Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con, Chồng Bá Đạo Cưng Chiều Lên Trời - Chương 386: Công huân thầm lặng
Cập nhật lúc: 2026-01-02 15:53:50
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường Chấn Nghiệp từng nghĩ phương pháp của Cố Thanh Hoan sẽ tác dụng, dù cô cũng chữa khỏi cho Vân Cửu Châu. hai họ là vợ chồng, hiệu quả trị liệu đương nhiên là nhất. Ông ngờ rằng phương pháp của cô áp dụng lên những lính bình thường khác cũng mang hiệu quả rõ rệt đến thế.
Nhìn những liệu bàn, ông trầm ngâm một lát chậm rãi dậy, hướng về phía hậu bối thực hiện một nghi thức quân lễ vô cùng thành khẩn.
Cả đời Đường Chấn Nghiệp từ mưa b.o.m bão đạn, nội tâm luyện đến mức kiên cường gì phá nổi. Ông hiếm khi bội phục ai, nhưng lúc phát từ tận đáy lòng sự kính trọng đối với cô gái trẻ .
Bởi vì ông xem qua lý lịch của Cố Thanh Hoan. Cô đỗ Đại học Hoa Thanh với thành tích thứ tư thành phố Kinh Thị, chuyên ngành nhất của trường đều mở rộng cửa chờ cô lựa chọn. Xuất từ gia đình trí thức, cô hiểu sự đời, cô thể chọn một ngành học phù hợp và một tương lai định hơn.
Thế nhưng, cô chọn ngành Tâm lý học — một ngành vốn mờ nhạt tại Hoa Quốc lúc bấy giờ, hệ thống giáo d.ụ.c còn chỉnh. Điều đồng nghĩa với việc cô chỉ học ít từ thầy cô, con đường tương lai sẽ vô cùng gian nan và mờ mịt.
Vậy mà cô tự mở một lối riêng, thực sự học đôi với hành để giúp đỡ nhân dân. Những phát hiện hiện giờ của cô đều đến từ quá trình tự nghiên cứu khổ cực. Sở dĩ cô thể đưa khái niệm về "Hội chứng rối loạn tâm lý chiến tranh" — một căn bệnh mà suốt cả trăm năm qua ai đề cập đến — nguyên nhân lớn nhất là vì cô là một vợ lính, một vợ lính vĩ đại.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
- Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
Vì bệnh tình của chồng, cô bắt đầu chú ý đến nhóm bệnh nhân và quyết tâm vượt qua nan đề đó. Cô chỉ lên tiếng vì quân nhân mà còn vì phụ nữ, đưa khái niệm "Trầm cảm sinh" để đòi sự thấu hiểu cho phái yếu. Thân hình nhỏ nhắn dường như ẩn chứa một nguồn năng lượng vô tận.
Một phụ nữ ưu tú thể đổi cả thế giới như đủ để khiến ông bội phục sát đất.
" mặt thể quan binh chào cô bác sĩ Cố, cảm ơn cô vì tất cả những nỗ lực bỏ ."
Đây là thứ hai Đường Chấn Nghiệp chào quân lễ với Cố Thanh Hoan, đầu là nhiều năm ở Kinh Thị. Tuy huân chương bằng khen rầm rộ, cũng những lời lẽ sáo rỗng, nhưng cái chào của một vị lão tướng quân chiến thắng tất cả những buổi lễ trao giải hình thức.
Khác với sự lúng túng đầu, Cố Thanh Hoan hào phóng đáp bằng một quân lễ tiêu chuẩn. Cô thản nhiên nhận lễ tiết mà chút áp lực tâm lý nào. Quả thực, nhiều lý luận cô lấy từ đời , nhưng chính cô cũng đổ mồ hôi sôi nước mắt để chứng minh chúng, nên cô thẹn với lòng.
Chuyến chỉ giúp đỡ mà bản cô cũng thu hoạch nhiều. Cô thành một bài luận văn từ khối lượng liệu thực nghiệm khổng lồ — đó chính là bằng chứng thuyết phục nhất.
Ngay khi bài luận công bố, nó lập tức gây chấn động trong và ngoài nước. Cấp cao trong quân đội đề nghị bảo vệ nghiêm ngặt tài năng vì nước vì dân như Cố Thanh Hoan, bởi cô mới ngoài hai mươi, tương lai là thể đong đếm.
