Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị - Chương 307

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:09:28
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Song Linh: “... Anh đừng từ nữa, em mà rợn cả , con là con khỉ .”

“Được, lời em Khương.”

Khương Song Linh tựa lòng đối phương, khẽ sờ bụng của , tay đặt lên, một bàn tay to ấm áp khác phủ lên mu bàn tay cô, ấm nóng bỏng truyền đến lòng bàn tay lạnh lẽo của cô.

Còn thoải mái hơn cả túi chườm nóng.

“Đợi thêm một hai năm nữa .” Khương Song Linh lẩm bẩm, Vương Tuyết Xu gửi cho cô ảnh con gái, trong lòng cô quả thực chút ghen tị, nhưng bảo cô bây giờ m.a.n.g t.h.a.i sinh con, cô lắm.

Tề Huy còn nhỏ, nhóc bốn tuổi nghịch ngợm đủ khiến đau đầu.

“Đợi tiểu bọ chét lớn thêm chút nữa, để nó .”

Tề Hành véo véo ngón tay cô, “Không em gọi nó là bọ chét ?”

Khương Song Linh: “…”

“Tề Hành, đổi tên cho Huy Huy , gọi là Tề Tiểu Khiêu.”

Cậu bé nghịch ngợm Mã Tiểu Khiêu? Cậu bé nghịch ngợm Tề Tiểu Bọ Chét?

Tề Hành: “... Tề Tiểu Bọ Chét?”

Khương Song Linh: “Là Tề Tiểu Khiêu!! Tên cũng đáng yêu mà.”

“Em hỏi ý kiến con .”

“Anh tưởng thật ? Em đùa thôi, cái thằng nhóc , thật khiến yêu hận.”

“Không nghĩ nữa, nghĩ nữa, tạm thời gạt con cái sang một bên .”

“Tề Hành...” Khương Song Linh ngẩng đầu đàn ông mặt, “Tháng ba năm thể nghỉ phép mấy ngày ?”

“Sao ?”

“Em về quê một chuyến tiết Thanh minh.”

Dự định , Khương Song Linh nghĩ mấy hôm , cô và Khương Triệt rời khỏi thôn năm năm, cũng nên về xem , về thăm nhà cũ, và cả ba họ…

“Được.”

Tề Hành đồng ý với cô.

“Anh về cùng em.”

Sau khi quyết định chuyện , lòng Khương Song Linh nhẹ nhõm nhiều, vốn dĩ cô còn do dự, bây giờ với Tề Hành xong, lòng thấy yên .

“Vậy thì chuẩn , nhưng mà... vẫn là chuẩn đón Tết !!” Khương Song Linh vùi đầu lòng Tề Hành, kéo cùng lăn chăn, đều là vợ chồng già , cứ cởi áo đối phương , để dùng nhiệt giúp sưởi ấm trong chăn .

Đợi ấm hẳn , cô mới chui .

Mùa đông lạnh giá, sưởi ấm chăn mới là hạnh phúc thật sự, tiết kiệm tiền tiết kiệm điện.

Trước Tết, trường học bắt đầu nghỉ đông, bọn trẻ đứa nào đứa nấy đều vui mừng khôn xiết, truyền thống mổ lợn của trường cũng vẫn đổi.

“Cô giáo Tiểu Khương, năm nào cô cũng lấy thịt nạc ?” Cô Tăng thấy phần thịt Khương Song Linh chia, thắc mắc hỏi.

Cô Trương : “Ai bảo cống hiến của cô ít, thịt mỡ đổi bao nhiêu, thịt nạc còn thể đổi nhiều hơn một chút.”

Khương Song Linh lắc đầu, “Người nhà thích ăn thịt nạc.”

“Nói đùa, vẫn là thịt mỡ ngon hơn, đặc biệt là tóp mỡ rán qua mỡ lợn, mới gọi là thơm, chậc chậc.”

Mộng Vân Thường

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-la-me-ke-khong-phai-chi/chuong-307.html.]

“Cô Tăng, chúng qua bên gói sủi cảo .”

