Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị - Chương 131

Cập nhật lúc: 2026-02-15 12:50:29
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

ở nhà hàng xóm của họ, biến thành nhà hàng xóm nấu ăn quá khó ngửi…

“Mùi gì thế ?” Chu sư trưởng nhịn dụi mũi, ông thầm nghĩ mùi cũng quá… kỳ lạ.

Không mùi khó chịu đến mức thể chấp nhận, mà là một loại, mùi đó khó tả, tóm là một mùi, một mùi ngửi ảnh hưởng đến khẩu vị.

Rõ ràng nên là mùi thơm của thức ăn, nhưng mùi khiến cảm thấy đặc biệt ngon.

“Nhà ai xào rau cháy .”

“Cô giáo Diêu, rau của cô cháy ?”

Cô giáo Diêu từ trong bếp , “ xào rau, mùi từ nhà khác bay sang.”

“Là em Khương nhà bên cạnh ? Em Khương mấy hôm nay ? Cãi với Tề Hành ? Hôm nay xào rau thành thế ??”

“Mùi , trời ơi, mùi gì ?”

“Chắc là mùi từ nhà Hà đoàn trưởng bay .”

“Hả???” Chu sư trưởng kinh ngạc, miệng há , cằm sắp rớt xuống đất, “Nhà nấu ăn? Vương Tuyết Xu đổi tính ?”

“Mùi xào rau , lão Hà đúng là ‘khó lòng tiêu thụ mỹ nhân ân’, món ăn ăn cho hết, mỹ nhân dính nước cho một giọt nước nào nấu ăn cho …” Chu sư trưởng khỏi liên tục cảm thán, than thở khi kết hôn đúng là khác hẳn.

Vương Tuyết Xu ngày ở đoàn văn công, tính tình kiêu ngạo, đỏng đảnh nóng nảy, bây giờ gả cho Hà đoàn trưởng mấy năm, thu tính tình tiểu thư đây, còn bằng lòng vì yêu mà xuống bếp nấu nướng.

Đây đúng là chuyện hiếm .

“Chẳng trách họ đều , vẫn là lão Hà cách xử lý quan hệ với phụ nữ nhất.”

“Biết dỗ phụ nữ nhất.”

“Ngay cả Vương Tuyết Xu khó chiều như , cũng thuyết phục.”

Cô giáo Diêu ở bên cạnh lạnh lùng : “Có lẽ ông đ.á.n.h giá cao , thấy chuyện đơn giản như .”

thấy bà nghĩ nhiều , chuyện đơn giản như .” Chu sư trưởng xua tay, “Chuyện ! Chuyện lớn! Lão Hà đón mùa xuân.”

“Tề Hành nên học hỏi một chút.”

“Cô giáo Diêu, bà xem, khi vợ chồng Tề Hành chuyển đến cạnh nhà Hà đoàn trưởng, Vương Tuyết Xu ảnh hưởng ? Em Khương xinh nấu ăn ngon, em Vương ở bên cạnh cũng học hỏi theo?”

Cô giáo Diêu: “ thấy chuyện đơn giản như .”

“Bà đúng là đồ cứng đầu, đơn giản , ngày mai bà đến nhà họ Hà hỏi là , tiện thể cũng hỏi em Khương luôn.”

“Nói đến, bà mai đúng , Tề Hành và em Khương khi kết hôn sống với , thấy hai cãi đỏ mặt bao giờ.”

Cô giáo Diêu gật đầu, trong lòng vô cùng đồng tình với lời của Chu sư trưởng, “Tính cách của hai đứa cãi , chúng nó sống với , cũng coi như phụ lòng của Tề Hành.”

Chu sư trưởng thở dài một , “Lão thủ trưởng của chúng cũng nên hài lòng .”

em Khương cũng gan thật, bề ngoài là một cô gái yếu đuối, ngờ đối mặt với vẻ lạnh lùng của Tề Hành cũng như chuyện gì.”