Các học giả và quân đội ở Mỹ cũng như các nước khác đều bàng hoàng. Một mặt, họ nghi ngờ tính chân thực của luận văn, tin một bài logic c.h.ặ.t chẽ và lý luận sắc bén như đến từ tay Hoa Quốc. Mặt khác, họ chấp nhận việc một quốc gia vốn coi là yếu thế nghiên cứu lý luận mà nước họ .
Tâm lý học là một môn khoa học huyền diệu, đòi hỏi nhiều thực tiễn và kinh nghiệm. Việc tác giả là một phụ nữ chỉ mới đôi mươi quả thực là điều tưởng, nhưng đó là sự thật.
Ba tháng , Cố Thanh Hoan rời Vân Tỉnh để về nhà. Vân Cửu Châu cũng thành nhiệm vụ và cùng cô về kinh đô. Khi đợt trị liệu ở Vân Tỉnh kết thúc, cô để một thành viên trong đội để xử lý các việc còn , còn dẫn những khác về vì ở Kinh Thị còn nhiều công việc đang chờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-me-ke-nuoi-con-chong-ba-dao-cung-chieu-len-troi/chuong-386-cong-huan-tham-lang.html.]
Lúc là nhờ máy bay, nhưng khi về, đãi ngộ khác biệt. Quân đội sắp xếp chuyên cơ riêng cho cô, ngay cả Vân Cửu Châu cũng đặc quyền . Hiện tại, giá trị của một Cố Thanh Hoan thể sánh ngang với cả ngàn quân, thể cẩn trọng bảo vệ.
Rất nhiều đến sân bay đón cô, ai trong nhà rảnh đều mặt đầy đủ. Dù đây cũng là khoảnh khắc huy hoàng trong đời cô.
Lúc khi Cố Thanh Hoan chọn con đường , vốn thực sự thấu hiểu ủng hộ, họ chỉ tôn trọng ý của cô. Không ai ngờ cô thể tỏa sáng trong lĩnh vực yêu thích, tạo giá trị to lớn cho quốc gia và nhân dân như .
Lương Tri Thu và Chung T.ử Quân mỗi ôm một bó hoa tươi tiến về phía cô.
"Hoan Hoan vất vả ." "Hoan Hoan, con gầy ."
Chung Vì Khiêm xúc động: "Cháu gái, cháu giỏi lắm, ông ngoại tự hào về cháu." Bạch Khiết thì : "Mợ hầm canh gà cho cháu , bồi bổ thật mới ."
Hai đứa nhỏ nhào tới ôm . Đã bao năm qua chúng bao giờ xa lâu đến thế, đứa nào cũng nhớ da diết.
"Mẹ ơi, giỏi quá! Hiệu trưởng trường con khi họp trường còn kể về sự tích của , là hùng nhân dân, là xương sống của dân tộc đấy ạ!" Đại Bảo đầy tự hào . Cậu bé nay lớn, đủ để hiểu về tình cảm dân tộc và đại nghĩa quốc gia.
Đại Bảo thấu hiểu và ủng hộ sự nghiệp của . Tuy những năm qua cô ít thời gian bên cạnh, nhưng sự hiện diện của cô hóa thành tín ngưỡng tinh thần, ảnh hưởng sâu sắc đến lời và hành động của các con. Hai đứa trẻ bao giờ thấy việc học là khổ cực, ngược còn vô cùng nỗ lực để noi gương , luôn sẵn lòng giúp đỡ khác trong khả năng của .
"Mẹ ơi, con nhớ lắm! Mẹ ký tên cho con ? Các bạn cùng lớp con đều xin chữ ký đấy." Bối Bối nắm tay nũng nịu.
Cố Thanh Hoan buồn cốc nhẹ đầu con: "Cái đầu nhỏ của con cả ngày nghĩ gì thế ."
Cả nhà hân hoan đưa Cố Thanh Hoan về, mãi đến khi nhà mới chợt nhận hình như thiếu mất một .
Vân Cửu Châu ?
Hóa , cả gia đình vì quá mải mê đón "ngôi " mà quên bẵng mất ở sân bay. Lúc , nhân vật chính Vân Cửu Châu đang một tay xách hai chiếc vali lớn, ngơ ngác giữa cơn gió lộng tại sân bay.