Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con, Chồng Bá Đạo Cưng Chiều Lên Trời - Chương 349: Cô tính bồi thường tôi thế nào?

Cập nhật lúc: 2026-01-02 15:52:05
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đáy mắt Trình Phúc Sinh thoáng hiện vẻ d.a.o động, khẽ : "Nhan sắc của Cố đồng chí mà còn tính là bình thường, thì đời chắc chẳng phụ nữ nào nữa!"

Ngưu Tráng ngạc nhiên trợn tròn mắt, đại ca nhà từ khi nào khen thế ? Cái cô Cố Thanh Hoan rốt cuộc ma lực gì .

Dương cũng mỉm kín đáo, ông thấy trong mắt cháu họ vẻ "chí tại tất đắc" của đàn ông. Tuổi trẻ thật !

Cố Thanh Hoan chỉ gượng gạo đáp cho qua chuyện tiếp, cô hứng thú cùng một lạ quen thảo luận về diện mạo của .

Nói vài câu, thợ thái xong vịt và bưng lên. Dương lên tiếng: "Mau ăn lúc còn nóng !"

Ngưu Tráng định đưa tay bốc nhưng thấy động tác của những khác, đành ngượng ngùng buông tay. Mẹ kiếp, đúng là thích ăn cơm với mấy ông trí thức chút nào, lề mề phát bực.

Trong lòng Cố Thanh Hoan vẫn còn vương vấn chuyện nhà cửa nên chỉ ăn qua loa một chút. Dương nhiều năm ăn hương vị quê hương chính tông, ông nhấm nháp một cách nghiêm túc, thậm chí còn rơm rớm nước mắt.

Trình Phúc Sinh trông vẻ như đang ăn nhưng ánh mắt từng rời khỏi Cố Thanh Hoan. Thấy cô vẻ mấy mặn mà, cũng đoán đại khái cô đang nghĩ gì.

Dương cũng chỉ thưởng thức chút ít thôi, ba đều buông đũa bàn chính sự, chỉ còn mỗi Ngưu Tráng là đang ăn uống thỏa thuê.

"Mọi ăn nữa ? Thế để xử hết nhé!"

Trình Phúc Sinh lườm một cái cháy mắt.

"Cố đồng chí, hai tòa nhà tổng cộng mười vạn tệ. Nếu cô đồng ý, ngày mai chúng thể thủ tục." Dương bình thản lau tay, con mười vạn mà nhẹ nhàng như mười đồng.

Con Ngưu Tráng suýt thì nghẹn. Cái gì! Mười vạn tệ? Anh cứ tưởng hai tòa nhà lớn đó cùng lắm chỉ một vạn, ngờ tới mười vạn! Có bán cũng chẳng mua nổi.

Trình Phúc Sinh là hiểu nghề, lặng lẽ quan sát phản ứng của Cố Thanh Hoan.

Cố Thanh Hoan tuy chuẩn tâm lý nhưng vẫn ngờ đắt đến , cao hơn hẳn nhà dân bình thường. ngẫm cũng hợp lý. Hai tòa nhà xây theo quy cách vương phủ ngày xưa, chỉ vật liệu cực phẩm mà còn dựng bởi những thợ giỏi nhất thời đó, từng chi tiết đều mỹ, nhà dân thường thể so sánh .

Hơn nữa, giá trị của nó chỉ để ở mà còn để ngắm , nghiên cứu, là sự hiện diện của lịch sử với ý nghĩa phi phàm. Tuy bây giờ trông chút đổ nát nhưng chỉ cần tu sửa thể khôi phục vinh quang ngày cũ.

Thực lòng mà , năm vạn tệ một tòa thực sự đắt. Đặt ở đời , giá trị của chúng tính bằng hàng trăm triệu tệ, mà chắc cơ hội mua .

Vì tứ hợp viện bình thường đắt, khi mua hơn hai mươi căn cùng với tiền Lương Tri Thu đưa, trong tay Cố Thanh Hoan hiện hơn mười vạn, đủ để chốt hai tòa nhà . mặc cả thì phong cách của cô.

"Dương , ngài thấy đấy, con thành ý mua một lúc cả hai căn để ngài bớt việc. Giá cả thể cân nhắc thêm chút ạ? Giảm xuống một chút ?" Cô thận trọng mở lời.

Dương nhíu mày. Mười vạn tệ ông thấy bán rẻ như cho , thực ông nhiều mối khác thể bán đắt hơn nhiều. Chỉ là vì cháu trai giới thiệu Cố Thanh Hoan nên ông mới nể mặt tới xem . Sau khi gặp mặt, ông thấy cô gái cũng khá nên mới đưa mức giá " bán cho" , tự thấy nể tình.

