Góc tường đặt các loại nước chấm và dưa muối khác, như củ cải muối chua thái hạt lựu.
Bên còn đang nấu một nồi lớn nước gừng đường đỏ, nấu những viên bánh trôi nếp đang sôi, những đứa trẻ vội ăn bánh chẻo thì xếp hàng ở đây đợi bánh trôi.
Giáo viên luôn đợi bọn trẻ ăn xong mới đến lượt .
Khương Song Linh gói bánh chẻo đến mức tay sắp tê cứng, nhắm mắt , mắt như hàng trăm hàng nghìn chiếc bánh chẻo, đến khi ăn no, cô mới bưng một bát bánh chẻo từ từ ăn.
Bọn trẻ thời cũng thật sự ăn khỏe, lẽ là hiếm khi ăn một chút thịt, bọn trẻ ăn hết bát đến bát khác, các giáo viên cũng bên cạnh chú ý, để những đứa trẻ ăn quá nhiều.
“Đủ đủ , lát nữa ăn, chơi , hôm nay bánh chẻo cả ngày đủ cho các con từ từ ăn.”
Nhân thịt heo trộn với hẹ, cà rốt, một cân nhân thịt heo thể ít bánh chẻo, trường họ g.i.ế.c hai con heo, mấy trăm cân thịt, cho dù học sinh ăn thoải mái, cũng ăn bao nhiêu thịt heo.
Đã là ngày cuối cùng của học kỳ, cần lên lớp, khi ăn no, bọn trẻ chơi trò chơi sân thể d.ụ.c, Khương Song Linh bên cạnh xem, phát hiện giữa những đứa trẻ mà đang thịnh hành một trò chơi gọi là “bắt khỉ”.
Nghe là do kinh nghiệm của một đồng chí Tề Đại Lực nào đó mà phát triển thành.
Oẳn tù tì, một phần , một phần khỉ, các bạn nhỏ cùng bắt khỉ.
Khương Song Linh: “…”
Điều khác gì trò chơi đuổi bắt thông thường? Chỉ là đổi trò chơi đuổi bắt thành bắt khỉ.
Cũng đúng, giữa và khỉ cũng khá giống .
“Bắt khỉ !!”
“Ván là Tề Đại Lực!” Vương Vân Sinh phấn khích kêu lên.
Tề Việt: “????”
Khương Triệt: “Ván là khỉ?”
“Tề một, cũng là khỉ.”
Vương Vân Sinh: “ là Đại Lực!”
…
Khương Song Linh bậc đá thở dài, xem niềm vui bắt khỉ của bé cô hiểu.
Không xem trò chơi bắt khỉ bên , bên còn các bạn nữ nhảy dây và rồng rắn lên mây, khi bọn trẻ chơi mệt, cùng ăn uống, tụ tập hát hò chơi trò chơi.
“Giống như hoạt động hội chợ ở trường tiểu học của chúng .” Khương Song Linh đặt bát sang một bên, bọn trẻ chơi đùa, đó cô thấy chán, vẽ một bức tranh, gọi bọn trẻ chơi trò “ mù dán mũi”.
Ai dán đúng, cô sẽ vẽ cho một bức tranh biếm họa tốc ký của đứa trẻ đó, bức tranh nhỏ như đối với cô, vèo vài nét là xong, nhưng bọn trẻ thích, từng đứa một xếp hàng đến dán mũi.
“Cô giáo Tiểu Khương, cô giáo Tiểu Khương, em dán đúng , vẽ cho em !!”
Mộng Vân Thường
“Yên tâm , chắc chắn .”
“Trần Việt, xếp hàng nhiều ! Không thể đến nữa, rõ ràng ba bức tranh .”
“Không, sưu tầm năm bức! Đủ các tư thế khác !!”
…
Vợ của hiệu trưởng Tưởng đẩy tay hiệu trưởng: “Thầy xem cô giáo Tiểu Khương bọn trẻ yêu quý thế nào.”
