Thập Niên 70 Lỡ Tay Trừng Trị Cực Phẩm, Tôi Giành Cơ Duyên Của Nữ Chính - Chương 205: Lời Nguyền Ứng Nghiệm, Mã Phiên Dịch Gặp Quả Báo
Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:47:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
David coi trọng cuộc giao dịch , mới qua hơn một tuần truyền đến tin .
Bởi vì cuộc giao dịch do Thanh Thị đầu, đối tượng giao dịch tự nhiên cũng là ban lãnh đạo của Thanh Thị.
Trong đó, phiên dịch là thể thiếu.
Mã phiên dịch cửa nào, rốt cuộc cũng trở thành một thành viên trong đoàn phiên dịch tháp tùng.
Hắn thầm thề trong lòng, nhất định thể hiện thật , để ấn tượng mặt lãnh đạo, đợi xoay , nhất định cho Hạ Ương tay.
Cho nên, vô cùng coi trọng công việc .
Trời sáng dậy ôn tập phiên âm, đó, dường như ồn đến những chú ong bắp cày đáng yêu.
Có hai con ong bắp cày thuận mắt, lao xuống, kim châm ở đuôi thiết hỏi thăm khuôn mặt của con thú hai chân ồn ào .
"Á ——"
"Ư ~ ư ~"
Con thú hai chân tắt tiếng, hai con ong bắp cày lập công ẩn , vỗ cánh bay về tổ.
Chỉ để con thú hai chân với hai má sưng đỏ bóng lưỡng, gào chạy tìm bác sĩ.
Cũng vì màn gọi bác sĩ kinh thiên động địa của , cả đội ngũ đều , mặt Mã phiên dịch sưng vù, lời nữa.
Hắn nghề phiên dịch, lời còn , tự nhiên đá khỏi đội ngũ, đổi một phiên dịch khác đội.
Sau đó, Hạ Ương trừ mất một nghìn gói khoai tây chiên.
Tức đến mức Hạ Ương đ.ấ.m mạnh hai cái xuống giường, cái bàn tay vàng c.h.ế.t tiệt, chuyên chọn cái cô thích mà trừ là .
Đoàn Bách Nam đang ngủ mơ màng, trở , ôm lòng, vuốt ve sống lưng: "Gặp ác mộng ? Không sợ sợ nhé, đây, đây."
Lời còn xong, thở đều đều .
Hạ Ương lầm bầm một tiếng: "Thôi kệ, cũng đáng."
Cùng lắm thì cô xúi giục Thẩm Kiều Kiều chiên khoai tây lát cho cô ăn là , cũng chẳng chuyện phiền phức gì.
Trở , ngủ tiếp.
Mộng Vân Thường
Ngày hôm tỉnh dậy.
Đoàn Bách Nam còn hỏi: "Ương Ương Nhi, tối qua gặp ác mộng ?"
Hạ Ương liếc một cái: "Ừm a."
Đoàn Bách Nam xoa xoa tóc cô: "Vuốt lông, sợ nữa."
Hạ Ương:...
Cô gạt bàn tay to đầu xuống: "Nếu việc gì thì cổng xưởng đợi chú Năm ."
Đoàn Bách Nam : "Được thôi, tiện thể nhà ăn mua bữa sáng."
"Đi ."
Kết quả, Đoàn Bách Nam về chỉ mang theo bữa sáng, mà còn mang theo cả Đoàn Bách Vũ.
Sau lưng Đoàn Bách Vũ còn cõng theo củi.
"Em dâu."
Hạ Ương gật đầu, mời : "Sao cả tới đây?"
"Anh đến xem hai đứa sống thế nào." Đoàn Bách Vũ đặt củi xuống, lau mồ hôi.
Như ảo thuật, từ trong đống củi lấy một tảng thịt lớn: "Đây là thịt dê núi săn , mang sang cho hai đứa một ít."
Hạ Ương còn gì, Đoàn Bách Nam ngại quá, đưa tay nhận lấy.
"Anh, còn nợ bọn em mười con gà mười con thỏ đấy nhé, đừng quên."
Hạ Ương cũng nỡ , thế mà Đoàn Bách Vũ nghiêm túc đồng ý: "Không quên, đợi qua vụ thu hoạch mùa thu, thể lên núi ."
Đoàn Bách Nam vẫn còn sót một chút lương tâm ít ỏi: "Anh lên núi cẩn thận chút, chú ý an ."
Trong lòng Đoàn Bách Vũ chảy qua một dòng nước ấm: "Anh ."
Anh đặt đồ xuống, nước cũng uống định : "Để chú Năm đợi , đây, thiếu cái gì cứ nhắn chú Năm báo cho , củi lửa hai đứa cần lo, mỗi ngày nhặt thêm một ít là ."
Nghe thấy lời của , Hạ Ương đưa tay ôm n.g.ự.c.
Nguy to! Lương tâm đau quá!
Cô mở rương, mặc kệ Đoàn Bách Vũ từ chối, nhét cho hai hộp đồ hộp, phiếu vải năm thước, còn quên dặn dò: "Giấu cho kỹ, đừng để cái gia đình hút m.á.u tìm thấy."
Đoàn Bách Vũ cảm động vô cùng.
"Được , đừng sướt mướt nữa, đấy, để chú Năm đợi ."
