Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị - Chương 374

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:12:30
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tề Hành ít khi uống rượu.

Khương Song Linh nheo mắt, uống rượu xong cô khá buồn ngủ, nhưng cô cảm thấy hiếm khi gặp lúc Tề Hành say rượu, bèn nghĩ trêu chọc thêm chút nữa.

đàn ông ch.ó má lúc say rượu cũng khá ngoan, lời, mặc cô sắp đặt.

Hơn nữa thể dễ dàng quật ngã .

Khương Song Linh mơ màng đẩy ngã xuống giường, sờ soạng lung tung, lột áo khoác . Nhớ tới cái bụng bia thấy ban ngày, nhịn sờ soạng bụng đàn ông thêm mấy cái.

Cô hoảng hốt phát hiện, Tề Hành vẫn cơ bụng, bao nhiêu năm qua, cũng chẳng đổi gì khác, sờ nóng hổi, trơn láng.

"Cũng còn giữ mấy năm." Trong giọng của đồng chí Tiểu Khương khỏi mang theo vài phần thổn thức, chỉ sợ đợi thêm vài năm nữa dáng Tề Hành cũng biến thành kiểu giống hai.

Nghĩ thôi cũng thấy vui ha ha.

Vừa nãy lúc ăn cơm còn tán gẫu với chị dâu, những lời phàn nàn kiểu mật của chị dâu, trong ấm áp mang theo chút ngọt ngào của thời gian trôi qua.

"Nắng chiều vô hạn, chỉ tiếc sắp hoàng hôn."

Tề Hành đang gối lên đùi cô bỗng mở mắt: "Có thể ba mươi năm nữa hẵng câu ?"

"Lúc đó em mới thật sự là bà lão bảy tám mươi tuổi." Khương Song Linh buột miệng trả lời, đợi cô trả lời xong, lúc mới kinh ngạc phát hiện: "Tề Hành, tỉnh rượu ?"

"Bị em cho tỉnh rượu ." Tề Hành cầm lấy một bàn tay của đối phương, chạm chỗ hiểm yếu .

Đồng chí Tiểu Khương quá quen thuộc với " em" cũng chẳng vẻ gì hoảng hốt: "Chàng trai trẻ, hỏa khí của cũng vượng thật đấy."

"Em đến thêm dầu, thêm giấm, hỏa khí thể vượng ?"

Khương Song Linh: "..."

"Bao nhiêu năm qua, mồm mép cũng luyện đấy."

Tề Hành đó, đôi mắt mang theo men say cô: "Đều do lãnh đạo dạy ."

Anh lật , đè , Khương Song Linh đẩy n.g.ự.c một cái, cảnh cáo: "Ở nhà hai chị dâu, đừng bậy."

"Khương , em giúp ."

"Giúp thì giúp, đợi đấy."

"... Em thể giúp đúng chỗ một chút ?"

Tề Hành giữ tay đối phương, dẫn xuống . Khương Song Linh hôn lên mặt một cái: "Sốt ruột chứ gì, chẳng bảo đợi , đợi mấy năm nữa biến thành cái bụng như hai, xúc cảm sẽ khác đấy."

Tề Hành: "Sẽ ."

Khương Song Linh an ủi : "Thực em cũng giống chị dâu, em thật sự để ý , con ai cũng sẽ già mà, cho dù hói đầu, phát tướng, em vẫn sẽ thích ."

Tề Hành: "... Tay em như ."

Mộng Vân Thường

"Có hoa hãy bẻ kẻo mà, đừng chờ hoa rụng bẻ cành trơ vơ, em đây chẳng đang tranh thủ lúc còn sở hữu mà trân trọng thời gian tươi ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-la-me-ke-khong-phai-chi/chuong-374.html.]

Màu mắt Tề Hành tối ít, giọng cũng khàn nhiều: "Vậy em để cũng trân trọng một chút."

