Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị - Chương 333

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:09:54
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Là một bé thanh tú.

Huy Huy cầm chong ch.óng nhỏ thoát khỏi vòng tay của ba, yêu cầu tự mặt đất, Tề Hành đặt xuống.

Trình Minh Hi cũng đặt bé trong lòng xuống, Tề Trình tò mò chằm chằm chiếc chong ch.óng nhỏ trong tay Huy Huy.

“Gọi chú thím .”

Tề Trình mở miệng gọi .

Lúc hai cạnh , lớn mới phát hiện, hai đứa trẻ tuổi tác chênh lệch nhiều, rõ ràng Tề Huy còn nhỏ hơn một chút, nhưng cao hơn Tề Trình.

“Anh Trình Trình, bắt khỉ ?”

Khương Song Linh: “?????”

Không tất cả các trai đời đều thể bắt khỉ!

Tề Trình: “??!! Khỉ?”

Mấy lớn bên cạnh cũng cho khó hiểu.

“Anh Trình Trình bắt khỉ.”

Tề Huy: “... Tại ạ? Mẹ, tại bắt khỉ.”

Tề Trình: “Em bắt khỉ.”

Tề Diên, Trình Minh Hi: “????!”

Bắt khỉ gì?

“Chúng về , đừng bên bờ sông hứng gió nữa.”

Tề Hành giúp xách hành lý, Tề Diên vốn còn chịu để giúp, cứ đòi tự , đương nhiên, vẫn là Tề Hành xách lên núi, họ quen đường núi , Tề Diên ôm con trong lòng, Trình Minh Hi bên cạnh thở hổn hển leo lên, tuy quen lắm, nhưng thể lực của hai khá , biểu hiện hơn nhiều so với đầu tiên đồng chí Tiểu Khương lên núi.

Cậu bé Tề Huy lúc cầm chong ch.óng đầy năng lượng, một chạy chạy dừng dừng đường núi, hoặc là chạy vòng quanh lớn, Tề Diên thấy : “Huy Huy cẩn thận, đừng ngã.”

“Ba, con tự .” Tề Trình trong lòng Tề Diên Tề Huy đang chạy như điên mặt đất, ghen tị .

“Vậy con nắm tay ba.”

“Con cùng Huy Huy.”

“Vậy .”

“Đợi , con nắm tay , cẩn thận ngã.” Trình Minh Hi xung quanh, vẫn yên tâm để Tề Trình một , gọi con tự dắt.

Khương Song Linh cũng gọi con husky chạy lung tung của về nắm tay, “Huy Huy, giống như , nắm tay .”

Trình Minh Hi chút bất ngờ Khương Song Linh, với em dâu.

Tề Trình thấy Tề Huy nắm tay , cũng kéo tay Trình Minh Hi, Trình Minh Hi cao hơn Khương Song Linh một chút, lúc dắt Tề Trình cúi .

“Anh hai chị dâu, sắp đến .”

Đến cửa sân, Tề Huy thằng nhóc hư hỏng thấy sân nhà , lập tức thoát khỏi tay , ngừng nghỉ mở cửa sân, vui vẻ chạy tới chạy lui trong sân.

Tề Diên cửa, kinh ngạc : “Sân lớn thật, tổng cộng mười mấy gian phòng nhỉ.”

“Ừm, cộng thêm kho bên , hơn mười gian.”

Đã sớm dọn dẹp một gian phòng trống để đón hai chị dâu, Tề Diên đặt hành lý xuống, cùng Trình Minh Hi một vòng trong sân, “Nhà lớn thật, bên còn một ao suối nước nóng nhỏ.”

“Là một nơi .”

Trình Minh Hi gật đầu, “Chỉ là đường dễ .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-la-me-ke-khong-phai-chi/chuong-333.html.]

“Mẹ hôm nay ở nhà ?”

“Bà và A Việt chạng vạng mới từ thành phố về, hai chị dâu, đến uống chén .”

Trình Minh Hi thấy tên Tề Việt, chút ngỡ ngàng, , cô nhiều năm gặp đứa trẻ .

