Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị - Chương 229

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:06:57
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Song Linh vẫn bên cửa sổ, “...”

Cái ... gì đáng tự hào ?

Cái ... gì đáng kinh ngạc ?!!

hiểu thế giới của trẻ con nữa .

Càng gần ngày sinh, chị gái của Vương Tuyết Xu đến khu gia thuộc, Khương Song Linh gặp chị gái của cô, thấp hơn Vương Tuyết Xu một chút, da đen, tuy xinh bằng, nhưng cũng ưa , tính cách của hai chị em đều nóng bỏng như .

Chị gái của Vương Tuyết Xu tên là Vương Tuyết Dĩnh, “ đến chăm cô ở cữ là trả tiền!! Phải trả tiền! Cô tưởng đến ?!!”

Vương Tuyết Xu: “Lúc đầu là chị khuyên em sinh con, bây giờ tiền của em, chị còn là chị ruột của em ?”

Vương Tuyết Dĩnh: “Nếu cô em ruột của , cho tiền cũng đến.”

“Cô tiểu tổ tông , cho tiền cũng chăm.”

Vương Tuyết Xu: “Nếu em tăng tiền gấp đôi, chị thể mỗi ngày gọi em là tiểu tổ tông ?”

Vương Tuyết Dĩnh: “Cô mơ , cô sợ tổn thọ .”

“Nếu cô tăng gấp năm , sẽ đồng ý.”

Vương Tuyết Xu: “...”

Khương Song Linh: “...”

Hà đoàn trưởng ngang qua xen : “Vợ ơi, cần em cho tiền, mỗi ngày đều gọi em là tiểu tổ tông.”

Vương Tuyết Xu: “...”

Khương Song Linh: “...”

Vương Tuyết Dĩnh: “Em rể của thật là... phiền phức, các tăng tiền gấp đôi, nếu chị già đối mặt với hai vợ chồng các .”

Vương Tuyết Xu: “Chị, em mỗi ngày gọi chị là tiểu tổ tông, chị thể lấy tiền ?”

Vương Tuyết Dĩnh: “Phì, dọn đồ đây! Hai vợ chồng các ! đối mặt với các ...”

“Chị chỉ tiền của em, chị còn chút tình chị em nào ?”

...

Mộng Vân Thường

Khương Song Linh: “Phì...”

Chị em lão Vương nhà bên đến , nhà thật vui.

Tháng t.h.a.i của Vương Tuyết Xu còn lớn hơn cô một chút, càng gần ngày sinh, ngay cả Vương Tuyết Xu cũng chút lo lắng, cảm thấy lo c.h.ế.t , “Sinh con đau ?”

Vương Tuyết Dĩnh: “Sinh con thể đau, ai cũng trải qua một .”

Khương Song Linh thở dài, sờ bụng lớn của , “Em cũng sợ đau, đau đến mức nào.”

Vương Tuyết Xu: “Cô yên tâm, sinh , đến lúc đó đau thế nào, đích cho cô .”

Khương Song Linh: “... Không, vẫn là đừng cho em.”

Cuối năm, bọn trẻ nghỉ đông.

Đến ngày nghỉ, tất cả đều reo hò chạy về nhà, “Không học nữa!

“Sắp Tết !

Tề Việt và Khương Triệt hai đứa trẻ vui vẻ đeo cặp sách nhỏ chạy sân, nhớ những ngày hè vui vẻ, chúng vô cùng mong đợi kỳ nghỉ đông!

Còn sắp Tết nữa!!

Tết quần áo mới mặc!! Cũng đủ loại đồ ăn ngon!!

“Mẹ! Nghỉ !!”

“Chị, nghỉ !!”

Dù nghỉ cũng thoát khỏi sự hành hạ của việc luyện chữ.

“Vậy chúng mỗi ngày luyện thư pháp một tiếng?”

Tề Việt: “Con học .”

Khương Triệt: “Chu Minh Minh rủ em đến nhà nó chơi.”

Tề Việt: “... Chu Minh Minh cũng rủ tớ đến nhà nó chơi.”