“Tề Hành đối với em Khương cũng quan tâm, đối mặt với cô gái thích, sắt thép trăm luyện cũng hóa thành tơ mềm.”

“Ông đúng là đồ đàn ông thô lỗ, chuyện gì cũng hiểu, thích đưa ý kiến vớ vẩn, lúc đầu hai đứa nó hợp ông còn xứng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-la-me-ke-khong-phai-chi/chuong-131.html.]

“Được , coi như nhầm bọn họ.”

“Bà đừng em Khương bề ngoài xinh dịu dàng, tính cách yếu đuối, thấy đứa trẻ trong lòng chủ kiến, đây bảo nó giáo viên, nó , học vẽ, kết quả vẽ cũng tệ, nhà họ Ngưu , tranh của nó còn thể gửi cho báo nữa đấy.”

“Lúc đầu tưởng bà tìm cho Tề Hành một cô gái nông thôn xinh bình thường, kết quả em Khương còn năng khiếu nghệ thuật ?”

Mộng Vân Thường

“Chuyện duyên phận đời , .” Chu sư trưởng cảm thấy chuyện tình cảm của , quả thực thường xuyên nhầm, đây ông xem trọng cặp đôi Tề Hành và Khương Song Linh, kết quả vợ chồng hòa thuận êm ấm bao ngày qua, cũng thấy cãi đỏ mặt, ngược thường xuyên thấy tiếng của bọn trẻ bên đó.

Trước đây ông cũng xem trọng cặp đôi Hà đoàn trưởng và Vương Tuyết Xu, cảm thấy hai ở với , chắc chắn sẽ ầm ĩ đến mức gà bay ch.ó sủa, ai ngờ hai họ cứ thế mà sống với , thật sự sống qua ngày.

Bây giờ đổi tính .

“Vương Tuyết Xu học nấu ăn học bao lâu nữa?”

“Chúng mà ngày nào cũng ngửi mùi cũng khó chịu lắm?”

“Phụ nữ các bà lúc mới học nấu ăn đều như ?”

Tề Việt và Khương Triệt chạy sân nhà, liền cảm thấy gì đó , “Mẹ, rau trong nhà cháy ?”

“Chị!!”

Khương Song Linh: “Các con về ? Vào nhà , mùi nhà , là nhà bên cạnh.”

Hai đứa trẻ , lập tức thả lỏng.

Khương Song Linh thấy đôi vai nhỏ bé thả lỏng của hai đứa trẻ, thầm nghĩ đời quả nhiên dân dĩ thực vi thiên.

Nỗi buồn của học sinh lớp một lẽ chỉ là lo lắng về nhà rau cháy.

Cô một tay dắt một nhà, bảo bọn trẻ nhà chuyện, đừng ở ngoài la hét rau cháy, lỡ nhà bên cạnh thấy, chẳng là đả kích sự tự tin của Hà đoàn trưởng .

Nên khuyến khích sự tiến bộ và nỗ lực học tập của mỗi đồng chí.

Khương Song Linh cảm thấy đồng chí Tề Hành cũng thể nỗ lực một chút, thỉnh thoảng về nhà nấu một bữa cho bọn trẻ và cô ăn, coi như là một chút gia vị cho cuộc sống bình lặng.

“Việt, con còn ăn màn thầu do ba ? Triệt, em ăn màn thầu do rể ?”

Khương Song Linh cúi đầu nhỏ giọng hỏi hai đứa trẻ.

Tề Hành tai thính cách đó xa: “…”

Còn hai hỏi:

Tề Việt: “…”

Khương Triệt: “…”

Trong phòng chỉ còn hai chữ im lặng.

Khương Song Linh cũng khỏi cạn lời tình hình , chẳng lẽ màn thầu của Tề Hành uy lực lớn đến , ngay cả lát màn thầu chiên đó cũng thể cứu vãn ?

Mắt cô đảo một vòng, cảm thấy vẫn nên cho đồng chí Tề Hành một cơ hội rèn luyện, “Lần để ba con, rể con, bánh bao cho chúng ăn.”

 

 

Loading...