“Cô , cũng chỉ giỏi vẽ hơn chúng một chút.”
“Bánh chẻo xong ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-la-me-ke-khong-phai-chi/chuong-298.html.]
“Để mười mấy cân thịt nữa, thêm bánh chẻo.”
…
“Được , cô giáo mệt , chúng vẽ nữa nhé, các con, chúc mừng nghỉ lễ.”
Khương Song Linh để đám trẻ đang tụ tập giải tán, uống một ngụm nước, khi uống một cốc nước ấm, giải tỏa buồn chán, tuy gió đông lạnh buốt, nhưng một đám trẻ con bao quanh, trẻ con đều là những lò sưởi nhỏ ấm áp, cô cũng khí cho đỏ mặt.
Ăn bánh chẻo, bánh bao cả ngày, buổi trưa còn bánh bao, ăn kèm với các loại dưa muối, thầy trò cùng ăn uống vui vẻ.
Ngoài thịt heo dùng để băm nhân, các giáo viên khác còn chia ít thịt heo, dù cũng là cùng nuôi lớn.
Khương Song Linh chia hai mươi cân thịt heo, các giáo viên khác ba mươi cân, đương nhiên, mỡ ưa chuộng hơn nạc, một cân mỡ bằng hai cân thịt nạc, các giáo viên khác thích chọn thịt mỡ, Khương Song Linh thì chọn nhiều, lấy thịt nạc nhiều, nên đổi hai mươi cân thịt nạc.
Cô còn lấy xương ống và lòng heo, về dùng để hầm canh xương ống và lạp xưởng.
Ngoài thịt heo, các giáo viên họ còn chia ít đồ dùng để đón Tết, là những thứ trồng trong vườn rau và vườn cây của trường, coi như là phúc lợi của giáo viên, dù cũng là tưới nước bón phân nuôi lớn.
Khương Song Linh còn bốn quả bưởi, mấy cân củ cải trắng, khoai tây và quýt, và lạc tươi mới đào, những thứ lặt vặt cộng , trọng lượng khá nặng, dễ mang về.
Một chắc chắn mang về .
Không ít giáo viên đợi nhà đến giúp mang về.
“Chồng lát nữa sẽ qua.”
“Chồng nhà cũng .”
“Đây còn một ít bánh chẻo, lát nữa nấu thêm bánh chẻo ăn.”
…
“ ?” Cô giáo Tăng chỉ : “Không , nhờ một chú giúp mang về.”
“Cô giáo Tiểu Khương cô thì ?”
“ ? và hai đứa con cùng mang về.” Khương Song Linh đống đồ, nghĩ rằng cô và bọn trẻ chắc thể miễn cưỡng mang về .
Dường như còn mượn một cái rổ và đòn gánh.
Khương Song Linh: “…”
“Chồng cô ? Sao đến đón cô về?”
Cô giáo Trương : “Hôm qua bảo chồng nhớ buổi tối qua một chuyến.”
“Cô giáo Hà cô thì ?”
“Đồ của bên cũng đúng, nhờ nhà giúp mang về.”
“Cô giáo Khương, cô khó khăn gì, bảo chồng giúp cô mang về một ít.” Cô giáo Trương giả vờ .
Cô giáo Trương trong lòng đắc ý, nháy mắt, chồng của đối phương dù thế nào, mua quần áo mua giày thì ? Vẫn là đủ chu đáo, cũng thời gian ở bên, dạy một học kỳ, thấy đến một .
Chồng của các giáo viên khác thỉnh thoảng cũng đến trường một chuyến, giúp mang đồ, hoặc mang ô đón vợ về nhà.
từng thấy chồng của Khương Song Linh, ngoài xa xa thấy một .
“Không , đừng phiền phức, cùng lắm hai chuyến.”
“Vậy thì mệt cho cô quá, cô giáo Tiểu Khương, chúng là đồng nghiệp, giúp đỡ .”