Tề Hành xin nghỉ phép xong, việc xin nghỉ học cho bọn trẻ, Khương Song Linh cũng sắp xếp thỏa, họ năm sáu ngày, về về ảnh hưởng gì.
Mua bốn vé tàu hỏa, Khương Song Linh và Triệu Dĩnh Hoa thu dọn đồ đạc xong, sáng sớm Tề Hành và Khương Song Linh dẫn ba đứa trẻ đến Sơn Thành, cùng xếp hàng ở ga tàu chờ lên tàu hỏa vỏ xanh.
Ông cụ Hạ đến tìm lão đầu họ Liễu đ.á.n.h cờ, đ.á.n.h xong cờ đến nhà họ Tề xem qua, Triệu Dĩnh Hoa chuẩn ngoài.
“Cùng đến Sơn Thành , Tiểu Ngũ dẫn vợ nó ngoài , định mấy hôm nay ở bên Cung thiếu nhi, náo nhiệt, tuổi già , con cái , chỉ sợ cô quạnh.”
“Tuy chúng nó bảo cùng, nhưng cái già , thôi bỏ …”
“Ngồi , uống chút .”
Ông cụ Hạ gật đầu, bỗng nhiên thấy bức tranh đàn khỉ ở Hoa Quả Sơn treo tường.
Ông chằm chằm bức tranh tường, đăm chiêu suy nghĩ.
“Cụ Hạ, cụ đang xem gì ?” Triệu Dĩnh Hoa cầm một túi quần áo lên tiếng hỏi, bà thấy ông cụ Hạ ngây bức tranh đàn khỉ, khỏi tò mò.
Theo mắt của Triệu Dĩnh Hoa, bức “tranh đàn khỉ” tường quả thực…
Nhìn chút rợn , mỗi con khỉ đó đều sống động như thật, từng nét mặt, biểu cảm đều sinh động, khiến cảm thấy như mắt thật sự xuất hiện nhiều con khỉ khiến …
Khiến tê cả da đầu.
Gãi gãi lông khỉ tay, kêu chít chít bao vây bạn… Triệu Dĩnh Hoa nuốt nước bọt, bất giác nghĩ đến Tiểu Huy Huy đau đầu ở nhà.
“Nội ơi! Con cũng bắt khỉ!”
…
Ông cụ Hạ thoát khỏi dòng suy nghĩ của : “Bức tranh của Tiểu Khương vẽ thú vị, một mạch mà thành, , là hồn nhiên thiên thành.”
“... Chắc hẳn con bé hiểu về khỉ.” Ông cụ Hạ đăm chiêu chống cằm.
Khóe miệng Triệu Dĩnh Hoa giật giật, “Không hiểu ? Trong nhà một đứa con khỉ.”
“Mấy hôm còn dẫn con sở thú xem khỉ.”
“Ngoài bức , con bé còn vẽ nhiều tranh khỉ khác.”
“Vậy ? Có thể cho xem ?”
“Được chứ, đều là do thằng nhóc Huy Huy đây quậy phá, ngày nào cũng đòi bắt khỉ giống trai, bây giờ gì khỉ hoang cho nó bắt, vợ Tiểu Ngũ liền vẽ cho nó ít tranh khỉ dán trong phòng…”
“Thằng nhóc Huy Huy tranh, nó khỉ thật, Tiểu Khương khổ sở ít, những bức tranh đó cũng đều xé xuống, để , đúng … chính là ở đây.”
Ông cụ Hạ xem từng bức tranh khỉ mà cô vẽ đây, bất giác gật đầu, “Luyện tập ít.”
“Phải , cũng thấy vợ Tiểu Ngũ, ngày càng vẽ khỉ giỏi.”
“Xem bức , sống động y như khỉ thật.”
Mộng Vân Thường
“ thấy vẽ nhất là bức !!” Triệu Dĩnh Hoa tiện tay chỉ một bức tranh mặt khỉ.
Ông cụ Hạ: “... Bà xem kỹ bức tranh đàn khỉ xem?”
Triệu Dĩnh Hoa: “Cái … nhiều khỉ quá, mấy chục con nhỉ?”
Nhiều khỉ như , thôi cũng thấy đau đầu.
