Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị - Chương 354

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:11:09
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Người còn thì ? Người còn cũng là con trai cô ? Trông vài phần giống cô.”

“Nó con trai , là em trai .”

“Ồ?” Nghe thấy lời , bên cạnh mở to mắt tò mò : “Em trai cô chắc cũng mới mười hai tuổi chứ?”

Khương Song Linh: “…… Em trai bằng tuổi con trai .”

Những khác: “……”

Được , chính là hai cây cỏ non.

“Cô xem, cái mà lớn thêm mười tuổi thì bao……”

Khương Song Linh: “……”

Xử lý xong việc ở trường, Khương Song Linh dẫn Tề Việt và Khương Triệt về nhà, trái mặt hai đứa xong, đ.á.n.h giá: “Hai đứa chính là dự phóng hỏa đốt tim thiếu nữ.”

Sau chắc chắn sẽ cầm đuốc nhỏ đốt cháy trái tim các cô gái.

Cô dẫn theo hai kẻ phóng hỏa đốt tim.

Tề Việt nghi hoặc: “Mẹ, phóng hỏa gì cơ?”

Khương Triệt: “Nướng đồ?”

Mộng Vân Thường

“Không gì.” Khương Song Linh thầm nghĩ bây giờ bọn trẻ còn nhỏ, đợi đến , hy vọng ít trêu chọc con gái nhà chút.

Đối với Tề Việt, Khương Song Linh vẫn yên tâm, giống ba , sẽ là một đàn ông trách nhiệm, em trai Khương thì càng cần , trông giống kẻ phụ bạc con gái nhà .

Nhà họ điều duy nhất khiến yên tâm lắm, lẽ chính là điều hòa trung tâm đầy miệng lời ngon tiếng ngọt - Huy, tra nam nhí.

may mà cái nhóc con rắc rối tuy miệng lưỡi trơn tru, nhưng cũng chỉ yêu ba trai , cũng yêu cái gì khác.

Bé trai sáu bảy tuổi, cô lo lắng sớm thế , thực sự là quá lo xa .

“Tề Hành, lúc mười bốn mười lăm tuổi trông thế nào?”

Về nhà xong, Khương Song Linh nhịn tò mò dáng vẻ thời niên thiếu của gã đàn ông tồi tệ nhà , cũng giống Tề Việt lúc nhỉ, tuổi còn nhỏ, trêu hoa ghẹo nguyệt.

“Thì thế thôi.”

Từ miệng Tề Hành thì hỏi gì, đồng chí Tiểu Khương tìm Triệu Dĩnh Hoa, Triệu Dĩnh Hoa lật cho cô mấy tấm ảnh, tuy ảnh ố vàng, nhưng thiếu niên Tề Hành đó non đến mức thể vắt nước.

“Có, nhiều nhà đến tìm , kết thông gia đấy.” Khi hồi tưởng quá khứ, trong mắt Triệu Dĩnh Hoa mang theo sự dịu dàng hoài niệm.

……

Ở trường, Khương Song Linh cầm cọ vẽ, vẽ Tề Hành mười bốn mười lăm tuổi, cô vẽ quá chăm chú, đến nỗi chú ý đến bên cạnh.

Là một trợ giảng khác, họ Trần.

Trợ giảng Trần tò mò trong tranh, “Đây là con trai cô?”

“Không .” Khương Song Linh phủ nhận xong trả lời, cô cũng tiện vẽ chồng thời niên thiếu.

“Cô giáo Tiểu Khương, nhà cô đều sinh quá.”

“Chồng cô sinh tệ chứ?”

“Anh .”

……

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-la-me-ke-khong-phai-chi/chuong-354.html.]

Tề Hành và Tề Việt tuy hai cha con trông giống , nhưng hai họ trong mắt cực kỳ khác biệt, Tề Hành như tùng như mực, khí chất cả thiên về thanh lãnh nội liễm, còn ngũ quan của Tề Việt thêm vài phần kiêu ngạo phô trương.

mà, đều , phân cao thấp.

“Vui tai vui mắt.”

