Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị - Chương 379

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:12:35
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm đến càng tha cho , sinh long hoạt hổ, như uống t.h.u.ố.c mà giày vò .

Khương Song Linh đành nhận thua: "Được , em bao giờ yếu ớt nữa."

" , em sai , sai còn ?"

Mộng Vân Thường

Lúc Tề Hành chỉ dùng đôi mắt hoa đào chứa ý cô: "Biết sai là ."

Chuyện Khương Song Linh vốn tưởng đến đây là xong, ai ngờ đàn ông tiêu chuẩn kép bắt đầu tự xưng yếu ớt, mượn cớ đó mưu cầu phúc lợi cho , đút ăn, chăm sóc ân cần chu đáo...

"Không thể chuyện dịu dàng với chút ? Trước đó còn bảo yếu ớt."

"Đút ."

...

Sự yếu ớt của Schrödinger.

Khương Song Linh chỉ đ.ấ.m đầu ch.ó của .

Bạn học Hi Hi ôm Đông Đông đang kêu meo meo, chỉ cảm thấy mới là thừa trong nhà.

Khương Song Linh tổ chức một buổi triển lãm tranh cá nhân ở Thủ đô, triển lãm vô cùng thành công, cuối cùng bán đấu giá ít tác phẩm. Đồng thời nhiều bạn cũ đến ủng hộ, ít học sinh cũ của cô, ai nấy đều gọi cô: "Cô Khương."

"Cô giáo Tiểu Khương!"

Lại thấy xưng hô cô giáo Tiểu Khương , Khương Song Linh chút hoảng hốt. Bây giờ đa đều gọi cô là cô Khương, ít khi thêm chữ Tiểu phía .

Sự nghiệp dạy học hơn mười năm, cô còn là cô giáo Tiểu Khương năm xưa nữa.

... Là củ gừng già (Lão Khương) .

Mặc dù cô mới ba mươi mấy tuổi.

Học sinh từng dạy cứ như hẹ lớn nhanh như thổi, dạy xong một lứa, đến một lứa.

Không ít học sinh công thành danh toại mời cô ăn cơm, nhưng Khương Song Linh từng nhận lời mời của ai.

So với tụ tập ăn uống bên ngoài, cô thích cả nhà quây quần bên ăn cơm hơn.

Sự thành công của triển lãm tranh khiến cô vui. Tại triển lãm, cô còn gặp bạn cũ, Tiết Lê, bạn quen ở Dung Thành năm xưa, nay là một nhà văn chút tiếng tăm.

Tiết Lê từng để tóc ngắn nay cũng nuôi tóc dài, b.úi tóc gọn gàng, là một phụ nữ trung niên mang khí chất thư quyển.

Tiết Lê gặp Khương Song Linh, vô cùng ngạc nhiên vui mừng: "Khương , chúc mừng chúc mừng nhé, sớm muộn gì em cũng tiền đồ lớn mà."

"A a a, em bảo dưỡng thế nào , trẻ thế , em mười tám tuổi chị cũng tin!!"

Khương Song Linh : "Em cũng chúc mừng chị nhé, đại nhà văn, tác phẩm đó của chị sắp chuyển thể thành phim điện ảnh ?"

"Ừ, kịch bản sắp sửa xong ." Tiết Lê gãi đầu: "A a a, tóc chị rụng nhiều lắm, mấy sợi tóc bạc , Khương em vẫn xinh thế."

"Viết lách khiến hói đầu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-la-me-ke-khong-phai-chi/chuong-379.html.]

Sau khi triển lãm tranh kết thúc, Khương Song Linh dẫn Tiết Lê chơi một vòng Thủ đô. Tiết Lê, từ nhỏ sống ở phương Nam, vô cùng lạ lẫm với khí hậu môi trường và thói quen ăn uống ở phương Bắc, nằng nặc đòi Khương Song Linh đưa cô ăn ít món đặc sản Thủ đô.

"Vịt , vịt chắc chắn là ăn ."

"Cái , cái , oa, cái canh lòng dê , , ngửi mùi lạ quá, khó ăn , mùi gây gây nặng quá, ơ... uống mấy ngụm cũng ngon phết."

