Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị - Chương 382

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:12:38
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tề Hi đứa trẻ rách việc la lối đòi ăn kem trong ngày tuyết rơi, Khương Song Linh liền cho cô bé ít.

Chỉ thấy hai em Tề Huy và Tề Hi, cầm kem ngoài đắp tuyết, cái cũng thôi , đắp xong tuyết, hi hi ha ha cắm một cây kem lên tay tuyết, ngày hôm lầm bầm: "Một đêm trôi qua , kem vẫn ăn hết."

Trước ở Sơn Thành, mùa đông Khương Song Linh còn thể dậy , còn bây giờ... nhiệt độ buổi sáng đều âm độ, đồng chí Khương cảm thấy bộ xương già của chỉ trong chăn ấm.

Cái đồng hồ báo thức tự nhiên đúng giờ mang tên "Tề Hành" gọi cũng dậy nổi cô.

Có lúc Khương Song Linh cũng dụi mắt bò dậy, dẫn con gái chơi trò hắt nước thành băng trong khí hậu âm độ thế .

Tuy nhiên từ khi trường học bắt đầu nghỉ đông, chuyện dậy sớm coi như còn duyên phận gì với Khương Song Linh, rúc trong chăn sướng ?

Tề Hành luôn kiên trì thói quen dậy sớm tập thể d.ụ.c.

Khương Song Linh ngẫu hứng tìm một thanh kiếm gỗ nhét tay Tề Hành, trêu chọc: "Đợi tập nổi nữa, thì giống mấy ông cụ ở quảng trường múa kiếm , Thái Cực kiếm gì đó."

"Em thấy bộ đồ luyện công trắng như tuyết của mấy ông cụ cũng phết, kiếm buộc cái tua đỏ."

"Người cao thế , cho dù trong ổ các ông cụ múa kiếm, chắc chắn cũng là hạc giữa bầy gà."

Tề Hành cầm thanh kiếm gỗ đó, chọc nhẹ bụng Khương Song Linh, tò mò hỏi: "Thế còn em?"

Khương Song Linh thản nhiên : "Em ở bên cạnh vỗ tay cho chứ , đợi các bà cụ bên cạnh hỏi, em sẽ bảo là chồng em."

" , cái ông cụ lão dẫn đầu trong đám , chính là ông nhà ." Khương Song Linh trộm, tưởng tượng hình ảnh thần kỳ như trong đầu.

Tề Hành: "... Vậy gì?"

"Anh cứ bảo cái bà bên , là vợ ... , chỉ sợ biến thành ông cụ , cũng trêu hoa ghẹo nguyệt thì ?"

"Đến lúc đó em sẽ bảo tính khí ."

Tề Hành: "... Nhỡ em trêu hoa ghẹo nguyệt thì ?"

"Giống thôi, cũng bảo tính khí em ."

"Hai chúng sáp với , chính là kẻ ác tự kẻ ác trị."

Tề Hành: "... Nói bậy."

Tề Hành nhéo má cô một cái, trả thanh kiếm gỗ trong tay cho cô: "Tự em giữ kỹ , đợi già , cái nứt từ lâu ."

"Đây là kiếm gỗ."

Khương Song Linh: "..."

Mộng Vân Thường

"Còn tưởng là đồ chơi em mua cho ? Cầm dạo hội chùa?"

Khương Song Linh cầm thanh kiếm gỗ trong tay chọc bụng đối phương: " đấy, chính là đồ chơi mua cho , còn thể biểu diễn nuốt kiếm đấy."

"Đừng quậy nữa, bọn trẻ sắp về ."

"Quậy cái gì mà quậy, đợi mấy ngày nữa em đưa Hi Hi Cố Cung chơi."

Trong tháng chạp lạnh giá, Tề Huy và Khương Triệt đều lượt nghỉ, Tề Hi càng là nghỉ sớm nhất. Triệu Dĩnh Hoa trong thời tiết thế cũng ngoài nữa, rúc trong nhà, cùng với Khương Song Linh, cùng dưỡng mỡ mùa đông.