Ông định lên tiếng thì Trình Phúc Sinh cướp lời .

"Cháu thật nhé chú, hai cái tòa nhà đó của chú hỏng hóc đến mức nào ? Mua về đại tu từ xuống , thế mà chú còn dám lấy mười vạn! Cháu thấy năm vạn là kịch kim !" Trình Phúc Sinh cố tình . Anh Cố Thanh Hoan mua nên thuận nước đẩy thuyền giúp cô một tay.

Cố Thanh Hoan lập tức cảm kích Trình Phúc Sinh vô cùng. Những lời cô khó mà , sợ Dương nghĩ cô coi thường tổ trạch của ông. lời thốt từ miệng Trình Phúc Sinh thì .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-me-ke-nuoi-con-chong-ba-dao-cung-chieu-len-troi/chuong-349-co-tinh-boi-thuong-toi-the-nao.html.]

Dương lườm Trình Phúc Sinh một cái. Cái thằng nhóc , bênh ngoài. Ông vốn định để tiền bán nhà cho Trình Phúc Sinh vì chịu cùng ông. Để cho chút tiền là tình nghĩa cuối cùng của một chú, vì khi sẽ khó gặp .

Ông chậm rãi chỉnh ống tay áo, cố ý trêu : "Thế ? Chú định bán xong để hết tiền cho cháu đấy! Cháu chắc chắn là lấy năm vạn chứ cần mười vạn ?"

Trình Phúc Sinh hề hối hận vì lời , chỉ là kinh ngạc vì ông chú hào phóng quá, xem ông thực sự giàu. Tuy nhiên, cũng hối hận về quyết định của , Mỹ là chuyện bao giờ .

Cố Thanh Hoan cảm thấy áy náy. Người bụng giúp , cuối cùng hại đến lợi ích của chính , thật ngại quá.

Dương thấy Trình Phúc Sinh vẫn bình tĩnh như , trong lòng cũng thầm yên tâm. Để một là đúng sai.

"Được , đùa nữa. Năm vạn thì chắc chắn , nhưng nể mặt Phúc Sinh xin giùm cô, thể hạ giá xuống thấp nhất là chín vạn. Thành là tùy cô quyết định!" Dương Cố Thanh Hoan .

Cố Thanh Hoan lập tức chốt luôn: "Thành giao, thưa Dương !"

Giảm một vạn tệ là quá , đây rõ ràng là Dương nể mặt Trình Phúc Sinh nên mới bớt, cô mãn nguyện.

Dương giơ tay xem đồng hồ: "Trời còn sớm, già dễ mệt, với thanh niên các cô , về nghỉ đây. Sáng mai 9 giờ đến khách sạn Hoa Kiều đợi ."

Đây là tín hiệu đồng ý giao dịch. Cố Thanh Hoan vội vàng gật đầu: "Cảm ơn Dương ."

Dương đầy ẩn ý : "Cô nên cảm ơn Phúc Sinh , vì giúp cô ép giá mà nó mất trắng một vạn tệ đấy." Nói xong ông lớn rời .

Ngưu Tráng gãi đầu gãi tai bảo: "Đại ca, vụ thiệt nặng ."

Trình Phúc Sinh dành cho một cái liếc mắt khinh bỉ. Tiền gì cũng lấy, bộ tay chân tự kiếm chắc? Anh vốn chẳng định nhận tiền của ai, tiền tự tiêu mới thấy chắc tay.

Cố Thanh Hoan quả thực chút ngại khi đối diện với Trình Phúc Sinh. Ai mà ngờ ông chú phóng khoáng đến mức tặng hết tiền bán nhà cho cháu trai chứ.

"Cái đó... thật ngại quá!"

định lấy tiền nhưng lời xin của Cố Thanh Hoan, Trình Phúc Sinh đón nhận tự nhiên.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
- Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người

"Cố đồng chí, một câu ngại quá mà định đuổi khéo ? Đây là một vạn tệ đấy, cô định bồi thường cho thế nào?" Anh tỏ vẻ đầy hứng thú hỏi.

"Ờ thì... mời ăn cơm nhé!" Dù bảo cô đưa thêm tiền là chuyện thể nào.

Trình Phúc Sinh sảng khoái đáp: "Được thôi, nhưng một bữa thì bõ, cô ít nhất mời mười bữa mới !"

Cố Thanh Hoan thầm tính toán một chút, cho dù một bữa mười đồng thì mười bữa cũng chỉ một trăm đồng, so với một vạn tệ thì hời chán.

"Thành giao!" Nói xong cô rút một tờ một trăm đồng vỗ lên bàn: "Chỗ một trăm đồng, chắc đủ cho mười bữa cơm đấy."

 

 

 

 

Loading...