“Anh ơi ơi! Cậu ơi! Nội ơi! Huy Huy ở đây!” Lúc mấy Triệu Dĩnh Hoa trở về, cần phát tiếng động gì khác, Tề Huy cái loa lớn tự nhiên bắt đầu ba ba ba gọi ngừng.

Khương Song Linh thấy tiếng loa nhỏ của nó, khỏi với Tề Hành bên cạnh: “Giọng của con nhà thật lớn.”

Giọng thể so với tiếng lợn kêu.

“Thầy Tạ mỗi gặp em, đều với em tiếc nuối…” Nói đến giọng lớn của Tề Huy, Khương Song Linh khỏi nhớ đến thầy Tạ “kiên trì ngừng” đó.

Thầy Tạ vẫn cảm thấy lẽ? Chắc là? Trong lòng vẫn giữ một tia hy vọng, cảm thấy bé Tề Huy là một nhân tài “đại khí vãn thành” (tài năng nở muộn).

Khương Song Linh cho rằng giọng ngày càng vang dội của Tiểu Huy Huy nhà họ, còn nhờ đến sự dạy dỗ của thầy Tạ, tuy hát vẫn lạc điệu, nhưng giọng quả thực nội lực dồi dào, vang .

Chỉ cần thầy Tạ đừng mở miệng dạy nó hát là .

Tề Hành hiểu rõ ngọn ngành, tò mò hỏi: “Tiếc nuối gì?”

Khương Song Linh , “Không gì, vẫn là thì hơn, thầy Tạ đó , cũng thấy tiếc nuối.”

Tề Hành: “…”

“Có cảm thấy giọng của Huy Huy nhà ngày càng lớn ? Nhờ thầy Tạ bồi dưỡng.”

Tề Hành: “... Huy Huy năng khiếu ca hát?”

Khương Song Linh xòe tay: “Huy Huy năng khiếu ca hát rõ, nhưng đồng chí Tề Hành cần chút tự .”

Năng khiếu lạc điệu truyền cho con trai, còn cần hỏi khác ?

Mộng Vân Thường

Vợ chồng Tề Diên bên cạnh hai chuyện: “?????”

Tề Diên trêu chọc: “Em trai em dâu, hai vợ chồng em chuyện như mật mã , hai cũng hiểu.”

Trình Minh Hi bên cạnh một tiếng, “Có gì hiểu, thầy Tạ mà em dâu nếu gặp , chắc cũng một tiếng tiếc nuối.”

Tề Diên: “ tiếc nuối cái gì chứ?”

Trình Minh Hi: “Anh càng cần chút tự .”

Tề Hành: “…”

Khương Song Linh: “?????”

“Anh!!”

Tề Huy cầm chong ch.óng nhỏ lon ton chạy đến bên chân trai Tề Việt ôm một cái, Tề Việt ôm lòng, mật xoa xoa ch.óp mũi nhỏ của , Huy Huy toe toét hì hì, trai đặt xuống, đến bên Khương Triệt nũng.

“Huy Huy ngoan thật.” Khương Triệt xoa xoa cái đầu nhỏ lông xù của Tề Huy, thuận miệng khen mấy câu.

Cậu bé Tề Huy thành nhiệm vụ thường lệ xong, đến chỗ bà nội.

“Huy Huy, hôm nay giọng vẫn lớn như .”

Tề Huy thằng nhóc , lúc nhà về, dễ dàng biến thành một viên kẹo dẻo nhiệt tình, dính mỗi một chút, viên kẹo dẻo bá đạo để đều dính chất dính của Huy Huy.

Huy Huy luôn nhiệt tình tiếp đón nhà, đồng chí Tiểu Khương cảm thấy đứa trẻ nếu thể đến Hải Đế Lao, thể trực tiếp việc ở cửa.

So với việc học hát, nhạc cụ, thằng nhóc càng thích hợp học một môn khác, ví dụ như, lễ tân, mở nhà hàng gì đó, chắc chắn thể khiến khách hàng cảm thấy ấm áp như ở nhà.

 

 

Loading...