Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị - Chương 135

Cập nhật lúc: 2026-02-15 12:50:33
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vốn dĩ cô còn tìm Vương Tuyết Xu nhà bên cạnh chuyện, nhưng đủ thứ việc bận rộn khiến cô cuồng, đến chiều, cô cũng nhớ chuyện .

buổi trưa, Khương Song Linh mơ hồ ngửi thấy một mùi khó tả từ nhà bên cạnh.

lúc đó cô đang đầu thỏ cay.

hai con thỏ, hai cái đầu thỏ, Khương Song Linh hôm qua còn chuẩn ít gia vị kho, cộng thêm ở đây đa thích ăn cay, cô suy nghĩ một chút, quyết định thử món đầu thỏ cay.

Còn về hương vị ngon .

Khương Song Linh: “…”

Điều là điều cô thể đảm bảo.

Cô là thích ăn cay cố gắng hết sức, nhưng khi trộn xong gia vị kho, cô vẫn tìm chị Tống để nếm thử xem .

Chị Tống khen nức nở món đậu phụ khô và rong biển cô kho, còn khen hương vị của cô tuyệt vời, “Đủ cay tê.”

Khương Song Linh gượng , thầm nghĩ quả thực đủ cay tê, cay tê đến mức cô dám thử.

nếu chị Tống thích, những khác lẽ cũng thể chấp nhận hương vị .

tài nấu nướng của chị Tống ở khu gia thuộc của họ cũng nổi tiếng gần xa, dĩ nhiên, để chăm sóc cho những ăn cay đáng thương, Khương Song Linh cũng gia vị kho cay lắm, hai con thỏ, một con kho, một con xào.

Bên cô đang chuẩn thỏ, còn ốc cũng đang sôi sùng sục trong nồi canh cay, từng đợt hương thơm khiến nấu ăn như cô cũng cảm thấy hạnh phúc và mãn nguyện.

Tiếc là cô ăn cay nhiều.

Chỉ cảm thấy sặc.

Khương Song Linh nếm thử, ngon, đến đây sống lâu, cô cũng dần dần ăn ít ớt.

Lúc nấu ăn cho thêm chút ớt, cũng khá thú vị.

Bên nồi kho của cô thơm nức, bên cạnh Vương Tuyết Xu bữa cơm của Hà đoàn trưởng mà thở dài.

“Thế nào, hôm nay tiến bộ ?”

Vương Tuyết Xu chỉ cảm thấy đau răng: “Tối nay nghỉ , ăn cơm nhà ăn một chút.”

“Tại hai hôm nay lão Hà rảnh rỗi thế? Trưa còn chạy về nhà, nhà bên cạnh thấy ai về trưa cả.”

Nếu tiếp tục ăn cơm của đàn ông , cô chắc chắn sẽ nổi nóng.

Vương Tuyết Xu bây giờ vô cùng nhớ nhung “mỹ vị giai hào” của nhà ăn, những đầu bếp ở nhà ăn mới là tay nghề thực sự.

Dĩ nhiên, cô cũng ghen tị với tay nghề của em Khương nhà bên cạnh.

“Được.” Liên tục ba bữa ăn cơm nấu, Hà đoàn trưởng cũng chút ăn nổi.

Cứ như đang tham gia lớp học giáo d.ụ.c “ôn nghèo nhớ khổ”.

“Không là em gần đây ở nhà , chu đáo chạy về nhà bầu bạn với em chứ.” Tính chất công việc của Vương Tuyết Xu đây thường xuyên công tác xa, khó khăn lắm mới ở nhà nghỉ ngơi mấy ngày liên tục, Hà đoàn trưởng dĩ nhiên ngày nào cũng chạy về nhà gặp vợ nhiều hơn.

nấu ăn cũng tiếc.

Vốn tưởng cơm nấu thể tăng thêm tình cảm vợ chồng, tăng thêm khí gia đình, ngờ phản tác dụng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-la-me-ke-khong-phai-chi/chuong-135.html.]

