Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị - Chương 144

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:35:57
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cảm thấy và Tề Hành xứng đôi?”

“Không.” Lâm Dao thật lòng cảm thấy: “Hai cạnh hợp.”

từng gặp vị quân quan trẻ tuổi tuấn đó, thậm chí còn đây ít cô gái trong đoàn văn công say mê , đó là một mỹ nam hiếm , thể đàn ông nhất mà Lâm Dao từng thấy.

Người phụ nữ mặt bên cạnh Tề doanh trưởng, đó là trai tài gái sắc, trời sinh một cặp.

“Cảm ơn.” Khương Song Linh , cô cũng cảm thấy và gã đàn ông ch.ó má đó khá hợp .

Lâm Dao cũng là từ Trần Phương Phương về “tiếng tăm hung dữ” của Tề Hành, cô khỏi tò mò hỏi: “Tề doanh trưởng hung dữ ?”

Lâm Dao từng Nhạc Cần nhắc đến, cấp của một là một, hai là hai, nếu hỏi Nhạc Cần đời sợ ai nhất, ai khác ngoài lãnh đạo của .

Đây là đàn ông mà ngay cả Nhạc Cần cũng kinh sợ.

sinh tuấn tú đến , cũng là một cây gai thép, còn phụ nữ mặt, trông mềm mại yếu đuối, ở nhà bắt nạt thường xuyên ?

“Hung dữ.” Khương Song Linh thuận miệng : “ còn hung dữ hơn .”

Lâm Dao: “?”

“Cô và Nhạc Cần ở bên , cô sợ ?”

Lâm Dao lắc đầu.

“Lần đầu tiên gặp Nhạc Cần, cảm thấy là một trai hiền lành.”

Lâm Dao: “…”

Mộng Vân Thường

Ánh mắt của chị dâu dường như giống thường.

“Cô cũng đừng coi thuyết khách, chỉ mang lời nhắn đến thôi, cảnh mỗi mỗi khác, cô tự suy nghĩ kỹ, lời của khác ít thôi, chủ yếu vẫn là nhận đó thế nào.”

Khương Song Linh lúc còn học cũng chứng kiến vô cặp đôi tan hợp, mỗi cặp đều cảnh khác , cách sống khác , mật ngọt của , t.h.u.ố.c độc của , chuyện yêu đương, vẫn là nên tự quyết định.

Lâm Dao gật đầu, “ suy nghĩ kỹ .”

Khương Song Linh tò mò: “ thể kết quả ?”

Lâm Dao đỏ mặt gật đầu, thực Khương Song Linh đến hỏi cô, cô cũng sẽ một lá thư hồi âm cho đó.

bên cạnh thế nào, cô cũng bỏ lỡ , cô tin mắt hơn.

“Vậy … Vậy chuyến của thừa ? Xem quá vội vàng .” Phát hiện chỉ là một công cụ nhân quan trọng, Khương Song Linh thả lỏng.

Mặt Lâm Dao đỏ bừng, hổ che mặt nên gì.

Khương Song Linh thấy cô ngại ngùng như , cũng trêu chọc nữa, chuyển chủ đề: “ vẽ một bức tranh cho chị Tuyết Xu, cô cùng đến xem, tiện thể chuyện ?”

Lâm Dao vui vẻ gật đầu, “Được ạ.”

“Trần Phương Phương, đoàn văn công của chúng hôm nay một vị khách đặc biệt, cô hóng chuyện ?”

Trần Phương Phương còn trả lời, phụ nữ bên cạnh nhanh nhảu đáp: “Khách gì? Phương Phương của chúng đang bận luyện hát, thời gian rảnh, chỉ khách quý mới gặp.”

“Phải trình độ gì mới gọi là khách quý? Họ Trương? Họ Trác? Họ Lưu?…”

Người đưa những ví dụ, đều là những đàn ông đang theo đuổi Trần Phương Phương.

“Những Phương Phương đều coi trọng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-la-me-ke-khong-phai-chi/chuong-144.html.]

Trần Phương Phương uống một ngụm nước ẩm cổ họng, mắt ánh lên vẻ tự đắc, trong lòng đồng tình với lời của đó, mấy đàn ông , cô đều coi trọng.

Người duy nhất đây cô coi trọng…

Một phụ nữ mặc áo đỏ bên cạnh chế nhạo: “Người coi trọng cô , kết hôn .”

“Là đó mắt.”

“Có mắt chúng xem là , vị khách chính là vợ của Tề doanh trưởng.” Người ở cửa truyền tin lúc đầu .

Câu của cô dứt, mấy trong phòng đều trừng mắt qua.

“Ai?”

“Cô ai?”

“Ở đoàn văn công của chúng nổi như cồn còn mấy Tề doanh trưởng, Tề Hành.”

“Đi , xem, xem vợ trông thế nào?” Không đợi Trần Phương Phương trả lời, hai cô gái bên cạnh kích động .

Mỹ nam như Tề Hành quả thực là nổi tiếng trong đoàn văn công của họ, ít tò mò cuối cùng cưới một phụ nữ như thế nào.

Trần Phương Phương thấy họ chen ngoài, vẻ mặt chút kỳ lạ, vợ của Tề Hành?

xem.

Trần Phương Phương tự nhận xinh , một giọng hát , một lòng gả cho một đàn ông trẻ tuổi, tuấn, tương lai, đây cô yêu Tề Hành từ cái đầu tiên, theo đuổi một thời gian, nhưng đều để ý.

Cô vốn trong lòng tức giận, nén giận tìm một đàn ông ưu tú hơn Tề Hành, nhưng nếu lấy đàn ông tiêu chuẩn, thì tìm ai ưu tú hơn .

Đã gặp qua nhân vật như Tề Hành, những đàn ông khác, Trần Phương Phương ai coi trọng.

Cô trong lòng ghen tị với phụ nữ nông thôn gả cho Tề Hành.

“Phương Phương, , xem, phụ nữ đó chắc chắn bằng cô.”

Trần Phương Phương trong lòng thầm đồng ý, cô cũng cho rằng phụ nữ mà Tề Hành cưới thể so sánh với , chỉ là một cô gái nông thôn, thể so sánh với xinh hát ?

Tề Hành cưới phụ nữ ? Anh hối hận ?

Nếu…

“Đợi , các cô ngoài , quần áo.”

Trần Phương Phương tìm một bộ váy nhất để , còn chải tóc, cẩn thận kẻ lông mày.

“Phương Phương, cô nhanh lên, còn bao lâu nữa?”

Bốn năm phụ nữ ở cửa chờ cô, những , khúc khích Trần Phương Phương ngày càng xinh , đều hiểu rõ ý đồ của cô.

“Phương Phương, cô cũng đừng quá đáng quá, cô xinh .”

“Cô trang điểm cũng .”

“Cô đây là so bì với ? Để cô thấy cô mà tự ti?”

“Các cô đừng bậy, Tề doanh trưởng cưới cũng là một cô gái nông thôn xinh , chừng còn hơn Phương Phương, nếu Tề doanh trưởng thể cưới cô ?”

 

 

Loading...