“Hiện tại Triệu Gia Bình trốn sang Hồng Kông, tuy xót lô hàng đó nhưng tạm thời cô gì ông , chỉ thể để sang một bên.”
đứa trẻ đó vẫn phái canh chừng, nghĩ đến những thể dùng ở Thượng Hải, thực sự chẳng mấy ai, nghĩ một lát trong lòng chủ ý, cầm b.út thư.
Sau khi thư xong, dừng b.út.
Cô thẫn thờ ngoài cửa sổ, để mặc cho dòng suy nghĩ tuôn trào.
Theo như Triệu Gia Bình trong thư đó, đứa trẻ lớn lên giống Mục Liên Thận.
Vậy thì đứa trẻ , nhất định trong tầm kiểm soát của cô .
Vốn dĩ đối với đứa trẻ , cô vẫn còn một chút mủi lòng, dù cũng là cháu gái ruột của , nhưng ai cũng hỏng việc của cô .
Một khi thoát khỏi tầm kiểm soát, thì chỉ thể nhẫn tâm trừ khử.
Cô thể từ nông thôn đến bây giờ, dựa chính là tâm địa tàn nhẫn, cho nên ai cũng , ngay cả con gái ruột của cũng chỉ là công cụ để cô lợi dụng mà thôi.
Mục Niệm Thù đúng, cô bé chính là một công cụ trả thù.
Mục Uyển Lan nhớ lai lịch của đứa trẻ , trong mắt chứa đầy hận thù.
Lúc đại môi trường mới loạn, nhiều trong đại viện đều gặp họa, để đề phòng đối thủ nhắm , Mục lão gia t.ử trực tiếp đưa Mục Liên Thận đến quân đội nơi ai thể nhúng tay .
Không nhắm con trai, đương nhiên tay từ chỗ cô , cho nên cô đưa xuống nông thôn.
Cô là một cô gái lớn lên trong đại viện, cha là quan chức cao cấp của quân đội, từ nhỏ cũng từng chịu khổ, lúc đó nếu Mục lão gia t.ử chỉ cần vận dụng một chút quan hệ, cô xuống nông thôn, chịu những khổ cực đó.
Thế nhưng ông thanh cao quá, khư khư thèm giúp cô lấy một lời, để cô ở nông thôn mấy năm trời.
Chẳng ai mấy năm đó cô sống như thế nào, đại đội trưởng của ngôi làng đó là một con súc sinh mang bộ mặt nhưng tâm thú, dùng một cách nhục nhã chà đạp cô ....
Những dân làng ngu đó căn bản quản cô là con gái của ai, chỉ đến cái làng thì nhất định lời.
Cô chịu đựng những sự đối đãi phi nhân tính, hơn nữa ngay cả một bức thư cũng gửi .
Lúc đó cô khao khát cha thể nhớ đến đứa con gái bao, thể nghĩ cách cứu cô về.
Thế nhưng cô đợi lâu như , chịu đựng bao nhiêu khổ cực như , mà lấy một đến cứu cô .
Từ lúc đó cô thề, chỉ cần cô thể ngoài, cô nhất định trả thù tất cả , những gì cô , nhất định liều mạng đoạt lấy, bất kể kẻ cản đường là ai.
Cuối cùng cô dùng c-ơ th-ể của để đổi lấy suất về thành phố từ chỗ lãnh đạo huyện.
Về phần tên đại đội trưởng sỉ nhục cô đầu tiên .
Hừ...
Cô đương nhiên cũng sẽ tha cho, một mồi lửa, kéo theo sự nhục nhã của cô , đều thiêu rụi .
Trở về Bắc Kinh cha thấy cô thê t.h.ả.m mới cảm thấy hối hận, bắt đầu bù đắp cho cô .
Tuy cô hiếm lạ gì, nhưng cô sẽ từ chối, đúng lúc trong nhà gần như đáp ứng yêu cầu của cô , nên cô nhân cơ hội thực hiện nhiều kế hoạch.
