
“Thẩm Kiến Quốc đủ chuyện , con gái ông cũng mặc kệ ông , bây giờ một sống t.h.ả.m.”
Người nọ đưa Thẩm Uyên Trúc đến cổng đại viện, chỉ chỉ bên trong: “Thẩm Kiến Quốc sống ở trong đó, ông tự , .”
Thẩm Uyên Trúc gật đầu, .
Từ khi Thẩm Vân Chi bán công việc cho San San, nhà máy liền thu hồi căn nhà ban đầu của nhà họ Thẩm.
Thẩm Kiến Quốc mất chỗ ở, cuối cùng ăn vạ dựng một căn nhà tạm bợ trong sân, bên trong chỉ kê một cái giường.
Cửa nhà họ Thẩm khép hờ, Thẩm Uyên Trúc đẩy cánh cửa gỗ kêu kẽo kẹt , ập mặt là mùi t.h.u.ố.c nồng nặc và mùi nấm mốc hỗn tạp.
Trong phòng ánh sáng lờ mờ, Thẩm Kiến Quốc đang giường.
Từ khi Thẩm Vân Chi cho ông Thẩm Dược Dân con ruột ông , đó tức đến hộc m.á.u, thể cả liền xuống dốc phanh, tuy mới năm mươi tuổi, nhưng tóc bạc trắng, trông ngược giống sáu bảy mươi tuổi.
Tiền trong nhà cũng hết, cuộc sống của ông trôi qua .
“Ông tìm ai?” Thẩm Kiến Quốc khó nhọc ngẩng đầu, đôi mắt vẩn đục cảnh giác chằm chằm tới.
Thẩm Uyên Trúc nhíu mày, dùng khăn tay che mũi: “Ông chính là Thẩm Kiến Quốc? Ông quen Thẩm Thư Lan ?”
Nghe thấy cái tên Thẩm Thư Lan, Thẩm Kiến Quốc lộ biểu cảm kinh ngạc.
Phản ứng , hỏi: “Ông là nhà họ Thẩm?”
Ông vẫn luôn gia thế Thẩm Thư Lan đơn giản, là nhà tư bản, năm đó lúc kết hôn với bà, trong tay bà một khoản của cải nhỏ.
“Ông tới tìm Thẩm Thư Lan? Ông tới muộn , mười mấy năm bà c.h.ế.t .” Thẩm Kiến Quốc lộ nụ .
“ bà c.h.ế.t.” Thẩm Uyên Trúc lạnh lùng cắt ngang, chán ghét quét qua căn phòng rách nát , “ là đặc biệt tới tìm ông.”