Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị - Chương 186

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:06:01
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tề Hành, chúng thể thương lượng một chút ? Mỗi say thể hài hòa thống nhất một chút ?”

“Lần như ?”

Chẳng lẽ là do cô đưa yêu cầu, đàn ông lén lút luyện tập cách lưng? Nếu thành phản xạ điều kiện như .

Thật sự, sắp thành yêu nghiệt .

Khương Song Linh ôm lấy mặt đối phương, hôn lên cằm một cái, “Đừng nữa , chúng ngủ thôi.”

“Tề Hành… đừng nữa…”

“Đừng nữa.”

“Nhìn em cũng theo.”

Ngày hôm khi Tề Diên tỉnh dậy, cảm thấy tối qua thật sự say nhẹ, nếu tại tối qua mơ hồ thấy mấy tiếng “Tề Hành đừng nữa”, “đừng nữa”… ảo giác như .

Khiến mơ một giấc mơ, trong mơ thấy đứa em trai rõ biểu cảm của mạc danh kỳ diệu với , giật tỉnh giấc.

“Hầy…” Phản ứng khi say rượu khá mạnh, Tề Diên dậy, Tề Hành từ sáng sớm.

Tề Diên dậy ăn sáng, tắm rửa xong ngủ tiếp, cho đến trưa Tề Hành mới về.

Ăn trưa xong, Tề Diên .

“Anh thể ở lâu , , còn bắt xe nữa. Mẹ vẫn luôn lo lắng cho em, nếu thời gian, em thêm mấy lá ‘thư nhà’ , , em cứ giám sát nó, bảo nó thêm vài trang, mười bảy mười tám trang gì đó cũng .”

Khương Song Linh: “…”

Chẳng lẽ còn ít ?

“Được, nhị ca, em sẽ bảo thêm.”

Nói một hồi lời từ biệt xong, lúc sắp Tề Diên vẫn nhịn vỗ vai em trai, “Em trai , thật ngờ t.ửu lượng của em như .”

“Còn uống giỏi hơn cả ba chúng ngày xưa, năm em chúng chỉ em là giống ba, vốn dĩ nghĩ t.ửu lượng của cũng tồi, ngờ, ngờ… giấu nghề là tiểu ngũ em…”

Khương Song Linh: “…”

Không, nhị ca, hiểu lầm gì .

Tề Hành: “…”

Tiễn nhị ca , Khương Song Linh nắm tay Tề Hành nhà, cô hai bước nhịn liếc đỉnh đầu Tề Hành, dừng vài bước, liếc đầu Tề Hành.

Cô đang chuyên tâm nghĩ chuyện của , thấy một giọng nam trầm thấp vang lên đầu: “Em đang ?”

Khương Song Linh: “…Không gì cả.”

Chỉ là nghiên cứu tóc của

quan sát kỹ, đỉnh đầu của đàn ông bên cạnh vẫn rậm rạp, tạm thời thấy dấu hiệu gì của việc .

Người chuyện dễ di truyền, Khương Song Linh chống cằm, nghĩ xem nên học tập đồng chí Vương Tuyết Xu nhà bên, cố gắng nghĩ đến hướng tồi tệ nhất của sự việc, chấp nhận dáng vẻ hói đầu tuổi trung niên của chồng.

“Tề Hành, em thấy nếu cạo hết tóc , chắc cũng sẽ mắt.”

Khương Song Linh tưởng tượng dáng vẻ tóc của đối phương, khi tưởng tượng xong, vẫn cảm thấy trai.

từ đó khoác áo cà sa trộn đám hòa thượng, chắc chắn cũng là vị đại sư trai nhất trong chùa.

…Hơn nữa còn vẻ đặc biệt cấm d.ụ.c.

Đến lúc đó bên cạnh , lẽ sẽ kìm mà tưởng tượng là yêu tinh hoang dã từ đến, lén lút đến quyến rũ thánh tăng.

Không, phỉ phui, là nữ vương Nữ Nhi Quốc.

Thật sự xem thử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-la-me-ke-khong-phai-chi/chuong-186.html.]

Nghĩ đến đây, Khương Song Linh dùng khuỷu tay huých cánh tay đàn ông bên cạnh, lén lút xúi giục: “Tề Hành, xem sắp tháng bảy , thấy thời tiết ngày càng nóng ?”

Tề Hành: “?”

“Thời tiết nóng như , đội mũ ? Có xem xét giảm tải cho chiếc mũ ?”

Tề Hành thẳng, giọng điệu bình thản chút gợn sóng: “Mũ thể đổi.”

“Em , mũ thể đổi, nhưng cái khác thể đổi mà!” Khương Song Linh đàn ông bên cạnh, mắt chớp chớp.

Tề Hành: “…”

“Chúng thể giảm tải cho phần mũ, ví dụ như, cạo hết tóc .” Khương Song Linh cảm thấy, vì âm thầm tưởng tượng trong đầu, chi bằng chọn cách thực hiện .

Rất xem… vô cùng tò mò.

Mộng Vân Thường

“Không.” Người đàn ông kiệm lời như vàng một mực từ chối.

“Cắt mà, cắt mà, chúng thử kiểu tóc mới .”

Khương Song Linh như con ong nhỏ vo ve bên cạnh xúi giục cả buổi, đối phương vẫn kiên quyết thỏa hiệp.

—Xem đàn ông cũng quan tâm đến tóc của .

“Vậy thì sớm muộn gì em cũng sẽ thấy…”

“Không .”

“Tại ?”

“…Nhị ca mười chín tuổi như .”

Khương Song Linh: “…”

“Nhị ca cạo hết tóc , cũng sức hút.”

Đàn ông nhà họ Tề xương cốt , dù tóc cũng vẫn trai.

“Ừm.” Tề Hành dừng một chút, đột nhiên : “Lúc đầu và nhị tẩu…”

“Sao ?”

“Cũng gì, ban đầu họ hợp , nhị ca cạo tóc, họ liền ở bên .”

Khương Song Linh: “…”

Cô thật sự hiểu câu rốt cuộc ý nghĩa sâu xa gì, chỉ cảm thấy hiểu nhưng lợi hại.

“Trước và liên quan gì đến ?”

“Không .”

Em trai như chỉ hóng chuyện một nửa.

Đếm từng ngày đến tháng bảy, trời còn sáng Tiết Lê tỉnh, sáng sớm chạy xếp hàng, báo truyện tranh Dung Thành kỳ mới, cô mua một lúc mười cuốn, ánh mắt như kẻ ngốc của bên cạnh, cô nở nụ thể kìm nén, ôm đồ trong lòng chạy ngoài.

Theo địa chỉ mà Khương Song Linh đưa cho cô, cô nhờ một tiểu ca giúp mang sách qua đó.

Cô cũng cùng với sách.

Tiết Lê mang chín cuốn truyện tranh còn về nhà, cô chậm rãi bước lên cầu thang, sắp đến cửa nhà, cúi đầu cuốn sách trong tay, bỗng cảm thấy quá đắc ý quên hình.

Mua nhiều như một lúc, thấy chắc chắn sẽ cô lãng phí.

Tiết Lê quyết định trong lòng, nhân lúc về, giấu một nửa sách , chỉ để một cuốn ở ngoài.

Đến cửa nhà, lấy chìa khóa mở cửa, nhà bắt gặp Tiết đang máy may lựa vải vụn.

 

 

Loading...