“Không ạ.” Khương Song Linh ôm sách trong tay, cô thi đại học, cô chỉ đu trend, tham gia sự kiện trọng đại theo một cách khác.
Đồng chí Tiểu Khương vô cùng tò mò năm đầu tiên khôi phục Cao khảo, rốt cuộc thi nội dung gì.
Tuy Khương Song Linh thi đại học, nhưng lứa học sinh tiểu học đầu tiên cô dạy, hai khóa lớn nhất, đến lúc thể tham gia thi đại học.
Học sinh của cô sắp thi đại học , tuy cô chỉ là giáo viên mỹ thuật, nhưng cũng cảm thấy kích động cho chúng.
“Học sinh của em sắp thi đại học , em xem xem thi đại học cần ôn tập nội dung gì.” Khương Song Linh năm xưa cũng là học sinh từng tham gia thi đại học, bây giờ cũng coi như hồi tưởng quá khứ, ôn ký ức học vật lý hóa học năm xưa.
Tuy nhiên……
Sau khi Khương Song Linh vài bài vật lý hóa học, cô cảm thấy đầu to , gần như nhớ nổi một công thức nào, miễn cưỡng vài bài.
Rõ ràng năm xưa cô cũng là một học sinh cấp ba xuất sắc, mấy năm học, kiến thức dường như thụt lùi .
Mộng Vân Thường
Tề Hành thấy cô đang bài, cũng ghé xem, bài nào Khương Song Linh , cầm b.út liệt kê từng bước dạy cô .
Hai vợ chồng nghiêm túc ôn tập thi đại học ánh đèn bàn.
Khương Song Linh kinh ngạc: “Tề Hành, mấy cái đều , mà đúng hết??!!??”
“Em thấy nên đăng ký tham gia kỳ thi đại học năm nay , chừng thể thi đỗ Thanh Hoa Bắc Đại đấy!”
Kỳ thi đại học giới hạn độ tuổi, các lứa tuổi đều thể đăng ký, Khương Song Linh cảm thấy nếu Tề Hành thi đại học, nhà họ chừng còn thể xuất hiện một sinh viên Thanh Hoa Bắc Đại!
Tề Hành: “……?”
“Anh thi đại học??”
Tề đoàn trưởng - nghiệp đại học hàng thật giá thật chỉ cảm thấy khó hiểu.
Khương Song Linh: “ , thi đại học, chẳng lẽ em ?” Đồng chí Tiểu Khương bằng nghiệp Sơn Mỹ .
Tề Hành: “……”
Hai vợ chồng đều cần thi đại học , cúi đầu bài tập ánh đèn bàn.
“Vậy em mua mấy bài tập gì?”
“Em chỉ học tập thôi!”
Tề Hành: “Được, dạy em bài.”
“Không, em nữa, em mua mấy cuốn sách giáo khoa định tặng , lứa học sinh tiểu học đầu tiên em dạy sắp tham gia kỳ thi đại học năm nay, em hỏi , mấy đứa đăng ký thi năm nay, là giáo viên mỹ thuật, tuy chỉ là giáo viên mỹ thuật, nhưng cũng gửi chút tấm lòng của .”
Mấy chục năm , giáo viên tặng sách bài tập cho học sinh chắc đ.á.n.h, nhưng đối với học sinh thời đại , thể thêm vài bài tập, chính là thêm vài phần hy vọng đỗ đại học.
Khương Song Linh tặng sách mua , vốn tưởng chỉ cần lẳng lặng chờ kỳ thi đại học kết thúc, góp vui xong là hết chuyện của , kết quả, hiệu trưởng Học viện Mỹ thuật Sơn Thành tìm đến cô, hy vọng cô thể đến trường giảng dạy.
Vì khôi phục Cao khảo, nhà trường cần mở rộng tuyển sinh, giáo viên đương nhiên…… cũng mở rộng theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-la-me-ke-khong-phai-chi/chuong-344.html.]