Ông cụ Hạ: “Một trăm linh tám con khỉ.”
Triệu Dĩnh Hoa: “…”
“Đây là tác phẩm nhất của con bé.” Ông cụ Hạ hài lòng gật đầu.
Triệu Dĩnh Hoa: “?????”
Điên !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-la-me-ke-khong-phai-chi/chuong-310.html.]
“Ông cụ Hạ… ông thích… con khỉ ?”
“ ngắm thêm một chút.”
Triệu Dĩnh Hoa chỉ cảm thấy da đầu tê dại, nhiều khỉ như , xem nhiều ban đêm chẳng lẽ gặp ác mộng ?
“Hay là ông mang đến Sơn Thành từ từ thưởng thức? Trời sắp tối , nên chậm trễ.”
“Được, mang bức tranh .”
Ông cụ Hạ cẩn thận mang theo bức “tranh đàn khỉ” quý giá cùng Triệu Dĩnh Hoa thuyền đến Sơn Thành.
Ngày hôm , ông mang bức tranh đàn khỉ đến Học viện Mỹ thuật Sơn Thành, tìm một thầy giáo của Khương Song Linh là thầy Thẩm, thầy Thẩm thấy bức tranh , lập tức kinh ngạc.
“Đây là tranh của Tiểu Khương?”
“Trình độ nghệ thuật của bức tranh cao, ngờ bức tranh của con bé tiến bộ đến …” Thầy Thẩm lẩm bẩm.
“Trước đây bảo con bé nộp một tác phẩm dự thi, chính là bức ? Con bé với , tranh dự thi đợi con bé từ quê về sẽ nộp cho .”
“Không ngờ con bé thành ?”
Ông cụ Hạ: “…”
Ông cụ Hạ chút thắc mắc, đây là tác phẩm Khương Song Linh tham gia cuộc thi? Ông đối phương qua.
Thầy Thẩm : “Con bé để vẽ bức tranh đàn khỉ , luyện tập bao lâu, một trăm linh tám con khỉ , một mạch mà thành, thầy xem chỗ , còn chỗ …”
Ông cụ Hạ: “Con bé vẽ ít khỉ, còn dẫn con trai sở thú quan sát kỹ loài khỉ, đúng , con bé còn gặp khỉ hoang mấy .”
“... Chẳng trách.”
“Con bé thể vẽ một tác phẩm như … Vốn dĩ mấy chắc chắn về việc con bé đoạt giải, bây giờ trong lòng tám-chín phần chắc chắn.”
Bức tranh là trình độ vượt xa khả năng bình thường của Khương Song Linh nhiều .
“Không ngờ con bé giỏi vẽ khỉ như .”
Ông cụ Hạ đăm chiêu gật đầu: “Là con trai út của con bé thích khỉ, con bé vẽ nhiều dán trong phòng nó.”
…
“Thì đằng còn một câu chuyện như .” Thầy Thẩm lặng lẽ gật đầu, “Mang theo tình yêu thương nồng nàn của một .”
“Chẳng trách tranh tràn đầy tình cảm, mỗi con khỉ đều sinh động hoạt bát, thì là …”
Khương Song Linh và Tề Hành dẫn ba đứa trẻ đến ga tàu hỏa Sơn Thành đông đúc qua , Tề Huy bám chân ba đông ngó tây, đôi mắt to đen láy ngừng liếc qua liếc .
Đồng chí Tề Huy từng xa đầu tiên đến nơi như ga tàu hỏa, cũng thấy tò mò.
Người gánh một cái gùi ngang qua , cũng như hươu cao cổ vươn dài cổ.
Thấy nhân viên công vụ ở ga tàu kéo một chiếc xe đẩy nhỏ qua đám đông, cũng nhịn mà theo chiếc xe đẩy đó.
Sau đó túm lấy vạt áo.
Tề Việt và Khương Triệt là hai đứa trẻ trưởng thành, giúp trông chừng con cá chạch nhỏ trơn tuột .
“Anh, đó là gì ?”
“Bán đậu phộng hạt dưa.”
“Khỉ ăn đậu phộng hạt dưa ?”
…
Khương Song Linh: “…”