Ai ngờ đúng lúc , cô phát hiện mang thai.
Cô nhớ cuộc giao dịch ở huyện, chỉ một , ai đứa trẻ là của ai?
Cho nên đứa trẻ là nỗi sỉ nhục của cô .
Cô phá thai, nhưng thời đại đó một thiếu nữ chồng bệnh viện phá thai, dù thế nào cũng sẽ tiếng gió truyền , lúc đó rõ ràng cô thể một cuộc sống hơn, nên thể để đứa trẻ hủy hoại .
Lúc cô ngóng cả của phụ nữ yêu, hơn nữa cũng m.a.n.g t.h.a.i .
Dựa cái gì mà cô sống thê lương như , thể hạnh phúc vui vẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-150.html.]
Viển vông.
Cô hủy hoại hạnh phúc mặt , giống như cô , nếm trải cảm giác ở địa ngục là như thế nào.
Cho nên trong lòng cô chủ ý, cô thừa cơ mà , một chuyện.
Sau đó dùng hai bức thư, liền khiến hai biến thành một ch-ết một điên như bây giờ?
Lại ở giây phút cuối cùng khi sinh nở, giở một chút thủ đoạn...
Lúc Mục Liên Thận từ bệnh viện thoát ch-ết trở về, cô đưa đứa trẻ do chính sinh cho , khiến cả của tin rằng, đứa trẻ là do phụ nữ sinh , hơn nữa phụ nữ khó sản qua đời.
Đương nhiên cô thế sẽ tin, nhưng cô còn giúp đỡ mà, Mục lão phu nhân Dương Thúy Bình, ép trở thành đồng phạm của cô .
Còn của họ nữa, là Mục Liên Thận tin tưởng nhất, ông cũng chọn cách ngậm miệng .
Mục Liên Thận kiểm chứng thì ?
Kết quả là Phó gia chẳng vẫn cho sự thật đó .
Tuy rõ tại giúp đỡ che giấu.
Trong lòng cô dự cảm, lẽ họ...
Đều là vì nghĩ cho đối phương.
Mặc kệ .
Cô chỉ , cô thành công ....
Cho nên Mục Liên Thận mới biến thành cái dáng vẻ như bây giờ, cả ngày chỉ ở quân khu, liều mạng thực hiện nhiệm vụ.
Tất cả thứ, sự lừa gạt hai mặt của cô , đều thành .
Cô chẳng sợ Mục lão phu nhân sự thật, bà quan tâm nhất là đứa con trai , là thực sự mất trắng .
Tuy là sự dẫn dắt sai lầm của cô mà việc sai trái, nhưng bà dù cũng tham gia .
Mục Liên Thận kẻ si tình đó, thế mà coi trọng phụ nữ đến , giờ càng khiến bản thành cái dáng vẻ ngợm ,
Thật sự là...
Niềm vui bất ngờ.
Hơn nữa đứa trẻ thế mà lớn lên giống cô , vả cô và Mục Liên Thận là em cùng cha cùng , luôn những điểm tương đồng, đều nghi ngờ gì cả.
“Mẹ ơi, con đói ..."
Tiếng gọi của đứa trẻ ngoài cửa kéo cô khỏi dòng suy nghĩ.
Cô đáp một tiếng, bỏ bức thư xong phong bì, chuẩn chiều sẽ gửi ngay lập tức.
Lại là một ngày mới bắt đầu.
Phó Hiểu mở mắt tỉnh dậy giấc ngủ, qua cửa sổ thấy thời tiết hôm nay lắm, thể sẽ mưa.
Lại chui tọt chăn, thở dài buồn bực, “Ghét nhất là ngày mưa, ngay cả cửa cũng ."
Ở trong chăn mơ màng một lát, thấy bên ngoài động tinh mới bắt đầu dậy mặc quần áo.
Đẩy cửa , thấy ông nội Phó đang quét sân ở trong sân, cô tới đón lấy cây chổi trong tay ông, “Ông nội, để cháu quét cho, ông một bên nghỉ ngơi ."