“Đồng chí Khương, cô là một đồng chí ưu tú, hiện tại đang là thời điểm quan trọng để nhà trường cải cách đổi mới, cần những dòng m.á.u mới trẻ trung như cô gia nhập.”
……
Lời hiệu trưởng hùng hồn kích liệt, rõ ràng quyết định như chắc chắn là do nhà trường qua một thời gian khảo sát mới đưa .
Khương Song Linh ngờ thể bắt kịp làn gió xuân khôi phục Cao khảo như , cô cùng mười một giáo viên trẻ khác, cùng tuyển dụng trợ giảng của Sơn Mỹ (Học viện Mỹ thuật Sơn Thành).
Đã quyết định đến Sơn Mỹ đảm nhận vị trí trợ giảng, Khương Song Linh buộc từ chức giáo viên mỹ thuật tiểu học.
Năm 72 cùng Tề Hành đến đây giáo viên tiểu học, thấm thoắt năm năm trôi qua, nhớ quãng đời giáo viên tiểu học năm năm nay, Khương Song Linh vẫn cảm thấy một trận thổn thức cảm thán.
Gương mặt của từng lứa học sinh hiện mắt cô, giờ đây khôi phục Cao khảo , những đứa trẻ hy vọng mới, chúng thể thi đỗ đại học, đến những vùng trời rộng lớn hơn để mở mang kiến thức.
“Cô giáo Tiểu Khương, cô sắp ?”
Khương Song Linh gật đầu, vài câu với cô giáo Tăng, hai đến trường, quan hệ cũng là nhất, cô giáo Tăng vô cùng luyến tiếc cô, Khương Song Linh cũng luyến tiếc cô .
Sau cơ hội cô giáo Tăng kể chuyện bát quái nữa .
Tất nhiên, cũng chắc, dù trường học cách nhà cũng xa, nếu gặp, vẫn cơ hội gặp mặt.
Ngoài giáo viên và học sinh trong trường, điều khiến Khương Song Linh tình cảm sâu đậm nhất chính là mảnh vườn rau nhà trường phân cho cô và những chú heo nhảy cầu mới mỗi năm, cắt cỏ heo năm năm, dọn chuồng heo năm năm, giờ đây coi như lời tạm biệt với những chú heo con trong chuồng.
Vì thế, Khương Song Linh còn đặc biệt cảm giác nghi thức kéo Tề Hành đến trường cho heo ăn một , dẫn đàn ông nhà nấu cám heo, đồng chí Tề sinh năm Hợi vẻ mặt lạnh lùng khuấy cám heo.
Tề Hành: “Em đột nhiên gọi đến trường, chính là để…… cho heo ăn?”
Mấy hôm Khương Song Linh đặc biệt hỏi Tề Hành thời gian rảnh , nếu thể dành nửa ngày rảnh rỗi, thì cùng cô chút chuyện “ ý nghĩa”.
Là một đàn ông yêu vợ, Tề Hành đương nhiên dành nửa ngày công phu, để cùng đồng chí Tiểu Khương chuyện “ ý nghĩa”.
“Em giáo viên mỹ thuật ở trường năm năm, giờ sắp , cùng em chút chuyện ‘ ý nghĩa kỷ niệm’ .”
Tuy nhiên……
Chuyện ý nghĩa kỷ niệm, là Tề Hành nhiếp ảnh gia giúp Khương Song Linh chụp ảnh cùng học sinh như dự đoán, mà là……
Cho heo ăn!
Nấu cám heo!
……
Tề đoàn trưởng đặc biệt xin nghỉ phép đến cùng vợ cho heo ăn thực sự thể hiểu nổi ý nghĩa của việc cho heo ăn đối với đồng chí Tiểu Khương.
“Cho heo ăn thì ? Tề đại đoàn trưởng ăn thịt heo vợ nuôi suốt năm năm liền, hơn nữa…… nhà chúng , vợ đến trường cho heo ăn, em vợ , con trai lớn con trai nhỏ của đều đến cắt cỏ heo cho heo, duy chỉ ……”