Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị - Chương 187

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:06:02
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiết Lê kinh ngạc, “Mẹ, sáng nay vội ngoài ?”

Mẹ Tiết thấy cô về, miếng vải trong tay lập tức cần nữa, ánh mắt thẳng tay con gái, đúng là một chồng sách dày cộp, “Mẹ vội, sắp , đưa mấy cuốn trong tay con.”

Tiết Lê ở cửa ngẩn : “A?!”

Không đợi con gái về nhà, Tiết dậy đến mặt cô, trực tiếp lấy bốn năm cuốn, “Tiện đường, mang cho thím Tôn, thím Vương, chú Trương… xem.”

Nói xong, Tiết cầm sách thẳng cửa, như thể bà đợi ở nhà cả buổi sáng chỉ để chờ khoảnh khắc .

Tiết Lê: “…”

Cô cúi đầu tay , chỉ còn bốn cuốn.

mua ít quá ?

Bên Khương nên đưa thêm mấy cuốn ? Cô tiện ngoài mua.

Tiết Lê c.ắ.n môi suy nghĩ một chút, mua thêm hai cuốn nhờ gửi qua.

“Doanh trưởng, xong việc ạ?”

Tề Hành gật đầu, cầm chồng sách trong tay lên xe, tiểu Trương bên cạnh liếc trộm mấy , phát hiện mấy chữ “truyện tranh” ở phía .

Chẳng lẽ doanh trưởng mua cho con?

Cũng mua nhiều quá .

Buổi chiều, xử lý xong công văn, Tề Hành dậy rút ba cuốn từ chồng sách bên cạnh, cầm trong tay sải bước về phía khu gia thuộc.

Lúc hoàng hôn vẫn lặn, bầu trời một mảng mây đỏ, như lòng đỏ trứng vỡ nhuộm cả bầu trời, lá cây lấp lánh trong gió chiều lay động những tia sáng đỏ vụn.

Hà đoàn trưởng chạy vội về nhà, hôm nay việc chậm trễ, vội về nhà nấu cơm, vợ hôm nay ăn canh cá tự tay nấu, thể để cô đợi lâu.

Vừa rẽ con đường nhỏ, mắt tinh của phát hiện bóng dáng quen thuộc phía , hàng xóm cũ bên cạnh.

Vóc dáng cao lớn của đối phương ánh hoàng hôn hoa mắt.

Bước chân đang chạy của Hà đoàn trưởng dừng , chuyển từ chạy sang , cởi mũ quạt quạt bên má.

Mộng Vân Thường

Sắp đến cửa nhà , cũng vội một lúc .

Tóm , hôm nay gặp lão Tề.

Nói ghen tị cũng , ghen tị cũng , mấy ngày nay gặp Tề Hành, Hà đoàn trưởng trong lòng chua xót, hôm qua ở nhà vợ và chị gái cô chuyện, đến vấn đề ngoại hình của con cái.

“Nếu lão Hà nhà một nửa ngoại hình của Tề Hành bên cạnh thì , cũng lo cho con gái…”

Hà đoàn trưởng: “???”

Ngoại hình của thể bằng một nửa của Tề Hành bên cạnh, rõ ràng là vượt qua một nửa, nếu lớn tuổi một chút, lúc hai mươi mấy tuổi thua kém ???!!

Mấy phụ nữ thật mắt ngoại hình đàn ông.

Dù con gái giống thì ?! Vẫn là con gái cưng của .

Hừ, lúc thấy nhà bên cạnh mắt .

Ít nhất là hai ngày nay gặp đối phương.

Vì Hà đoàn trưởng gặp Tề Hành, cố ý chậm phía , Tề Hành nhanh, đợi đối phương xa về nhà , hai chắc chắn sẽ gặp .

Hà đoàn trưởng tính toán xong, đột nhiên phát hiện Tề Hành vốn đang về nhà dừng giữa đường nữa, mà lật một cuốn sách trong tay , cứ thế tại chỗ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-la-me-ke-khong-phai-chi/chuong-187.html.]

