Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 147

Cập nhật lúc: 2026-04-10 15:57:29
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

......

 

 

 

Ánh mắt như nhiều , rõ ràng Ngụy Học Trạch quen, mặt bất kỳ đổi nào, chỉ lên tiếng:

 

“Ngủ , ngửi mùi thu-ốc l-á."

 

Khóe môi Mục Liên Thận nhếch lên một nụ châm biếm, “ nhớ mới cai thu-ốc bao lâu,"

 

Ngụy Học Trạch giường nhắm mắt để ý đến lời .

 

Chỉ là xuống bao lâu, liền mở to hai mắt, đàn ông vẫn đang bên cửa sổ, nhẹ giọng hỏi:

 

“Mục Liên Thận, bây giờ biến thành thế , đứa nhỏ cũng quản, sợ cô nổi giận ?"

 

Trong mắt Mục Liên Thận cực nhanh xẹt qua một tia gì đó, đó kìm nén sâu sắc, trong bóng tối, khí tức quanh dần trở nên tuyệt vọng và bi ai, khàn giọng đầu , “Có nổi giận ?

 

bao giờ giấc mơ của , cho dù một mắng trong mơ cũng , nhưng một cũng ."

 

Ngụy Học Trạch thấy ánh mắt trở nên điên cuồng, thở dài một tiếng, “Cậu hút thu-ốc , ngủ đây..."

 

Chẳng mấy chốc cả căn phòng tràn ngập mùi thu-ốc l-á nồng nặc.

 

Trong phòng ngủ chính.

 

Lúc Mục lão gia t.ử nửa đêm trở , thấy Mục lão phu nhân đang tựa bên giường thì giật , khàn giọng hỏi:

 

“Sao bà ngủ?"

 

Mục lão phu nhân nhẹ giọng :

 

“Không , chỉ là thức dậy vệ sinh, kịp ngủ, ông ngủ , ngủ ngay đây."

 

Thấy tâm trạng bà già chút đúng, hỏi:

 

“Bà lo lắng cho thằng ranh con đó , cho bà , đừng lo lắng nhiều quá, nó là quân nhân, bận rộn là chuyện đương nhiên, nếu thực sự điều thằng ranh về Bắc Kinh?"

 

Mục lão phu nhân vội vàng xua tay:

 

“Không cần , con cái suy nghĩ riêng của nó, ông đừng lúc nào cũng tự tiện quyết định, nếu con trai sẽ oán hận chúng đấy."

 

lúc nào cũng tự tiện quyết định chứ?"

 

Mục lão gia t.ử dậy, giận dữ :

 

“Chẳng đây ép nó kết hôn ?

 

kết hôn thì đứa nhỏ ?"

 

“Thằng ranh đó chăm sóc đứa nhỏ chứ, đây chẳng nó và cháu gái đều sống hơn chút , nên mới ép nó kết hôn, chỉ cứng rắn một đó thôi, còn đều là vì cho nó, hả?

 

Nó còn dám oán hận ?"

 

“Thôi , con trai chắc chắn sẽ hiểu thôi, ông đừng vội vàng nóng nảy,"

 

Mục lão phu nhân nhẹ giọng khuyên nhủ vài câu, ông lúc mới thôi.

 

Đêm khuya, xung quanh dần yên tĩnh .

 

Mục lão phu nhân vẫn ngủ .

 

Nằm giường lưng về phía Mục lão gia t.ử, sự hối hận ngút trời sắp nhấn chìm bà .......

 

Sáng sớm hôm .

 

Thẩm Hành Chu cùng xe tải chở đầy đồ vật quý giá, chuẩn rời khỏi Bắc Kinh, khi đưa cho Tiểu Lục một bức thư, dặn dò gửi cho những liên quan.

 

Tiểu Lục vành mắt đỏ Thẩm Hành Chu, trịnh trọng :

 

“Anh Chu, yên tâm, cho dù liều mạng cần, em cũng sẽ gửi an cho ."

 

“Chỉ là một bức thư tố cáo thôi, nghĩ nhiều quá ."

 

Thẩm Hành Chu vỗ vai , “ đây, trong phòng để ít đồ cho , lúc em gặp khó khăn thì lấy giúp đỡ bọn họ, đợi định xong sẽ thư cho các ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-147.html.]

