Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con, Chồng Bá Đạo Cưng Chiều Lên Trời - Chương 295: Mỗi đứa trẻ một chiếc áo bông

Cập nhật lúc: 2026-01-01 14:37:01
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hơn nữa, trong mắt những ở thời đại , kiểu dáng đó vẫn còn thời thượng, còn nhồi bằng bông cũ chắc chắn.

Cô trực tiếp đặt hàng một nghìn chiếc theo đủ kích cỡ của các lứa tuổi, tổng cộng tiêu tốn hết 990 đồng. Cả trường tiểu học công xã hơn tám trăm học sinh, dư dả. Số còn thừa thể để dành sang năm phân phát cho những học sinh mới, lãng phí chút nào.

Tuy nhiên, cô thể lấy danh nghĩa cá nhân để tặng, như thế quá gây chú ý. Suy cho cùng, thời buổi , để mua một nghìn chiếc áo bông dày dặn như thế tốn ít nhất mấy nghìn đồng. Ai mà sở hữu cả nghìn đồng giáo viên ở cái nơi hẻo lánh chứ!

À , thực thật. Chính cô chẳng là cái "đại gia" giấu mặt đó ? Có tiền mà chẳng dám hưởng thụ.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
- Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người

Vào một đêm trăng thanh gió mát, Cố Thanh Hoan đem một nghìn chiếc áo bông đóng gói kỹ càng đặt ở cửa phòng bảo vệ.

Sáng sớm hôm , bác Trương bảo vệ mở cửa thấy mấy kiện hàng khổng lồ đặt ngay lối , ở khe cửa còn kẹp một lá thư. Trong thư :

“Cá nhân xin ủng hộ một nghìn chiếc áo bông. Mong nhà trường nhất định trao tận tay mỗi em học sinh, xin hãy nhớ kỹ, nhớ kỹ cho.”

Bác lập tức dọn các kiện hàng trong nhà quản lý, đó đem lá thư đưa cho hiệu trưởng quyết định. Hiệu trưởng Trần thấy nét chữ, chẳng giống hệt quyên tặng thỏi vàng ?

Thế là chuyện diễn thuận lợi, áo bông phân phát về từng lớp, trao tận tay tất cả học sinh. Những đứa trẻ vốn chẳng áo ấm để mặc nay một chiếc áo dày dặn, mùa đông còn chịu cảnh rét mướt nữa.

Thoắt cái đến tháng Giêng, sắp đến kỳ nghỉ đông. Cố Thanh Hoan chuyên tâm hướng dẫn học sinh ôn tập cho kỳ thi cuối kỳ.

Cửa sổ đóng kín, trong lớp đặt hai chậu than một một . Tuy trong phòng vẫn lạnh, nhưng so với cơn gió buốt xương ngoài thì hơn nhiều. Năm nay, lũ trẻ mặc những chiếc áo bông sạch sẽ, ấm áp, đôi tay còn sưng đỏ ngứa ngáy, đầu óc cũng vì thế mà minh mẫn lạ thường.

Cố Thanh Hoan đang trong lớp thì rằng một bất ngờ cực lớn đang chờ đợi . Tiếng chuông tan học vang lên, lũ trẻ ùa ngoài như ong vỡ tổ, cô cũng cầm giáo án bước cửa.

Vừa xuống đến chân cầu thang, cô chạm ngay một đôi mắt đầy thâm tình. Người đàn ông phong trần mệt mỏi, trong mắt chỉ hình bóng cô. Giữa đám đông, cả hai nhận ngay lập tức, thời gian như ngưng đọng trong khoảnh khắc đó.

Cố Thanh Hoan sững sờ lao đến, đến mức đ.á.n.h rơi cả cuốn sách xuống nền tuyết mà hề . Người đàn ông cũng dang rộng vòng tay, nồng nhiệt ôm c.h.ặ.t cô lòng. Lúc đây, thước phim ngôn tình đều trở nên mờ nhạt.

Cố Thanh Hoan và Hứa Hoài An gặp bao ngày xa cách, họ ôm thật c.h.ặ.t, cảm nhận thở của đối phương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-me-ke-nuoi-con-chong-ba-dao-cung-chieu-len-troi/chuong-295-moi-dua-tre-mot-chiec-ao-bong.html.]

“Anh về .” Anh khẽ thì thầm bên tai cô.

Trước khi về, cố tình báo để dành cho cô một sự bất ngờ.

Tất cả học sinh và giáo viên cặp đôi trai tài gái sắc , ban đầu chút kinh ngạc, nhưng ngay đó ai nấy đều nở nụ . Không nhạo, mà là những nụ thiện ý vì thấy cảnh tượng quá đỗi . Thời đại hạn chế tư tưởng của con , nhưng thể kìm hãm linh hồn họ.

Nghe thấy tiếng của , Cố Thanh Hoan mới sực tỉnh, nhận đang gì giữa chốn đông . Sợ dạy hư trẻ nhỏ, cô vội vàng thoát khỏi vòng tay của Hứa Hoài An, mặt đỏ bừng, giả vờ đưa tay vuốt mái tóc.

Một cô học trò nhỏ nhặt cuốn sách rơi lên đưa cho cô.

“Thưa cô, sách của cô ạ.” Cô bé nén trêu chọc.

Cố Thanh Hoan cảm thấy mặt mũi chẳng còn tí nào, mặt học trò mà để mất hình tượng thế . Cô đành cứng mặt :

“Đây là nhà của cô, khụ khụ, lâu ngày gặp nên mới thế, các em đừng học theo đấy nhé.”

Mấy cô học trò chỉ mỉm đồng tình.

 

 

 

 

 

 

Loading...