Tô Anh lải nhải mãi bên tai, phiền phát điên : “Từ tối hôm qua nhắc đến tám trăm , bọn trẻ nhất định sẽ an .”
Cô tự tin đảm bảo.
Dị năng của cô thể dò khí tràng của bọn trẻ, thể khuếch tán dị năng dò tìm trong phạm vi của cả một thành phố rộng lớn, chắc chắn sẽ tìm .
Hàn Cảnh Viễn đang nhắc nhở, cô thì giọng cũng chậm dần, giải thích: “Lần bắt cóc, bóng ma tâm lý. Mấy ngày hôm còn , hôm nay chuẩn xa, tim đập nhanh.”
Tô Anh cũng nghĩ như . Dù Hàn Cảnh Viễn cô đến từ dị thế. Một phụ nữ dẫn theo bốn đứa trẻ, lo lắng là chuyện bình thường.
Cô : “Anh yên tâm , đến trạm em sẽ cho gọi điện thoại cho .”
Hàn Hâm Tinh chờ lâu quá, mất hết kiên nhẫn, cũng trở về, hơn nữa trong chiếc cặp nhỏ của cô bé còn ‘nhiệm vụ quan trọng’ mà nuôi giao phó.
“Mẹ ơi, nếu lên phà nhanh thì sẽ muộn mất, chú hai, mấy ngày nữa chúng con sẽ trở về. Chúng con nhất định sẽ chụp ảnh cùng ông nội mang về cho chú hai xem, cần nhớ bọn con, nhớ cũng tác dụng.”
Hàn Cảnh Viễn cô bé chọc : “Con mới là vô lương tâm nhất.”
Sau khi chờ bọn họ lên phà, chờ đến khi phà khuất dạng. Bây giờ chỉ còn Hàn Cảnh Viễn cô đơn một , trong lòng đột nhiên chút mất mát.
Đây là đầu tiên Tô Anh gặp trưởng bối của chồng. Dù ông cũng là quan trọng nhất của , ông nội vui khi cưới vợ mới?
Tuy hai là thỏa thuận hôn nhân, nhưng Hàn Cảnh Viễn vẫn ngọt ngào.
Mấy đứa trẻ vô cùng hưng phấn khi phà. Đặc biệt là Hàn Kinh Thần, bé tưởng tượng đột nhiên xuất hiện mặt ông nội, lẽ ông sẽ vui.
……
Sau khi phà mấy tiếng, lúc họ lên bờ thì bạn của trai Hàn Cảnh Viễn lái xe tới đón.
Hàn Hâm Tinh chắn mặt Tô Anh, so sánh mặt với trong bức ảnh. Sau khi xác nhận đây là chú mà chú hai nhờ đến đón họ tới nhà ga thì mới gật đầu : “Cảm ơn chú Thịnh.”
Thịnh Kiến Nghiệp hơn ba mươi tuổi, chuẩn chuyển nghề. Anh lái xe đưa Tô Anh và bọn trẻ đến nhà ga, nhờ bạn ở đó, đó sẽ đón bọn họ ở nhà ga tàu hỏa bên .
“Cũng trùng hợp quá. Hôm nay là quốc khánh, cũng dẫn theo con đến Bắc Kinh tìm vợ . Bọn họ cũng chuyến tàu sắp lên, chừng còn thể gặp ở toa giường .”
Hàn Kinh Thần nhớ mang máng bố là chiến hữu của chú , năm bố qua đời, chú Thịnh mới kết hôn nên con trai của chú Thịnh chắc chắn nhỏ tuổi hơn bé.
“Em trai tên là gì ạ? Lát con lên tàu sẽ tìm .”
“Thằng bé tên là Thịnh Thanh Hà, nhỏ hơn em gái con hai tuổi, giống chú nên dễ nhận .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ke-hoach-nuoi-day-con-cai/chuong-71.html.]
Hàn Hâm Tinh quyết định: “Vâng, lát nữa con lên xe sẽ tìm em .”
Tới nhà ga, Thịnh Kiến Nghiệp đưa cho Hàn Kinh Thần bức ảnh mà chụp cùng bạn của : “Đến trạm , chú sẽ ở nhà ga chờ , đó đưa đến nơi tiếp theo.”
Hàn Kinh Thần nghiêm túc nhớ kỹ, ngay cả Cố Tri Nam cũng nhớ trong đầu, bọn họ thật sự sợ bắt cóc một nữa.
Tô Anh đưa tiền vé xe cho Thịnh Kiến Nghiệp nhưng vội từ chối, cần.
Anh và bố của Hàn Kinh Thần là chiến hữu, chú hai Hàn Cảnh Viễn, vì chăm sóc cho đứa trẻ mồ côi là con của trai mà đẩy hôn nhân.
Sau khi ly hôn mà thể tìm một vợ xinh như , nhất định là ông trời bù đắp cho .
Anh để ý suốt cả quãng đường, mấy đứa trẻ và Tô Anh vô cùng hòa thuận, dường như xung đột gì. Họ như những bạn , vô cùng tin tưởng cô.
Xây dựng gia đình việc dễ dàng.
Anh chịu nhận tiền : “Cô cần đưa tiền, khi nào về sẽ tính phí với Hàn Cảnh Viễn.”
Mỗi tháng Hàn Cảnh Viễn đều giữ hai mươi tệ tiền tiêu vặt, lấy tiền trả cho . Vì , khi lên tàu, Tô Anh nhân cơ hội nhét tiền vé xe túi của .
“Hôm nay phiền . mang đủ tiền mà. Nếu đưa đưa bây giờ thì Hàn Cảnh Viễn vẫn gửi . Cần gì lòng vòng mất công như .”
Thịnh Kiến Nghiệp thấy vợ mới của Hàn Cảnh Viễn lôi kéo như thì thấy lắm. Hơn nữa Tô Anh dùng sức lớn nên bất đắc dĩ nhận lấy tiền.
Sau khi tàu mấy giờ, nhà ga bạn của Thịnh Kiến Nghiệp đón bọn họ. Người cũng mua vé giường , đang đưa bọn họ đến nhà ga tiếp theo.
Và cũng chịu nhận tiền: “Khi nào về sẽ tính tiền với Thịnh Kiến Nghiệp.”
Tô Anh cũng dùng cách cũ và lý do để giải thích, đưa tiền vé hai chiếc giường cho bạn của Thịnh Kiến Nghiệp.
Ở thế giới , tình bạn thật cao , đôi khi nó còn đáng tin hơn cả quan hệ huyết thống.
Vốn dĩ cô định gọi điện thoại báo bình an cho Hàn Cảnh Viễn, nhưng xe lửa đợi , điện thoại công cộng cũng một hàng dài đang chờ. Nếu bây giờ cố chấp đừng chờ, chắc chắn sẽ kịp.
Bạn của Thịnh Kiến Nghiệp : “Cô đưa điện thoại cho , khi cô đưa bọn trẻ lên tàu, lúc về đơn vị sẽ gọi cho .”
Tô Anh cảm ơn, đưa điện thoại của Hàn Cảnh Viễn cho đó.
Sau khi lên xe lửa thì đơn giản . Họ chỉ cần thẳng đến bến cuối là Bắc Kinh. Chắc ngủ một giấc đến sáng mai là thể đến nơi , Tô Anh thầm nghĩ.