“???” Hà đoàn trưởng nghiến răng.

Người rốt cuộc cầm sách gì, còn mấy bước nữa là về đến nhà, cứ đường?

Làm thần giữ cửa ?!

Hà đoàn trưởng vội vã về nhà nấu canh đành thỏa hiệp, bước nhanh về phía , chỉ hy vọng Tề Hành sách chăm chú, đừng thấy , còn cũng giả vờ cúi đầu vội thấy đối phương.

Ai ngờ mới mấy bước, Tề Hành đang tại chỗ đột nhiên ngẩng đầu lên, một mắt chú ý đến Hà đoàn trưởng đang tới.

Hà đoàn trưởng: “…”

Đời như là mơ, thật là tà ma.

Đã thấy, đành chào hỏi, Hà đoàn trưởng cảm thấy vô cùng khó hiểu, tên sách ở cửa nhà là ý gì?!

Anh ngẩng cằm tay đối phương, chỉ tên rốt cuộc đang cái thứ xui xẻo gì giữa đường.

Trên khuôn mặt tuấn mỹ của Tề Hành chút cảm xúc nào, môi mỏng khẽ mím, ánh tà dương chiếu lên mặt , như mạ một lớp vàng.

“Tặng .” Giọng lạnh lùng, như thường lệ, đưa một cuốn cho Hà đoàn trưởng, về phía cửa nhà .

Bây giờ đến lượt Hà đoàn trưởng cầm cuốn truyện tranh ngây tại chỗ, tặng… tặng ??

“…Hôm nay thật là tà ma.”

“Hào phóng ?!”

“Một cuốn truyện tranh? Chẳng lẽ mua cho bọn trẻ?” Hà đoàn trưởng phát hiện đối phương dường như còn mua mấy cuốn, lẽ là mua cho bọn trẻ xem, “Vậy mặt con cảm ơn chú Tề.”

Hà đoàn trưởng vội lật , theo về phía cửa nhà .

Anh gãi gãi gáy, tại , trong lòng dường như một cảm giác kỳ lạ, cứ mạc danh kỳ diệu cảm thấy Tề Hành cố ý đợi , cố ý tặng sách cho .

Ảo giác ?

Sau khi về nhà, Hà đoàn trưởng lập tức kể chuyện cho Vương Tuyết Xu, Vương Tuyết Xu tặng một cái như kẻ ngốc.

Vương Tuyết Xu c.ắ.n táo, lật cuốn truyện tranh , “Tranh của tiểu Khương ở , xem, vẽ thật.”

Hà đoàn trưởng: “…Cậu quả nhiên cố ý đợi !”

Lại lạnh lùng khoe khoang một phen.

“Vợ , đợi nhất định gỡ một bàn.”

Vương Tuyết Xu: “Anh thần kinh ?”

Khi Tề Hành về đến nhà, Khương Song Linh nhận ba cuốn truyện tranh do Tiết Lê nhờ gửi đến, lúc thấy Tề Hành mang về hai cuốn, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, “May mà chỉ mua hai cuốn.”

Một đàn ông nào đó còn một chồng sách thì im lặng : “…”

Khương Song Linh quen với sự im lặng của , coi là chuyện gì, cô vui vẻ nhận lấy hai cuốn sách trong tay đối phương, trong lòng vô cùng xúc động, cô còn chút cảm động, ngờ đàn ông chủ động mua hai cuốn.

Trước đây cô còn tưởng Tề Hành sẽ quan tâm đến những thứ .

Không ngờ để trong lòng.

Khương Song Linh ôm hai cuốn sách lòng, đôi mắt đen láy long lanh, giọng điệu nhẹ nhàng vui vẻ, “Chúng lấy hai cuốn sưu tầm, mấy cuốn còn cho bọn trẻ xem.”

 

 

Loading...