Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị - Chương 134

Cập nhật lúc: 2026-02-15 12:50:32
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bây giờ cô cuối cùng cũng nhớ còn một bà chồng.

“Anh gửi ảnh , đó với em?”

“Bây giờ .”

Khương Song Linh: “… Anh cũng nín giỏi thật.”

Đột nhiên nhắc đến chồng, khiến Khương Song Linh khỏi chút căng thẳng, dù quan hệ chồng nàng dâu là một vấn đề nan giải từ ngàn xưa, còn của Tề Hành là thế nào.

Từ xưa kết hôn là chuyện của hai , mà là chuyện của hai gia đình, Khương Song Linh bên cha đều mất, cũng đoạn tuyệt quan hệ với bên , chỉ còn một em trai là Khương Triệt, còn Tề Hành bên vẫn còn trưởng bối.

Người đàn ông im lặng cũng việc thế nào.

“Tề Hành, xem hài lòng với con dâu ?”

Mộng Vân Thường

Tề Hành lắc đầu, ôm cô, “Không, bà sẽ thích em.”

“Anh chắc chắn đang cố ý an ủi em?”

“Không .” Tề Hành nắm lấy tay cô, nóng bỏng qua lòng bàn tay truyền đến cô, quả quyết : “Em là vợ của .”

Câu của dõng dạc, xong câu của đối phương, Khương Song Linh đột nhiên phát hiện nỗi lo của là thừa.

Cô và Tề Hành sống cùng cha chồng, cho dù thích, một năm thể ở cùng mấy ngày?

Vẫn là cô và Tề Hành sống cùng .

“Vậy gửi ảnh , tiện thể cũng giúp em gửi lời hỏi thăm trưởng bối trong thư.”

“Ừm.”

“Đợi , nhân lúc tối nay còn thời gian, thư bây giờ , để em xem gì.”

Tề Hành: “…”

Khương Song Linh dùng ánh mắt đáng thương , ánh mắt là học từ Khương Triệt, lúc ôm đùi, cũng dùng ánh mắt chị.

“Được.”

Tề Hành thỏa hiệp, cầm giấy b.út lên, b.út tẩu long xà bắt đầu thư, thư cũng giống như con , sạch sẽ, dứt khoát, rõ sự việc, một câu thừa, dùng từ trang trọng, văn .

Chữ của cũng , nhanh một trang thư ngắn gọn “giao phó” xong.

Khương Song Linh thư của , Tề Hành còn khen cô mấy câu trong thư, cô xem mà chút đỏ mặt, còn cảm giác nên diễn tả thế nào.

Chỉ cảm thấy… chỉ cảm thấy…

cũng đúng lắm.

“Hay là Tề Hành một bức khác, sửa một chút, thêm một chút, như đơn giản quá, thêm mấy câu, khen ngợi sự tiến bộ của Việt, còn những chuyện thú vị của nó ở trường, bà nội nó chắc chắn , chi tiết một chút…” Khương Song Linh cảm thấy phần khen trong thư chiếm tỷ lệ quá cao, cũng vì cô ở bên cạnh, Tề Hành mới cố ý như , vẻ cố ý, khiến cô cảm thấy tự nhiên.

“Anh sửa , nháp .”

Dưới sự thúc giục của Khương Song Linh, bức thư một trang đơn giản rõ ràng của Tề Hành biến thành hai trang, hai trang biến thành ba trang, ba trang biến thành bốn trang, đó Khương Song Linh cảm thấy bốn trang , gộp thành năm trang.

Cuối cùng hình thành bức thư năm trang hội tụ tinh hoa trí tuệ của cả hai vợ chồng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-la-me-ke-khong-phai-chi/chuong-134.html.]

Khương Song Linh bức thư từ đầu đến cuối, hài lòng , “Tề Hành, xem, thư còn chỗ nào đúng ?”

Tề Hành lắc đầu, “Không chỗ nào đúng.”

nhận thư lẽ sẽ cảm thấy gì đó đúng.

Vì chuyện đêm qua cùng Tề Hành thắp đèn thư, khi ngủ Khương Song Linh mơ hồ vẫn luôn nghĩ về chuyện , đến nỗi một giấc mơ kỳ quặc về chồng nàng dâu lúc tám giờ, cụ thể tại kỳ quặc ư?

Khương Song Linh mơ thấy thư cho chồng, trong mơ khuôn mặt của Tề Hành rõ ràng, nhưng dường như bà luôn thư cô đúng, lúc thì quá dài dòng, lúc thì bảo cô thêm về cháu trai, lúc chữ cô đủ

Sau khi tỉnh dậy, cô nhớ giấc mơ , cảm thấy thật kỳ quặc.

Rõ ràng khi xuyên , cô cũng nhiều câu chuyện về cuộc chiến chồng nàng dâu, khi xuyên đến những năm 70, ở trong làng cô càng hóng drama chồng nàng dâu, bây giờ xảy với chính trong mơ.

Lại chỉ mơ thấy thư với chồng.

Khương Song Linh: “…”

Lúc chút hối hận, sớm tối qua nên xen bức thư của Tề Hành.

Khương Song Linh mở mắt xung quanh, muộn , Tề Hành cũng , cô quét mắt qua bàn việc, thôi , thư và ảnh Tề Hành đều mang , với tốc độ của đàn ông đó, chắc chắn khi về nhà, bức thư gửi .

Không của Tề Hành thư xong sẽ phản ứng gì, bà thích con dâu mới gặp mặt ?

Khương Song Linh cố gắng nhớ bức thư tối qua trong đầu, nhưng cô trí nhớ bẩm sinh, cộng thêm tối qua quá muộn, đến cuối cùng đầu óc cũng chút hỗn loạn, bây giờ ban ngày thể nhớ thư những gì.

Khương Song Linh: “…”

Sớm nên bảo Tề Hành đợi thêm, họ sẽ cân nhắc cách bức thư nhà .

Thôi .

Chuyện qua thì đừng nghĩ nữa.

bữa sáng đơn giản cho bọn trẻ, đưa chúng học xong, liền định dọn dẹp nhà cửa, tưới nước cho mảnh rau xanh mơn mởn bên ngoài, mảnh rau bây giờ là bảo bối của cô, đây cô chỉ trộm rau mạng.

Còn bây giờ cô thực sự một mảnh rau, ai trộm, bên cạnh còn một giàn leo nhỏ xinh, dây mướp mọc bò theo giàn.

– Mảnh rau thuộc về cô.

Sau cô còn định một giàn nho ở góc sân, mùa hè giàn nho hóng mát, nếu thể thêm một chiếc xích đu nhỏ thì càng hạnh phúc hơn.

Sáng nay Khương Song Linh một ít trứng cuộn và viên thịt cà rốt, cô nhờ chị Tống giúp một ít đậu phụ, đến gần trưa, tiểu binh Tiểu Trương mang đến hai con thỏ xử lý xong, còn một ít thịt heo và dày heo.

“Đây là thỏ nuôi ở nông trường của chúng , béo lắm, chị dâu, g.i.ế.c xong .”

“Chị nấu món ?”

“Hay để em giúp một tay?”

“Không cần cần, để .”

Tối nay thỏ, cá, thịt heo, ốc, Khương Song Linh còn định g.i.ế.c thêm một con vịt, nghĩ bụng cũng đủ cho mấy đàn ông ăn, ngoài trong nhà thực còn ít rượu, nhưng cô cũng Tề Hành uống rượu .

 

 

Loading...