Tề Hi: "Anh cả khi nào mới về? Nhớ cả ."

"Nó , đêm ba mươi chắc chắn về."

"Đợi cả về, con nướng khoai lang cho ."

Khương Triệt: "Cậu nướng chuối cho Tề Nhất."

Tề Huy: "Có bật tivi xem Tây Du Ký ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-la-me-ke-khong-phai-chi/chuong-382.html.]

"Anh diễn Na Tra thật, ơi diễn khỉ ? Mẹ bảo hồi nhỏ thích khỉ, còn bắt khỉ nữa."

"Bắt khỉ là cả, hai chỉ cho khỉ ăn trong vườn thú thôi."

"Anh hai, vẽ một bức Hoa Quả Sơn Quần Hầu Đồ (Tranh bầy khỉ ở Hoa Quả Sơn), dạo trả giá cao đến mua, nỡ bán ."

"Ông Thẩm bảo, bức tranh là tình mẫu t.ử của dành cho !"

"Một trăm linh tám con khỉ đấy."

Tề Hi chống cằm, ghen tị: "Mẹ ơi, vẽ cho Hi Hi một bức thế?"

Khương Song Linh bưng một đĩa bánh ngọt : "Con vẽ cái gì? Từ nhỏ đến lớn, chẳng vẽ cho con bao nhiêu tranh ."

"Mẹ mà vẽ cho con một trăm linh tám con mèo, chính là yêu con nhất đời."

Khương Song Linh: "..."

"Mẹ bây giờ dạy con vẽ tranh vẫn còn kịp, con tự vẽ ."

"Vẽ cho con một bức Hi Hi tiểu tiên nữ."

Một trăm linh tám con mèo gì đó, thôi cũng gặp ác mộng.

"Được thôi ạ."

Tề Việt về nhà cuối cùng là đạp gió tuyết trở về, cũng chẳng che ô, vai và mũ đều vương tuyết. Khương Song Linh mở cửa, giúp phủi bông tuyết vai xuống, bảo uống một cốc gừng ấm .

"Anh cả về !!"

"Anh về ?!!"

"Tề Việt, về ?" Khương Triệt , ngược gọi là Tề Nhất, mà gọi tên , lẽ là trưởng thành , cái tên trêu chọc hồi nhỏ, tiện gọi nữa.

Tề Việt cũng chẳng để ý những cái : "Khương Nhất, hình như lùn ."

"Cậu cao lên ?!"

Khương Song Linh chống cằm nghiên cứu con trai cả về nhà: "Cao hơn chút, cũng đen ."

"Gió nắng ngoài biển, đúng là đen thật..."

Tề Việt sờ mũi, tự luyến vô cùng: "Đàn ông thì nên đen một chút, con bây giờ là trai nhất nhà ."

Tề Hi: "Anh, cả."

"Anh, Hi Hi vẫn thích dáng vẻ trắng trẻo non nớt của hơn."

Tề Việt: "... Mấy đứa con gái các em, đúng là mắt ."

"Anh đây khó khăn lắm mới phơi đều màu, chỉ đợi về nhà cho các em xem."

Khương Song Linh: " khó con ."

Da trong nhà đều trắng, phơi da đen , còn đen đều, quả thực chuyện đơn giản.

Bây giờ Tề Việt phơi một da sô cô la trở về, cùng Tề Huy dung mạo giống , trong đầu Khương Song Linh bỗng nhảy một từ: Anh em Haier.

Một đen một trắng, cũng thể là Hắc Bạch Song Sát .

"Nghỉ phép một tháng ? Ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe."

Thích nhất là sự náo nhiệt khi Tết đến, ở bên ngoài đều trở về, tụ họp bên đoàn viên đón Tết. Đây cũng là cái Tết đầu tiên nhà họ đón ở Thủ đô, khác với , nhà cũng đổi . Căn phòng mới của Tề Việt vẫn là đầu tiên ở, tự thu dọn mất nửa ngày.

 

 

Loading...