Tuy thể lấy mạng Kỳ Cảnh Hạo, nhưng cũng thể để ông sống những ngày như , thư tố cáo chính là chuẩn cho ông .

 

Dưới cái dõi theo của Tiểu Lục, đón ánh mặt trời mọc, rời khỏi Bắc Kinh, chạy về phía địa điểm tiếp theo, bắt đầu một câu chuyện khác.

 

Bên cổng khu đại viện quân đội.

 

Hai vợ chồng già Mục gia tiễn chiếc xe Jeep rời .

 

Mục lão gia t.ử đầy mặt bất thiện :

 

“Bà xem thằng nhóc đó nghĩ gì , cứ thế mà , thể về nhà xem vợ con một chút ,"

 

“Đừng con trai nữa, ông cũng nó bận."

 

Mục lão phu nhân dịu dàng khuyên giải, “Chuyện của con trai ông đừng quản nhiều quá,"

 

“Đây là lời gì , bận đến mấy thì ngay cả thời gian về một cái cũng ?

 

Cho dù vợ thích, thì còn đứa nhỏ thì ?

 

Nó cũng cứ thế mà quản gì cả ."

 

quản nữa, thích thì tùy,"

 

Mục lão gia t.ử xua tay sân, lẩm bẩm, “Thằng ranh con đều là do nó chiều hư,"

 

Mục lão phu nhân ngẩn tại chỗ, thẫn thờ theo hướng con trai rời .

 

Trên xe Jeep, Ngụy Học Trạch ở ghế phụ Mục Liên Thận đang nhắm mắt dưỡng thần ở ghế , “Thực sự định về khu gia đình bên xem đứa nhỏ ?"

 

Mục Liên Thận mở mắt, giọng điệu thản nhiên:

 

“Ừm, ."

 

Ngụy Học Trạch tò mò truy hỏi:

 

“Vợ thì ?

 

Bao nhiêu năm nay mặc kệ hỏi han, cô thế mà cũng cãi nháo, rốt cuộc tại lúc đầu lấy Đường Ninh?"

 

“Chỉ là một cuộc giao dịch thôi..."

 

Nghe Ngụy Học Trạch định hỏi thêm vài câu, liền im bặt ánh mắt lạnh lùng của .

 

Tại một khu gia đình nào đó ở Bắc Kinh.

 

Một phụ nữ tầm ba mươi tuổi đang yên lặng ăn bữa sáng.

 

Dưới lầu truyền đến tiếng chạy bộ lạch bạch.

 

Một cô bé mười hai mười ba tuổi, phía theo một phụ nữ ăn mặc sang trọng, vẻ mặt phấn khởi nhanh chân chạy lên lầu, đẩy cửa nhà thấy trong nhà chỉ một bà, biểu cảm mặt lập tức trở nên vô cùng thất vọng, phụ nữ đang ăn cơm nhẹ giọng hỏi:

 

“Mẹ ơi, cha về ạ?"

 

Đường Ninh ngẩng đầu cô bé một cái, thản nhiên :

 

“Không , Niệm Thù, với con bao nhiêu , cha bận mà,"

 

Người phụ nữ ăn mặc sang trọng bước , mỉm :

 

“Chị dâu, em đưa Niệm Thù về, trai em về nhà xem ạ?

 

Em họp ở Bắc Kinh mà."

 

Đường Ninh thấy cô cũng nở nụ ôn hòa:

 

“Uyển Lan đến , trai em bận quá, thời gian về nhà cũng là bình thường."

 

Quay đầu thấy Mục Niệm Thù mặc một bộ quần áo mới, con bé với ánh mắt trách móc, “Niệm Thù, đòi quần áo của cô nữa, thật là hiểu chuyện."

 

Ánh mắt Mục Uyển Lan khẽ lóe lên, giọng điệu bình tĩnh :

 

“Chị dâu, chị xem chị kìa, Niệm Thù là cháu gái em, em mua cho con bé ít quần áo thì ."

 

thế cũng thể để cô cứ tốn kém mãi ," Đường Ninh mỉm , đưa tay lên xem thời gian, “Uyển Lan , thời gian kịp nữa , chị đây, em với Niệm Thù ở nhà nhé, buổi trưa đợi chị về mời em ăn cơm."

 

 

Loading...