Khương Song Linh cùng cô giáo Tiểu Tăng bên cạnh xa, cô giáo Tiểu Tăng tóc ngắn đây giờ để tóc dài, tóc đều b.úi lên, hai năm kết hôn, năm ngoái còn sinh con, là một cô con gái đáng yêu, hai lúm đồng tiền nho nhỏ, lên cực kỳ dễ thương.

Nói Khương Song Linh ghen tị với con gái nhà Vương Tuyết Xu, chi bằng cô ghen tị với cô con gái nhỏ thể thấy mắt hơn.

“Cô giáo Tiểu Khương, Huy Huy nhà cô khi nào bắt đầu học.”

“Năm , học kỳ tới.”

“Sớm , đợi thêm nữa .”

“Vẫn nên để nó học sớm một chút.” Khương Song Linh vốn cũng nghĩ để con học muộn một chút, nghĩ thời đại trẻ con điện thoại, cũng nhiều phim hoạt hình để xem, vì để nó ở nhà phá phách, bằng đến trường kết giao thêm nhiều bạn bè cùng chơi.

“Con gái cô thì ?”

“Nghịch ngợm, đêm thường , cô xem mắt , đều thâm quầng cả .” Cô giáo Tiểu Tăng thở dài, khi kết hôn sinh con, cô dường như còn tràn đầy năng lượng như nữa.

Tuy nhiên, khả năng hóng chuyện của cô vẫn giảm.

Dù bụng mang chửa, cô giáo Tiểu Tăng vẫn xông pha tuyến đầu hóng hớt.

Mấy năm nay, Khương Song Linh ít chuyện nhà nhà nọ từ cô, khiến đồng chí Tiểu Khương cảm thấy cô chọn sai ngành.

“Làm giáo viên lỡ dở cô , cô nên phóng viên.”

Lúc cô giáo Tiểu Tăng sẽ khổ khiêm tốn : “Phóng viên thể đưa tin những chuyện , cô giáo Tiểu Khương đừng bừa.”

Khương Song Linh thầm nghĩ, đợi những tờ báo như Tri Âm và các câu chuyện tình cảm hóng hớt khác, sẽ cần những nhân tài như cô giáo Tiểu Tăng.

Học kỳ kết thúc, Khương Triệt và Tề Việt học thêm một năm nữa, cũng đến Sơn Thành học cấp hai.

Ngày tháng trôi qua thật nhanh.

Khương Song Linh từ trường về, trong nhà rộn ràng, Triệu Dĩnh Hoa dẫn Tiểu Huy Huy quanh lò lửa nhỏ nướng khoai lang, khoai lang mới nướng chút nóng tay, Tiểu Huy Huy hà , chuyền qua chuyền củ khoai lang nhỏ tay trái tay .

Giống như đang diễn xiếc.

Triệu Dĩnh Hoa thấy cảnh , lập tức khen ngợi: “Huy Huy nhà chúng giỏi quá.”

Tề Huy: “Nội, con còn thể tung hai củ.”

Khương Song Linh: “…”

Gánh xiếc cần con đó, nhóc con.

“Ông cụ Hạ hôm nào qua?”

“Đợi mấy hôm nữa , vẫn là ở nhà đón Tết.”

Khương Song Linh gật đầu, đến bên cạnh Tiểu Huy Huy, con trai út miệng thổi phù phù củ khoai lang nướng, hai bàn tay nhỏ và miệng đều dính vết đen vỏ khoai, trông như một con mèo hoa nhỏ.

Cô giúp thằng nhóc bẩn thỉu lau khóe miệng.

Thằng nhóc đôi mắt đen to, với , tốn chút sức lực nào bẻ đôi củ khoai trong tay, cực kỳ ân cần đưa cho Khương Song Linh, nịnh nọt : “Mẹ ăn...”

Khương Song Linh nhận lấy nửa củ khoai lang nướng từ tay nó.

Chậc, cái vẻ nịnh hót .

Chắc chắn chuyện .

Cô c.ắ.n một miếng khoai lang nướng vàng óng trong tay, dịu dàng cúi mắt, thầm nghĩ khoai lang nướng con trai đưa lên ngọt thơm.

 

 

Loading...