"Lẩu đồng , cái nấu thế nào ?"

"Kẹo hồ lô, kẹo hồ lô quá."

...

Tiết Lê quả đúng là một tâm hồn ăn uống chính hiệu. Ở Thủ đô hơn nửa tháng, Khương Song Linh với tư cách chủ nhà, cùng cô ăn uống khắp nơi, các loại món ngon đều nếm thử một lượt. Phải nhắc tới là, Thủ đô hổ là Thủ đô, đồ ăn thức uống quá nhiều.

Còn cửa tiệm do truyền nhân ngự trù mở, ừm, đúng , truyền nhân ngự trù ở bên cũng nhiều.

Khương Song Linh ăn cùng cô hơn nửa tháng, mới tiễn Tiết Lê , đồng thời cảm thấy sắp thăng cấp thành sành ăn trong thành Thủ đô, giống như mấy ông cụ nuôi bồ câu dắt chim dạo, thuộc như lòng bàn tay các món ngon ở đây.

Nếu bạn đến, chắc chắn đưa họ chơi đùa ăn uống.

Cũng khéo, Tiết Lê mấy ngày, gia đình Vương Tuyết Thù đến Thủ đô. Hà đoàn trưởng năm xưa, , bây giờ còn là Hà đoàn trưởng nữa, Hà đoàn trưởng chuyển ngành xuống biển kinh doanh , hai vợ chồng họ ăn buôn bán phát đạt.

Vương Vân Sinh lúc đang chuẩn thi đại học, chơi cùng. Nghe con trai thứ hai của Khương Song Linh là Tề Huy đang ở Quân Nghệ, Vương Tuyết Thù liền xúi giục đồng chí Khương cùng đến Quân Nghệ xem thử. Trước Vương Tuyết Thù với tư cách văn nghệ binh thành viên đoàn văn công, bây giờ đoàn văn công của họ cải tổ thu biên, giải thể , cô cũng còn là văn nghệ binh nữa, nhưng cô vẫn còn khá nhiều hoài niệm với cái .

"Trước bạn cũ đoàn văn công chúng còn một tụ họp."

" , Tiểu Khương, còn nhắc đến cô đấy, bức chân dung cô vẽ năm xưa, vẫn còn giữ, ngờ mười mấy năm cứ thế trôi qua như nước chảy."

"Tranh cô tặng năm xưa, vẫn còn giữ hết."

...

Hai trò chuyện chuyện năm xưa, giọng điệu tràn đầy cảm khái. Tề Hành thì tiếp rượu Hà đoàn trưởng, Khương Song Linh cho họ mấy món nhắm rượu.

"Chỉ mong Vân Sinh tranh khí chút, sang năm cũng đến Thủ đô học."

"Sẽ mà, đến lúc đó đến nhà chơi. Mỹ Sinh nhà cô ?"

"Mỹ Sinh cũng đang học. Nhắc mới nhớ, mấy năm nay thường xuyên thấy Tề Huy tivi, đóng mấy bộ phim truyền hình nhỉ, Na Tra ? Người quen của đều bảo Na Tra trông tuấn tú thật."

"Đây chính là bé suýt chút nữa cướp tên Mỹ Sinh của năm xưa."

Khương Song Linh: "..."

Huy Huy bao giờ cướp cái tên Mỹ Sinh cả.

Khương Song Linh cùng Vương Tuyết Thù một chuyến đến Quân Nghệ, gặp Tề Huy bọn họ đang tập luyện tiết mục, là một tiết mục múa. Vương Tuyết Thù từng học múa họ nhảy chớp mắt.

Khương Song Linh: "..."

Nhắc mới nhớ, thực sự mềm dẻo dai trong nhà họ là Tề Huy luyện từ nhỏ. Giáo viên năm xưa dạy Tề Huy hát thành, ném học múa. Đứa trẻ thực học tạp kỹ hơn, kết quả cảm thấy tạp kỹ đủ , theo thầy học múa, ngày nào cũng luyện cơ bản công, hình thể vóc dáng đều là hạng nhất.

 

 

Loading...