Khương Song Linh: “Các con bảo chúng nó đến nhà chơi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-la-me-ke-khong-phai-chi/chuong-229.html.]

Chu Minh Minh và Ngưu Gia Đống hai đứa trẻ để ý, rủ đến nhà họ Tề chơi, cùng rưng rưng luyện chữ.

Chu Minh Minh: “... Tớ về nhà.”

Ngưu Gia Đống: “Tớ cũng .”

Mẹ của Chu Minh Minh: “Tốt! Tốt lắm! Con gái chữ !!”

Mẹ của Ngưu Gia Đống: “Tốt!! Tốt quá!! Mỗi ngày nên luyện chữ ba tiếng!!”

Khương Triệt, Tề Việt, Ngưu Gia Đống, Chu Minh Minh: “...”

Trời sắp sập !

Thực Khương Triệt và Tề Việt cũng đau khổ đến thế, dù đây cũng luyện .

Tề Việt vỗ vai Ngưu Gia Đống, “Luyện nhiều sẽ buồn nữa.”

Ngưu Gia Đống: “Hu hu! Tớ đến nhà chơi nữa!”

Khương Triệt: “Chị tớ hôm nay bánh nếp.”

Chu Minh Minh: “Tớ thêm nhiều củ cải chua ngọt.”

Tề Việt: “Ngưu Gia Đống .”

Ngưu Gia Đống: “Tớ luyện chữ!!”

Cuối năm, khu gia thuộc mổ lợn Tết, sáng sớm tiếng lợn kêu, một đám vây quanh xem náo nhiệt, đương nhiên, lẽ xem náo nhiệt là giả, chờ thịt lợn mới là thật.

Tất cả đều thịt lợn tươi.

Anh mổ lợn cầm d.a.o quả thật là đại diện lính mới chọn , cầm d.a.o bên cạnh run rẩy thế nào, trông còn hoảng sợ hơn con lợn sắp g.i.ế.c đang mấy đè.

Run a run, run như cầy sấy.

Nói là chứ lợn.

“Ban trưởng, rốt cuộc mổ lợn thế nào, ...”

“Một nhát một nhát , chuyện khó đến thế ?”

“Đàn ông thực thụ thì dũng cảm lên, nhiều chị dâu đang kìa.”

Anh mổ lợn: “...”

Chính vì nhiều mới hoảng.

Tại xui xẻo chọn mổ lợn.

“Các đè lợn cho chắc , đừng để lợn chạy mất, mấy đàn ông to lớn mà chút sức lực nào ??!!”

...

Anh mổ lợn: “...” Hoảng quá mất.

Anh và con lợn đó

Anh lính cảm thấy khác gì con lợn sắp g.i.ế.c.

Dao cũng sắp cầm vững.

Khương Song Linh ở nhà cũng thể thấy động tĩnh mổ lợn bên ngoài, cô xem náo nhiệt, cô và Vương Tuyết Xu đều đang mang thai, sợ cảnh tượng dọa, chị Tống và Triệu Dĩnh Hoa xem náo nhiệt .

Từng đợt tiếng lợn kêu ngừng lan rộng bầu trời khu gia thuộc.

“Chẳng trách dùng tiếng lợn kêu để hình dung...”

Thật sự quá lớn!!

Con lợn của họ mổ bao lâu, Khương Song Linh tiếng lợn kêu trong phòng ngủ một giấc, lẽ là tai tiếng lợn kêu, khi ngủ trong đầu nghĩ đến heo vàng nhỏ, cô mơ thấy nhiều con heo đuổi theo .

Đuổi mãi đuổi mãi... những con heo đều biến thành Tề Hành.

Khương Song Linh: “...”

Tỉnh dậy cô ngẫm .

— Nếu thật sự nhiều heo như lao đến thì lo thiếu ăn.

Cô còn ngẫm đủ, Triệu Dĩnh Hoa mang về hơn hai mươi cân thịt lợn chia, hai đứa trẻ vây quanh chậu thịt lớn reo hò.

“Chị mau đến xem heo heo.”

 

 

Loading...