Đoàn Bách Vũ ừ một tiếng: "Tiểu Nam, em và em dâu sống cho nhé."
"Biết ."
Sau khi Đoàn Bách Vũ , Đoàn Bách Nam tâng tâng tảng thịt : "Anh trai thật thà thật, chỗ năm sáu cân, ăn thế nào?"
Thịt dê núi, đại bổ đấy!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lo-tay-trung-tri-cuc-pham-toi-gianh-co-duyen-cua-nu-chinh/chuong-205-loi-nguyen-ung-nghiem-ma-phien-dich-gap-qua-bao.html.]
Hạ Ương ngó, Đoàn Bách Vũ đưa cho họ đều là thịt ngon, dính xương, dùng để nấu lẩu là tuyệt nhất.
Chỉ là điều kiện cho phép.
"Xát muối để đó , tối về tính."
"Được."
Giờ quả thực sắp đến .
Hai thu dọn một chút, ai việc nấy.
Hạ Ương đến xưởng, qua văn phòng Khoa Lưu Trữ chấm công một cái đến nhà kho.
Tiếp đãi cán sự khoa thu mua của các nhà, đồng thời đ.á.n.h thái cực quyền với họ.
"Cán sự Vương, thật sự , cái quý quá, thể nhận."
"Cán sự Lý, thu về , đang hại đấy ."
"Cán sự Tôn, thật sự chủ ."
Hai tiếng đồng hồ trôi qua, Hạ Ương đến khô cả cổ.
Hơn nữa, cuối cùng cô cũng hiểu tại tiền nhiệm của chịu nổi cám dỗ .
Mấy vị cán sự , từng từng một, tay hào phóng ghê gớm.
Còn luôn miệng , chút lòng thành, đừng cho khác nọ.
Nếu Hạ Ương hiểu rõ nguyên tắc đời bữa trưa nào miễn phí, lẽ vết xe đổ của tiền nhiệm .
Cô thiết diện vô tư từ chối tất cả hối lộ, còn về việc giúp họ mặt xưởng trưởng, càng là chuyện thể nào.
Đơn đặt hàng xúc xích và bánh mì cho nước ngoài còn xong đây .
"Cán sự Hạ..."
Trong lòng Hạ Ương kêu gào, tới nữa .
vẫn giữ nụ công nghiệp: "Xin , thể nhận, chỉ là một... Chị hai?"
"Em chỉ là một cái gì?" Hạ Mính tủm tỉm cô.
"Sao là chị đến? Cán sự Hồ ?"
"Chị đến em vui ?" Hạ Mính xoa xoa tóc cô.
Hạ Ương: "Chị gì , em vui c.h.ế.t đây ."
"Được , bớt mồm mép, giờ việc."
"Ồ."
Đã chị hai , Hạ Ương một giây chuyển sang chế độ việc, lấy đơn đặt hàng , xác nhận một lượt, gọi công nhân thời vụ đến, chuyển đồ .
Nghiêm túc : "Cán sự Hạ, đây là đồ cửa hàng bách hóa các chị cần, chị xem đúng ? Nếu sai thì mời ký tên."
Hạ Mính mày mắt cong cong: "Không vấn đề gì, cán sự Hạ."
Hạ Ương nghiêm mặt nhỏ: "Cán sự Hạ, mời ký tên."
Hạ Mính ký tên xong, hắng giọng: "Ký xong cán sự Hạ."
Hai nghiêm túc bàn giao công việc, mãi đến khi hàng hóa chuyển lên xe, Hạ Mính mới : "Có thời gian ? Nói chuyện vài câu?"
Hạ Ương bĩu môi: "Không giờ việc ?"
"Chính là chuyện công việc."
Hạ Ương lập tức hiểu điều gì đó: "Em chỉ là một thủ kho nhỏ, năng lực lớn như ."
Hạ Mính b.úng trán cô một cái: "Hạ phó khoa trưởng? Thủ kho nhỏ?"
"Tin tức của chị nhanh nhạy thật." Hạ Ương lầm bầm một câu, vẫn dẫn văn phòng nhà kho.
"Chị hai, chị đừng lấy cái chức phó khoa trưởng của em chuyện, đến giờ phút , khoa bọn em chỉ ba , cả ba đều là cán bộ."
"Nhìn em sợ kìa, chị gì ."
"Em chẳng sợ chị , em khó từ chối chị ." Hạ Ương lấy cái ca tráng men của rót cho chị cốc nước: "Cốc của em đấy."
Hạ Mính nhận lấy uống nửa cốc: "Nghe em , là khả năng hả."
Hạ Ương kéo ghế đối diện chị: " mà, chị hai, sợ ít chỉ sợ đều thôi."
Cô thể nghĩ cách kiếm cho chị hai một lô xúc xích và bánh mì, chút mặt mũi vẫn .
Chỉ điều, cô từ chối tất cả , chỉ cho chị hai, cô sẽ gặp nguy hiểm.
"Nghĩ gì thế!" Hạ Mính xì một tiếng: "Em tưởng chị hai em ngốc thật ."
Sao cô thể vì sự coi trọng của lãnh đạo mà lấy em gái ruột bàn đạp.
"Chị chỉ đến ngang qua sân khấu thôi, tìm em là việc khác."
"Việc gì thế?"