Thai nhi ba bốn tháng, đứa bé trong bụng lờ mờ lộ bụng , Tề Hành cùng Khương Song Linh siêu âm, bác sĩ thời còn thể thông báo trai gái, bác sĩ hai vợ chồng : “Chắc là con gái.”

“Thật ạ?” Mắt Khương Song Linh sáng lên, là áo bông nhỏ, đến thật sự là áo bông nhỏ.

Tề Hành ôm vai cô, “Lần em yên tâm , thư tích cóp thể gửi .”

“Vẫn là đợi .” Khương Song Linh sờ bụng , “Vẫn là đợi con sinh , gửi cho Lão Vương, tuyệt đối cho cô bất kỳ cơ hội nào nhạo em.”

“Sinh con gái cho cô xem !”

“Tề Hành, chúng đặt tên cho con , em nhận thư hồi âm, Lão Vương đặt cho cái tên gì mà Khương Sinh Tề Sinh Bát Sinh các loại.”

“Anh nghĩ tên cho con gái .” Trước khi Lão Vương hàng xóm đặt tên, cô đặt tên để chiếm tiên cơ.

“Tề Hi.”

Hi và Huy đều nghĩa là ánh nắng.

“Tề Hi?” Khương Song Linh lẩm bẩm cái tên trong miệng, cái tên thực cũng tệ, ngụ ý cũng tệ, chỉ là…… Huy Huy và Hi Hi đều là mặt trời nhỏ……

Khiến đồng chí Tiểu Khương khó tránh khỏi cảm thấy lo lắng vì cái tên gọi .

Hơn nữa là vô cùng lo lắng!

“Gọi là Hi Hi khi nào cũng ầm ĩ như Huy Huy ?? Tên thôi thấy ch.ói mắt, ánh nắng quá nhiệt liệt .” Khương Song Linh che mắt , chỉ sợ đặt tên Hi Hi là đứa trẻ nghịch ngợm, ánh nắng nhà họ đủ nhiều , cũng đang chơi Plants vs. Zombies, gom nhiều mặt trời nhỏ thế gì, lực tấn công mạnh.

Áo bông nhỏ ấm áp của cô đừng biến thành áo choàng nhỏ lọt gió.

Tề Hành: “Em học chủ nghĩa Mác ?”

Tính cách của đứa trẻ sẽ đổi theo cái tên.

Khương Song Linh: “…… Học thì ? Đồng chí Tề Hành, đoan chính thái độ, tên con chúng quan trọng!

“Phải đặt tên trọng điểm!”

Nhỡ là một mặt trời nhỏ ầm ĩ như Huy Huy, thì đáng sợ lắm, đồ đạc trong nhà đủ cho con bé giày vò, Khương Song Linh suy tính gợi ý: “Chúng nên đặt cho con gái một cái tên yên tĩnh chút ?”

Tề Hành nhíu mày: “Tĩnh Tĩnh?”

“Con tên là Tĩnh Tĩnh…… , thể gọi là Tĩnh Tĩnh, Tĩnh Tĩnh cũng quá…… cái gì mà tĩnh tĩnh (yên tĩnh một chút), Tĩnh Tĩnh là ai? Tĩnh Tĩnh là con gái ? Không …… Tề Tĩnh Tĩnh? Cái tên chắc chắn hề yên tĩnh……”

“Nhỡ em gọi con gái một tiếng Tĩnh Tĩnh, con bé hét lớn với em Có mặt!”

“Vẫn là đừng Tĩnh Tĩnh nữa.”

“Nói đến mức em cũng tĩnh tĩnh.”

Tề Hành: “……”

Không đều tên đặt ngược , đặt cái tên dễ nuôi…… từ từ.

“Lão Vương đây hình như đặt tên, cái gì mà Mặt Trăng, Vọng Thư? Túy hậu bất tri thiên tại thủy, mãn thuyền thanh mộng áp tinh hà?…… Tề Thanh Mộng cũng tệ, thanh lãnh.”

Tề Hành bất lực: “Nghe theo đứa bé, em đặt tên gì cho con gái cũng , ý kiến.”

 

 

Loading...