Lão Hà chút năng khiếu nấu nướng nào, Hà đoàn trưởng thầm nghĩ, rõ ràng theo động tác xào rau của tiểu đội trưởng, cùng một quy trình, tại cơm nấu giống?

Chẳng lẽ vấn đề của , mà là vấn đề của nhà bếp nhà họ? Là do xẻng, bếp phù hợp??

Tối đến, hai đứa trẻ về nhà, Tề Hành cũng dẫn khách sân, Khương Song Linh lúc xử lý xong các món ăn, những phó doanh trưởng, liên trưởng, bài trưởng, tư vụ trưởng, ai nấy đều cao to vạm vỡ, trong phòng khách nhà họ, khiến căn nhà trở nên chật chội.

Khương Song Linh bảo bọn trẻ bưng rau và bát đĩa ngoài, đếm ở ngoài, phát hiện tám chín , là đàn ông, béo khỏe mạnh, ngay ngắn, chỉ vóc dáng, cũng thể đoán một cơ bắp.

Còn nhiều hơn hai so với Tề Hành , may mà cô chuẩn đủ phần.

“Chào chị dâu.”

“Vợ của doanh trưởng nhà xinh thật.”

“Chẳng trách cứ cảm thấy doanh trưởng khi kết hôn đổi…”

Khương Song Linh khi kết hôn cảm thấy Tề Hành đổi, nhưng lúc Tề Hành giữa đám đàn ông, cô cảm thấy chút khác so với ngày thường, đây cô luôn cảm thấy ở nhà cũng che giấu khí thế hung hãn của , cố ý mặt lạnh để dọa , bây giờ là một con hổ nhe nanh khó chọc.

Xem ngày thường mặt cô coi như giả mèo lớn .

Một đám đàn ông cao to vạm vỡ tụ tập , dù miệng vui vẻ, vẫn mang cho một cảm giác áp bức thể ngơ.

Đám nếu cùng ngoài ăn ở nhà hàng, chủ quán cũng sợ hãi.

Khương Song Linh trong lòng cũng chút căng thẳng, nhưng ngày thường cô cũng quen với Tề Hành, mặt vẫn giúp đỡ tiếp khách.

“Món ăn thật, tay nghề thật .”

“Doanh trưởng nhà phúc thật.”

“Liễu Tiến đó đến, kết quả ở nhà doanh trưởng, liền mặt dày theo qua.”

“Uống chút rượu –”

Trong nhà một câu một câu, tiếng chuyện ồn ào, hương thơm của các món ăn ngừng tràn ngập mũi, hương rượu lan tỏa khiến khí trong nhà càng thêm phần nồng ấm.

Thịt thỏ kho cay thơm nức, bên cạnh là thịt thỏ thái hạt lựu xào đậu nành, ốc đầy ắp trong chậu, hương cay nồng hấp dẫn át mùi tanh, mùi tanh cũng theo đó biến thành hương vị hấp dẫn.

Trong bát canh cá màu trắng sữa là những lát cá trắng như ngọc, măng khô chua cay thái nhỏ điểm xuyết trong canh cá, vài chấm ớt đỏ, hương thơm tươi ngon kích thích vị giác.

Mộng Vân Thường

Các món kho khác màu sắc đậm đà, rau xanh tươi mát bày biện như những đóa hoa, nỡ ăn.

Phó doanh trưởng Giang Kiện đống món ăn mắt tinh tế mặt, thầm nghĩ vợ của doanh trưởng họ thật là một chu đáo.

Chẳng trách doanh trưởng khi kết hôn ngày nào cũng về nhà ăn cơm, thấy tối nào bước nhà ăn nữa, những em chiến sĩ khác buổi tối nướng thịt bên đống lửa cũng , thì là ở nhà…

Thật đáng ghen tị.

“Phó Giang, ngẩn gì thế? Nào, nhân hôm nay uống một ly.” Một đàn ông cao một mét chín bên cạnh dùng một cánh tay vỗ vai Giang Kiện, từ xa, giống như một bàn tay gấu vỗ lên.

 

 

Loading...