Cảm giác cơ bắp của đối phương ngày càng , Khương Song Linh nhịn đưa tay sờ một cái, đó nghĩ đến một chuyện liền thấy buồn .
Tề Hành vốn dĩ nên làn da trắng lạnh, màu da lớp quần áo trắng, đặc biệt là phần chân và eo bụng, da thường ngày tiếp xúc với ánh nắng mặt trời trở nên màu lúa mì khỏe mạnh, màu da chuyển đổi đều đặn.
Còn đến mùa hè, chút lộ sự phân tầng đen trắng của da, Khương Song Linh mấy câu, ngờ tên đàn ông khốn kiếp mấy ngày về nhà, bướng bỉnh phơi nắng cho phần cơ thể đều màu, tức đến nỗi Khương Song Linh đuổi tên quỷ da đen ngoài.
Khương Song Linh: “…”
Có bản lĩnh thì phơi luôn cả phần !
Chờ ba trong nhà thu đông phai màu.
Hai đứa trẻ khai giảng, hai đứa trẻ đen và cao lên bước học kỳ mới.
“Chị ơi! Đợi em về!!”
“Mẹ, đợi con về!”
Khương Song Linh tự tiễn chúng cửa, đồ đạc trong cặp sách cũng là do cô hôm qua kiểm tra kiểm tra , sách vở và b.út mực đều đầy đủ.
Sau khi bọn trẻ đeo cặp sách đến trường, nhà trở nên vắng vẻ, Khương Song Linh nhất thời chút quen với ban ngày tiếng ồn ào của hai đứa trẻ, việc gì cũng thấy buồn chán.
Trước đây vẽ tranh còn chê bọn trẻ ồn, bây giờ những con quỷ nhỏ líu lo còn, bắt đầu thấy nhớ.
Đây lẽ cũng là một loại hội chứng khai giảng của phụ .
Gần đây khu gia thuộc hai quân nhân mới chuyển đến, trong đó một họ Tưởng, cũng là mới cưới lâu chuyển đến, dạo thường xuyên đến tìm Khương Song Linh chuyện, dù một ngày việc gì cũng tìm việc để chuyện với Khương Song Linh vài câu.
Nửa tháng , quân nhân họ Tưởng phát hiện thai.
Sau đó là vì vợ của Tề doanh trưởng, tiểu Khương, mệnh mang phúc khí, tướng vượng phu… từ khi cô ở cạnh nhà Hà đoàn trưởng, vợ của Hà đoàn trưởng nhiều năm t.h.a.i cũng con… bây giờ thêm một , thật là huyền bí.
Vì …
Khương Song Linh: “??!”
Đây là… mạc danh kỳ diệu.
Vì khi chuyển đến t.h.a.i .
Còn Vương Tuyết Xu là vì đây cô thai.
Tất cả đều chút quan hệ nào với cô.
Kỳ lạ trở thành công cụ sinh con.
Mộng Vân Thường
Khương Song Linh buồn bực thôi, còn trong cuộc khác là Vương Tuyết Xu thì trêu chọc cô: “Mọi cũng chỉ là hóng chuyện, cho vui thôi, em đừng để trong lòng, nhưng em cũng mừng , may mà đồn là tướng vượng phu, chứ tướng bà mối.”
Khương Song Linh: “…”
Ai ngờ câu của Vương Tuyết Xu đúng lúc, lời cô dứt, hai đầu thấy Nhạc liên trưởng đang về phía cổng sân.
Nhạc Cần vốn định đến nhà họ Tề, nhưng tình cờ thấy Khương Song Linh trong sân nhà Hà đoàn trưởng.
Anh đến tìm vợ của Tề doanh trưởng.
Đến để cảm ơn sự giúp đỡ của Khương Song Linh, đàn ông cao lớn thật thà đỏ mặt sắp chuẩn kết hôn, còn tặng Khương Song Linh một món quà cảm ơn mai mối.
“Chị dâu, đến để cảm ơn chị.”
Khương Song Linh: “…”
Vương Tuyết Xu: “…”
Hai Nhạc Cần rời , Khương Song Linh bóng lưng , cố ý chuyển chủ đề: “Không ngờ Nhạc liên trưởng còn một mặt dịu dàng như .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-la-me-ke-khong-phai-chi/chuong-203.html.]
“Cô đúng.” Vương Tuyết Xu che miệng ngớt, vai run lên, chút hình tượng nào, nếp nhăn ở khóe mắt cũng sắp , “Ha ha ha ha, miệng khai quang ha ha ha ha ha…”
Nghe nhiều tiếng ha ha như khiến Khương Song Linh đau đầu.
Khương Song Linh: “Chuyện liên quan gì đến , lúc đầu là tìm chị ? Hơn nữa chị cũng một phần quà , bà mối Vương.”
Vương Tuyết Xu nhướng mày, lập tức vui, phản bác: “Cô bậy gì thế? Bà mối Khương.”
“Lão Vương, chị xem cái bụng to của chị kìa, bà mối thời xưa cũng như .” Khương Song Linh nhẹ nhàng liếc bụng cô, chậc chậc hai tiếng.
Vương Tuyết Xu suýt nữa ngất, “Tiểu Khương xin cô đừng nữa, cô nữa, sắp con .”
Khương Song Linh học theo vẻ mặt vô cảm của Tề Hành, vô cùng bình thản : “Lão Vương, gì đáng .”
Giọng điệu thản nhiên như mây bay gió thoảng, như thể để tâm đến những chuyện thị phi đời.
Vương Tuyết Xu: “…Cứu mạng, cô đừng mở miệng nữa, đồng ý với cô thứ.”
“Vậy chị đừng chuyện hôm nay ngoài nhé.” Nếu còn ngoài, Khương Song Linh tin đồn sẽ lan truyền đến mức nào, ít nhất đợi cho qua chuyện.
“Được , hứa với cô.” Vương Tuyết Xu khó khăn lắm mới nín .
“Chị thề .”
Vương Tuyết Xu: “ còn thề ?! Chẳng lẽ còn thề độc?”
Khương Song Linh: “Cái đó thì cần, chị cứ thề, chuyện hôm nay nếu chị ngoài, đầu Hà đoàn trưởng sẽ còn tóc.”
“Tiểu Khương cô thật độc ác.”
Tuy cuối cùng Vương Tuyết Xu lấy tóc của Hà đoàn trưởng thề, nhưng chuyện Nhạc liên trưởng đến tìm Khương Song Linh vẫn lan truyền , “tướng bà mối” khác , nhưng thật sự mấy chạy đến mặt Khương Song Linh nhờ giới thiệu đối tượng.
Là mấy nữ nhân viên y tế mà cô quen đây.
“Chị dâu, giới thiệu một ?”
“ , giới thiệu một .”
…
Từng một, đều là đến góp vui.
Khương Song Linh họ, “Giới thiệu loại nào? Loại như Nhạc liên trưởng ?”
“Hình như một tân binh ‘’ cho .”
Mấy nhân viên y tế: “…”
Nghe vẻ đáng sợ.
Sau khi đuổi hết những đến góp vui, Khương Song Linh bếp mấy cái bánh rán mè đen, lúc Tề Hành về cho ăn hai cái, gửi hai cái cho Vương Tuyết Xu nhà bên.
“Mè đen, chống rụng tóc.”
Vương Tuyết Xu: “!”
“Không chút quan hệ nào với cả.”
“Phòng ngừa thôi, ăn .”
Vương Tuyết Xu: “…Chồng cô ăn .”