Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị - Chương 350

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:11:05
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tiểu Nha nhà , năm nay thi đỗ, nhà chồng cho cô thi, hình như cũng đang đòi ly hôn……”

Cô giáo Tăng thổn thức, “Nghe mà cũng ly hôn.”

Khương Song Linh: “?????”

“Chị tự nhiên ly hôn gì?”

“Ha ha, thì giống như xem náo nhiệt mà, đều ly hôn, ly hôn, chẳng chút ngứa ngáy trong lòng .” Tuy cô giáo Tăng ngoài miệng , thực là đang đùa, “ thấy mấy , cũng là thấy nhà khác ly hôn, cũng ầm ĩ đòi ly hôn.”

Khương Song Linh lắc đầu, “Chuyện nhà cũng chẳng liên quan gì đến .”

“Cô giáo Tiểu Khương, cô kết hôn bao nhiêu năm , từng nghĩ đến chuyện ly hôn ?”

“Em á? Không ly hôn.”

Đồng chí Tiểu Khương tỏ vẻ còn thấy dáng vẻ hói đầu của đàn ông nào đó, kiên quyết ly hôn.

Nghe xung quanh từng đôi từng đôi ly hôn, khiến Khương Song Linh nhịn cũng nghĩ đến chuyện , nghĩ đến cuộc hôn nhân của cô và Tề Hành, thì, cô và Tề Hành kết hôn bảy năm , cũng đến ngày thất niên chi dương (bảy năm ngứa ngáy).

Đều lúc vợ chồng dễ gặp khủng hoảng hôn nhân nghiêm trọng……

“Tai còn đau ?”

“Cũng , hết đau .” Khương Song Linh sờ khuyên tai bạc dái tai, nhẹ nhàng xoay một vòng, cảm giác gì quá lớn, xem tay nghề của đồng chí Tề , khử trùng cũng đúng chỗ, viêm cũng mưng mủ, tai vẫn , tin rằng bao lâu nữa là thể thực hiện tự do đổi khuyên tai.

“Tề Hành, gần đây em nhiều ly hôn……”

“Sao thế?”

“Chỉ là tò mò, từng nghĩ đến chuyện ly hôn với Khương ?”

“Không , đừng nghĩ lung tung.” Tề Hành kéo tay cô qua, nhẹ nhàng chải tóc cho cô, dịu dàng : “Anh trai sống với em cả đời.”

Khương Song Linh , “Em cũng , ly hôn, đợi chúng già , em còn đếm xem đầu bao nhiêu sợi tóc trắng.”

“Tóc nhiều, em đếm cả đời cũng hết.”

“Anh tự đại đấy, cái đó chắc , đợi chúng già , chừng tóc rụng chỉ còn vài sợi, em một ngày thể đếm mấy .”

Tề Hành: “Tại Khương cứ luôn nhớ thương tóc của trai?”

Mộng Vân Thường

“Không nhớ thương tóc thì nhớ thương cái gì của ? Ai bảo cạo trọc đầu, em cũng chỉ thể đợi con d.a.o mổ heo thời gian giúp ……”

Năm nay nóng nhanh, tháng tư tháng năm trời lúc nóng lúc lạnh, lúc thì thể mặc áo ngắn tay, lúc thì khoác áo khoác.

Khương Song Linh khuyên tai , mặc một chiếc váy đỏ trong khuôn viên trường, tóc dài bay bay, gương mặt trái xoan xinh , dù trong khuôn viên Sơn Mỹ nhiều , cũng là khí chất xuất sắc, thu hút sự chú ý nhất.

“Cô giáo Khương chào cô.”

“Trợ giảng Khương!”

“Cô giáo Khương xinh quá, còn hơn cả nữ sinh viên chúng em.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-la-me-ke-khong-phai-chi/chuong-350.html.]

“Trợ giảng Khương đến mẫu cho chúng em .”

Mấy nữ sinh học sơn dầu nhao nhao hy vọng Khương Song Linh đến bên hồ phun nước mẫu vẽ tranh cho họ, thịnh tình thể chối từ, Khương Song Linh đành bên hồ nước mẫu cho họ một lúc.

“Vẽ tệ.”

Khương Song Linh cũng bao lâu, dậy rời , vốn tưởng gì, ai ngờ vài ngày một bức tranh gây chấn động, mà phụ nữ váy đỏ trong tranh đúng là cô.

Tác giả bức tranh đó là tân sinh viên chuyên ngành sơn dầu, là một đàn ông hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, tên là Lương Viên, dáng vẻ tuấn, từng thanh niên trí thức xuống nông thôn, còn là một đại tài t.ử, thi trường họ thu hút ánh của đông đảo nữ sinh viên.

Sau khi bức tranh sơn dầu đời, đột nhiên lời đồn đại tài t.ử mới đến Lương Viên thích trợ giảng Khương.

Khương Song Linh vốn thấy những lời đồn , nhưng mấy nữ sinh viên chạy đến mặt cô, bảo cô dũng cảm theo đuổi hạnh phúc của .

Khương Song Linh một trận khó hiểu: “Các em đang cái gì ??”

“Cô giáo Khương, cô còn trẻ, nếu lúc một nam thanh niên ưu tú theo đuổi cô, cô chấp nhận sự theo đuổi của ?”

Khương Song Linh lắc đầu, “ kết hôn .”

Trong đó một nữ sinh viên họ Nhạc : “Kết hôn thì chứ, kết hôn thể ly hôn mà, khóa của chúng em nhiều bạn học đều ly hôn, ly hôn , vẫn thể theo đuổi hạnh phúc mới.”

“Bây giờ thời đại mới thế , chúng dũng cảm theo đuổi hạnh phúc của , tìm bạn đời lý tưởng của cuộc đời.”

Khương Song Linh : “ bạn đời lý tưởng của .”

“Cô giáo Khương cô ưu tú như , tại kết hôn sớm thế? Trước khi kết hôn cô tìm hiểu chồng bao lâu?”

“Trước khi cưới các cô gặp mấy ?”

“Nếu gặp mấy , đó chính là hôn nhân mù quáng câm điếc, cuộc hôn nhân như nên vứt bỏ.”

“Cô giáo Khương, cô nên dũng cảm theo đuổi hạnh phúc của .”

Khương Song Linh cho vài phần mất kiên nhẫn, “Bản hạnh phúc, tình cảm giữa và chồng ,”

“Cô giáo Khương!” Nhạc Hồng Tri trong đám nữ sinh viên đột nhiên cao giọng, “Cô giáo Khương, cô xinh như , còn trẻ, tại ép tạm bợ với một chồng thô tục, cô nên dũng cảm theo đuổi bạn đời tâm hồn nghệ thuật.”

“Cho dù kết hôn bảy năm , cho dù con thì , chẳng vẫn thể ly hôn như thường, cả đời dài như , thể cứ tạm bợ mãi thế .”

“Nhạc Hồng Tri, tại cứ cổ vũ ly hôn thế hả?”

“Cô tự bỏ chồng bỏ con gái chứ , mấy hôm thấy một đàn ông bế một bé gái đến tìm cô , cô gặp cũng thèm gặp, đứa bé đó xé ruột xé gan, nhẫn tâm quá.”

……

Khương Song Linh lắc đầu, rời khỏi đám sinh viên ồn ào.

“Cuộc hôn nhân của hạnh phúc, yêu chồng .”

Sinh viên khoa Hội họa tò mò hỏi cô, “Chồng cô giáo Khương thế nào? Ưu tú ? Đẹp trai ?”

 

 

Loading...