Khương Song Linh ôm lấy , đột nhiên từ sinh một luồng bực bội, còn một nỗi hoảng hốt vô cớ: "Tề Hành, chê em già , ?"

Tề Hành cúi đầu hôn lên môi cô: "Em sờ lương tâm mà xem, chê em già, chỗ nào."

"Anh còn sợ là em chê già, chứ. Hồi hai mươi mấy tuổi, cứ la lối đòi xem dáng vẻ mọc tóc bạc, hói đầu, giờ la lối phát tướng béo lên."

Lời phàn nàn của đàn ông khiến trong lòng Khương Song Linh nảy sinh một cảm giác thể miêu tả, khiến cô nhận nỗi lo lắng từng phát hiện: "Em thực là sợ già nhanh hơn , tóc bạc , mặt mọc nếp nhăn, dáng biến dạng..."

... Anh sẽ chê em ?

Rõ ràng chuyện lão hóa vẫn bắt đầu xảy , cô nỗi lo lắng như , là một loại hoảng sợ về những điều sắp ập đến.

"Sẽ ."

Giọng nam trầm chắc chắn truyền đến từ đỉnh đầu.

"Thật sự sẽ ? Sao chứ... sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất..." Già quả thực là một chủ đề nặng nề, cho dù từ chối thế nào, ngày đó vẫn sẽ đến.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Khương Song Linh bỗng trở nên trống rỗng, đột nhiên chìm đắm trong ý thức của chính .

ông trời ưu ái, trải qua hai thanh xuân tươi nhất, từ mười tám đến hai mươi lăm tuổi, đỉnh cao về thể lực và tinh lực của một trẻ tuổi. Tuy nhiên từ khi bước tuổi hai mươi lăm, thể cảm nhận cơ thể dần suy yếu, từ từ ý thức đang già theo thời gian.

Làn da từng căng mọng hồng hào sẽ dần mất độ đàn hồi của tuổi trẻ, mọc từng đường vân lắng đọng qua năm tháng, mái tóc đen như lụa mất độ bóng...

"Khương già em?" Tề Hành chăm chú mắt cô, tay nhẹ nhàng chải qua mái tóc dài đỉnh đầu cô, tay nắm lấy cổ tay cô, mười ngón tay đan c.h.ặ.t với những ngón tay thon dài linh hoạt của cô.

Tề Hành nhắm mắt : "Nếu em như "

Khương Song Linh vội vàng ngắt lời : "Cũng thế."

khuôn mặt đàn ông trưởng thành nhưng tuấn tú mắt, giơ tay phác họa đường nét ngũ quan của , thở dài: "Anh ngàn vạn đừng cố ý chà đạp cơ thể , em cũng chỉ thôi."

"Muốn cùng già , già một cách tự nhiên, nếu quá trình lão hóa thể chậm chút thì mấy."

"Tề Hành, cùng em bảo dưỡng cơ thể ."

Tề Hành đồng ý với cô: "Được."

"Cơ bụng giữ cho Khương ." Đồng chí Tiểu Khương nhịn xoa một cái lên đối phương, mặc dù thỉnh thoảng sẽ vô cùng tò mò Tề Hành mọc cái bụng bia giống hai sẽ trông như thế nào, nhưng mà...

Cô vẫn chọn cơ bụng.

Tề Hành , liền cảm thấy vợ mà hiểu quả nhiên sai, cô chỉ thích cái , thế là hỏi câu hỏi linh hồn đó: "Em thật sự thích thấy một hói đầu?"

Khương Song Linh liếc với ánh mắt " coi thường thế giới quá ", đó sờ sờ mái tóc ngắn cứng như lông nhím của : "Hói thì , chẳng còn thể đội tóc giả ư?"

Thậm chí đợi mấy chục năm , còn thể cấy tóc, dường như nam giới còn chấp niệm với tóc của hơn nữ giới, dù các hạng mục thẩm mỹ đời , đông đảo em nam giới đều chọn cứu vớt mái tóc của .

 

 

Loading...